Phó Viễn Hàng :
“Em con bé đó, thời gian qua luôn liên lạc."
“Không nhận con bé cũng ghê gớm đấy, qua xem chút ."
Tô Đào Đào đ-ánh xe ven quảng trường đỗ , với Chu Linh Lan:
“Mẹ, ở xe với Trần Trần nhé, con và Tiểu Hàng qua xem chuyện gì."
“Mẹ ơi~~" Trần Trần chớp chớp đôi mắt to Tô Đào Đào, hai cái chân ngắn vung vẩy qua .
“Ngoan, sẽ ngay."
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng tới.
Người phụ nữ Bạch Hoa túm tóc phát tiếng kêu như lợn chọc tiết.
Bà càng giãy giụa, Bạch Hoa túm càng c.h.ặ.t, trông như thể sắp lột cả da đầu xuống đến nơi.
Tiếng bàn tán xung quanh hề nhỏ:
“ là kế khó mà, Chúc tẩu những năm đối đãi với đứa con riêng cũng tệ nhỉ?
Sao nuôi thành kẻ thù thế ?"
“Không tệ cái gì, con gái mới bao lớn?
dạo đều thấy bà ngóng , gả con bé ."
“Tạo nghiệp mà, đứa nhỏ bao nhiêu tuổi nhỉ?
Mới mười hai mười ba tuổi thôi chứ?"
“Gì chứ, chẳng bà định đẩy con bé về nông thôn ?"
“Thật , bà ai thế?"
“Người của văn phòng đường phố đấy."
“Tạo nghiệp mà, cái dáng nhỏ thó , vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà..."...
Tô Đào Đào dẫn theo Phó Viễn Hàng xuyên qua đám đông:
“Bạch Hoa, đây là chuyện gì thế ?"...
Chương 372 Lộ kiến bất bình
Bạch Hoa thấy Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng xuất hiện mặt , giống như gặp của , còn như một con sói nhỏ mắt đỏ ngầu, lúc dịu .
Cô bé phân tâm , lực đạo tay liền nới lỏng , phụ nữ túm tóc thừa cơ giãy giụa, một bàn tay mắt thấy sắp chọc mắt Bạch Hoa—
Tô Đào Đào kịp thời tay bóp lấy cổ tay bà , lạnh lùng :
“Ra tay là chọc mắt con bé, tàn nhẫn thế ?"
“Cô là ai?
Lo chuyện bao đồng, liên quan gì đến cô?
Cô thấy cái đồ ch.ó con sinh dạy sắp đ-ánh ch-ết ?
Buông !"
Chúc Dung sắp tức ch-ết .
Hình tượng kế hiền huệ duy trì mấy năm nay rốt cuộc giữ nữa, hận thể đ-ánh ch-ết Bạch Hoa ngay tại chỗ.
Bạch Hoa căn bản sợ bà , những lời khó hơn cô bé đều nhiều , cũng chẳng quan tâm bà gì, trái lực túm tóc bà càng lớn hơn:
“Tô xưởng trưởng, hôm nay đáng lẽ em đến xưởng thêm, mới phát hiện mụ đàn bà độc ác bán mất xe đạp của em , hại em !"
Hèn chi, Tô Đào Đào còn đang thắc mắc cô bé đến xưởng thêm, còn ở đây đ-ánh nh-au.
“Bố em ?"
Tô Đào Đào hỏi Bạch Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-461.html.]
“Đi công tác ạ, nhưng ông ở đây cũng thôi, cũng sẽ giúp em."
Bạch Hoa trợn mắt Chúc Dung dữ dội, “Xe đạp là của hồi môn của em, hôm nay bà cho một lời giải thích, chuyện xong !"
Tô Đào Đào về phía Chúc Dung, trông cũng khá xinh xắn kiểu tiểu gia bích ngọc, còn chút phong thái khiến thương cảm, nếu thấy bà ch.ó mọc ngà voi, Tô Đào Đào thấy bà vẫn còn dáng con lắm.
“Bắt nạt một cô bé , bà cũng bản lĩnh đấy, suối vàng chuyện mà yên lòng , còn mau trả xe đạp cho ?"
Tô Đào Đào cũng quản những chuyện gia đình .
nếu cô quản, cô bé Bạch Hoa e là thực sự chẳng ai quản nữa.
Nếu thì thôi, đằng bắt gặp , thực sự thể ngơ lạnh lùng .
Thực lời đó của Bạch Hoa , sự chú ý của liền chuyển dời:
“Tô xưởng trưởng?
Cô là Tô xưởng trưởng?"
“Chính là Tô xưởng trưởng của xưởng đường lớn phía đông đó ?
Hóa cô trẻ trung xinh như ?"
“Gớm, chính là cô chứ ai, cái hội nghị động viên tuyển dụng gì đó cô chẳng cũng mặt ?
Bà thấy ?"
“ bận mà, cô trẻ trung xinh , ngờ thế , còn nhiệt tình nữa."
“Nói mới nhớ, chẳng đều kế nhà họ Bạch đối đãi với con riêng, là một hiền huệ ?
Đây là chuyện gì thế ?"
“Biết mặt lòng, chuyện gia đình nhà ?"
“Cũng đúng..."...
Chúc Dung một tay ôm da đầu , tay Tô Đào Đào khống chế, bà giãy giụa:
“Cô buông !"
Tô Đào Đào:
“Bà trả xe đạp cho con bé !"
Quần chúng vây xem rốt cuộc cũng nhịn nổi nữa:
“Phải đấy Chúc tẩu, bà bán đồ hồi môn ruột để , chuyện thế nào cũng thông ?"
“ thế, cô bé nhà họ Bạch, cháu cũng đừng vội, cùng lắm thì đến đồn công an cho rõ ràng, chúng cần động tay động chân."
“Lấy đồ của thì trả cho , một cô bé như thế dễ dàng gì ?"
“Phải đấy, trả cho con bé ."...
Đối với việc kẻ yếu bắt nạt, khi ai , phần lớn sẽ chọn cách lạnh lùng , nhưng khi đầu tiên lên tiếng vì kẻ yếu, thông thường sẽ tạo làn sóng phẫn nộ, tất cả đều nghiêng về phía kẻ yếu.
Chúc Dung ngờ cái đứa ch-ết tiệt ghê gớm như , bình thường cùng lắm chỉ là ở nhà phát cáu, cãi lời đến mức bố đẻ và hàng xóm đều nổi, hàng xóm thông thường còn giúp bà chuyện, lên án đứa ch-ết tiệt .
Nếu gặp cái vị Tô xưởng trưởng , chuyện hôm nay đứa ch-ết tiệt chắc dám bàn dân thiên hạ, ầm ĩ đến mức như hiện tại.
Mọi sẽ chỉ cảm thấy là con bé hiếu thảo, mà đ-ánh kế giữa đường.
“Cô buông , bán xe đạp của nó, chẳng qua thấy xe đạp của nó hỏng , hảo tâm giúp nó mang đến cửa hàng sửa chữa, mai là lấy về ,
hôm nay nó cần dùng?
Cái đứa ch-ết tiệt cũng hỏi cho rõ, một câu động tay động chân đ-ánh , chẳng cũng đang bực ?"
Vẻ ngoài của Chúc Dung vốn dĩ chút yếu đuối đáng thương, khi dịu giọng chuyện, xong đều cảm thấy lẽ trách lầm bà .
“Hóa là một hiểu lầm ?
Vậy lấy xe đạp về là mà, cô bé họ Bạch, cháu cũng cần đ-ánh ."
“ thế đúng thế, chuyện gì thì từ từ , con gái con lứa động chân động tay dễ mang tiếng lắm."...