“Á~~" Trần Trần sờ sờ cái tai nhỏ, “Chú nhỏ chú đừng lừa cháu nha, cháu còn là đứa trẻ một hai tuổi nữa , cây rụng lá là vì mùa đông đến mà."
Phó Viễn Hàng bật :
“Phải , Trần Trần nhà chúng thông minh như , ai mà lừa cơ chứ?"
Trần Trần chống cằm cái cây to ngoài cửa sổ, nghiêng cái đầu nhỏ hỏi:
“Chú nhỏ ơi, xưởng mới to hơn xưởng cũ nhiều như , tại lớp mầm non nhỉ?
Đáng lẽ một lớp mầm non to hơn nhiều mới đúng chứ, ạ?"
Cũng thể Trần Trần thông minh, tư duy logic của nhóc ở lứa tuổi thể là đối thủ.
“Cháu đúng, đợi chị dâu về cháu hỏi chị xem, nhưng bên đó lớp mầm non thì ?"
Trần Trần lập tức phấn chấn hẳn lên:
“Vậy thì cháu thể mỗi ngày cùng tan với , chú xem hiện tại mấy giờ , thím Lý hàng xóm đều tan , vẫn về ."
Trần Trần xong, lầu vang lên giọng của Chu Linh Lan:
“Đào Đào về ?
Mau uống chén canh cho ấm , hôm nay hầm canh rau khô xương ống, trắng như sữa , trông ngon lắm..."
Tai Trần Trần động đậy, lập tức nhảy xuống khỏi ghế, giống như một quả pháo nhỏ lao xuống lầu:
“Mẹ ơi, về , Trần Trần nhớ lắm cơ~~"
Sau khi ăn Tết xong bỗng nhiên lớn thêm một chút, bé vốn còn chuyện kéo dài âm đuôi nữa, thấy biến ngay về thành cục cưng bám , bắt đầu chuyện với giọng điệu nũng nịu, ngọt xớt chịu nổi......
Chương 371 Đây là chuyện gì thế ?
Tô Đào Đào cúi ôm bé đang “lao" tới lòng.
Trẻ con ưa sạch sẽ, mùa đông phương Nam cũng lạnh, ngày nào cũng tắm rửa gội đầu, cả bé thơm tho mùi sữa, ngửi dễ chịu và an tâm.
“Trần Trần hôm nay ngoan ?"
Trần Trần rúc cổ Tô Đào Đào cọ tới cọ lui:
“Ngoan lắm ạ~~"
“Mẹ thưởng cho đứa trẻ ngoan một cái thơm thơm nào."
Tô Đào Đào xong, hôn mạnh một cái lên cái má bánh bao thơm mùi sữa của bé.
Trần Trần sướng phát ha ha, nhưng cũng quên đặt câu hỏi:
“Mẹ ơi, xưởng mới lớp mầm non ạ, Trần Trần thể đến lớp mầm non ở xưởng mới học ạ~~"
Tô Đào Đào đôi mắt trong trẻo sạch sẽ của bé, ngẩn một lúc, lập tức hiểu ý đồ của nhóc, đặt xuống đất, nắm lấy bàn tay mũm mĩm của bếp.
“Trần Trần cùng ?"
Trần Trần gật đầu:
“Vâng ạ, như thì buổi trưa Trần Trần cũng thể gặp ."
Lòng Tô Đào Đào thoáng chốc ấm áp, xoa xoa đầu bé:
“Tạm thời , lẽ còn cần một thời gian nữa, đợi đến tháng chín là chắc chắn ."
Thực chỉ là lớp mầm non, đợi qua hai năm nữa, khi các nữ công nhân đến tuổi kết hôn sinh con, các cơ sở hạ tầng kèm như phòng chăm sóc trẻ em, phòng cho con b-ú đều xây dựng lên.
Cô mỗi công nhân đều thể còn chút nỗi lo nào, nuôi con đều gián đoạn.
Trần Trần bấm bấm những ngón tay mũm mĩm đếm đếm, phồng má:
“Còn tận tám tháng nữa cơ, lâu quá ạ~~"
“Trước đó, mỗi tuần Trần Trần thể chọn một ngày cùng , nhưng sẽ bận, khả năng cháu chỉ thể tự chơi trong văn phòng, cháu tự nghĩ kỹ xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-460.html.]
Trần Trần híp mắt to gật đầu lia lịa:
“Muốn ạ ạ, mai cháu luôn cơ~~"
“Được, ngày mai Trần Trần cùng nhé."
Phó Chinh Đồ dạo tan khá đúng giờ, cửa thấy câu của Trần Trần, hỏi bé:
“Sáng nay con ngày mai cùng bố ?"
“Bố!"
Trần Trần ngẩng cái đầu nhỏ lên, giơ tay đòi bố ôm.
Phó Chinh Đồ đặt cặp công văn sang một bên, cúi bế nhóc lên.
Cậu nhóc bấm ngón tay, sắp xếp lịch trình của đấy:
“Ngày mai con cùng , ngày cùng bố, ngày kìa cùng chú nhỏ đến nhà ông nội Đường học vẽ!"
Chu Linh Lan trong bếp nhịn :
“Sao Trần Trần vẻ còn bận rộn hơn cả hai đứa ?"
Tô Đào Đào uống một ngụm canh nóng:
“Thằng bé lúc nào chẳng bận như thế, học cũng tích cực, chỉ lúc đồ chơi mới mới nghĩ đến việc học để khoe với các bạn khác thôi."
Chu Linh Lan lắc đầu:
“Không thích học là , đến lúc đó chữ cũng ..."
Nói đến đây, Chu Linh Lan nhịn :
“Mẹ suýt nữa thì quên mất, Trần Trần bây giờ nhận chữ khi còn nhiều hơn cả , nhiều chữ phồn thể còn nhớ.
Hai đứa tự xem mà thôi, Trần Trần suy cho cùng giống những đứa trẻ bình thường, giống bố nó, cực kỳ chủ kiến."
Thực Phó Chinh Đồ lúc nhỏ cũng như , là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, từ nhỏ thể quy hoạch và sắp xếp những việc của , khiến như bà cực kỳ bớt lo.
Đôi khi cũng hiểu chuyện đến mức khiến đau lòng.
Trần Trần cũng hiểu chuyện, nhưng cũng hoạt bát, đáng yêu.
Vợ chồng họ hiểu cách giáo d.ụ.c con cái hơn bà.
“Không , chúng con tự chừng mực, Phó Chinh Đồ dạy thằng bé thế nào mà."
Dựa một cô lẽ nuôi dạy bé thông minh , nhưng Phó Chinh Đồ ở đây, cô lo lắng, cứ Trần Trần sùng bái bố nó như thế nào là .
Đến tận bây giờ, Trần Trần xoay khối Rubik vẫn vượt qua bố nhóc .
Rõ ràng Phó Chinh Đồ bao giờ luyện tập, Trần Trần hận thể ôm Rubik ngủ, lẽ là thua ở lực tay thôi....
Mùng chín hôm đó, Tô Đào Đào nghỉ ngơi, dẫn theo cả Chu Linh Lan, chở Phó Viễn Hàng và Trần Trần chúc Tết Đường lão.
Cậu nhóc một thời gian ngoài chơi, thấy cái gì cũng thấy lạ lẫm, hận thể dán mắt cửa kính xe.
Lúc ngang qua quảng trường Nhân dân, Phó Viễn Hàng tinh mắt thấy Bạch Hoa.
Lông mày Phó Viễn Hàng nhíu đến mức thể kẹp ch-ết ruồi:
“Chị dâu, hình như là Bạch Hoa."
Tô Đào Đào nhất thời phản ứng kịp Bạch Hoa là ai, về phía đó, chỉ thấy một cô bé g-ầy gò yếu ớt mà túm tóc một phụ nữ lôi ngoài.
Những xung quanh chỉ trỏ, một ai tiến lên giúp đỡ.
“Hôm nay đáng lẽ con bé đến xưởng thêm học sinh nghèo vượt khó chứ nhỉ?"
Tô Đào Đào .