Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 453
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Viễn Hàng mang tin tức về nhà, Chu Linh Lan :
“Miệng Trần Trần nhà đúng là khai quang , quả nhiên là sinh một đứa em trai."
Trần Trần gật đầu:
“Dạ, là em trai ạ ~~ Hôi Hôi cũng là em trai ạ ~~"
Tô Đào Đào tò mò hỏi:
“Hôi Hôi là ai nữa?"
Phó Viễn Hàng:
“Khang T.ử tặng một con ch.ó nhỏ màu nâu cho Bàn Bàn, Trần Trần đặt tên cho nó là Hôi Hôi."
Tô Đào Đào:
“..."...
Chương 364 Dẫn hai cha con gọi điện thoại chúc tết cha của “Tô Đào Đào"
Nói là nghỉ lễ, nhưng Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ cũng vẫn rảnh rỗi , mỗi chiếm một đầu bàn việc, bận rộn với công việc của riêng .
Lúc vươn vai thì mỉm , lúc rót nước thì châm thêm cho đối phương một ly.
Đây chính là năm mới đầu tiên của hai vợ chồng.
Nếu Trần Trần về, họ sẽ còn tiếp tục việc mãi.
Ngày mùng một Tết sát sinh, đều ăn chay, Chu Linh Lan xay đậu nành đậu phụ.
“Trần Trần ăn tào phớ ngọt tào phớ mặn?"
Tô Đào Đào hỏi.
Trần Trần đang kể cho Bạch Bạch chuyện của nó sinh cho nó em trai em gái, Tô Đào Đào hỏi , liền buông Bạch Bạch , đôi chân ngắn chạy lạch bạch qua đó:
“Con ăn loại ngọt ngọt ạ ~~"
Tô Đào Đào hỏi Phó Viễn Hàng:
“A Hàng thì ?"
“Em ăn mặn, để em tự pha ."
Phó Viễn Hàng thích cho thêm nước tương vòng ớt ngâm của Chu Linh Lan tào phớ.
Cuộc tranh luận giữa phe tào phớ mặn và ngọt cho đến tận thế kỷ 21 vẫn là một chủ đề tranh luận dứt.
Bản Tô Đào Đào thì mặn ngọt đều , độ bao dung với hương vị món ăn cực cao, chỉ cần tào phớ ngon thì cho cái gì cũng ngon.
Dù mặn ngọt đều thể chấp nhận, chỉ xem tâm trạng ngày hôm đó ăn vị mặn vị ngọt mà thôi.
Hôm nay cô cũng ăn vị mặn.
Phó Chinh Đồ vốn thích ăn đồ ngọt, cũng ăn vị mặn.
Vì chỉ một nhóc con Trần Trần ăn tào phớ ngọt.
Tô Đào Đào đem phần tào phớ còn cho chảo dầu chiên sơ qua, đ-ập thêm mấy quả trứng gà , rắc thêm chút hành lá điểm xuyết, đợi đến khi định hình xong, nước sốt pha sẵn muối đường nước tương đổ chảo đun rim vài phút, khi nước sốt cạn bớt bắc là thành một món ngon đổi cả thịt.
Sau bữa trưa cả nhà liền tụ tập cùng đài phát thanh và chơi bài tú lơ khơ.
Cả năm mới mấy ngày nhàn rỗi thế , cả nhà đều trân trọng, chơi đùa vui vẻ.
Gia đình Đổng Thăng Bình quả thực đón một bé trai kháu khỉnh ngày mùng một Tết, Đổng Thăng Bình và của Hồ Vệ Linh sáng sớm hôm liền phát trứng đỏ báo tin mừng cho những hàng xóm quen .
Kết hôn bao nhiêu năm mới đón đứa con đầu lòng, chân thành cảm thấy mừng cho họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-453.html.]
Họ đặc biệt cảm ơn Tô Đào Đào, nếu Tô Đào Đào cung cấp vị trí công việc cho Đổng Thăng Bình, tháo gỡ nút thắt trong lòng , thì cũng ngày hôm nay.
“Sau dự định sẽ thường trú ở đây, là nhà máy mới?"
Dự định ban đầu của Tô Đào Đào là điều đến nhà máy mới.
Nhà máy mới bận rộn hơn bên nhiều, khó để vẹn cả việc gia đình, chắc ngày nào cũng thể về nhà, cân nhắc con của còn nhỏ như , Tô Đào Đào cảm thấy lẽ ở bên sẽ thích hợp hơn.
“ cũng đang với cô chuyện , xin Tô xưởng trưởng, xin ở , thể cùng cô đến nhà máy mới để xông pha nữa."
Anh thật sự cảm thấy , Tô Đào Đào ơn tri ngộ với , gì để báo đáp.
Trước đây từng nghĩ sẽ sát cánh chiến đấu cùng cô, cùng đến nhà máy mới con trâu khai hoang, cùng phấn đấu, nhưng khi đứa trẻ đời, tâm cảnh của xảy biến hóa to lớn, trách nhiệm mà một cha nên gánh vác đột nhiên trở nên cụ thể.
Anh vợ vất vả như , cũng bỏ lỡ từng khoảnh khắc trưởng thành của con, so với việc lập công lập nghiệp, nhận sẵn lòng ở bên cạnh vợ con nhiều hơn.
Tô Đào Đào gật đầu:
“Không , càng cần cảm thấy , bên thích hợp để dưỡng già, cuộc sống sẽ định, nhưng gian phát triển hạn, chắc hiểu ý ."
Đổng Thăng Bình gật đầu:
“ hiểu, sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của , cũng chân thành cảm ơn cô."
Nếu ơn tri ngộ của Tô Đào Đào, đến bây giờ lẽ vẫn còn trốn trong căn sân nhỏ, hàng ngày đối phó với những cây tre, thậm chí lẽ từ bỏ cuộc hôn nhân của , gia đình của .
Sẽ cảnh tượng như hôm nay.
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Đều là công việc thôi, thì cũng sẽ là khác, nên cảm ơn sự gia nhập của giúp nhẹ gánh ít."
Đều là hiểu chuyện, những lời khách sáo cần nhiều nữa.
Trần Trần và Phó Viễn Hàng bỗng nhiên nhận hai cái bao lì xì.
Trần Trần dĩ nhiên vui, Phó Viễn Hàng chút tự nhiên, cảm thấy lớn thế , tiện nhận bao lì xì nữa.
Tô Đào Đào với , chủ động đòi, trưởng bối nếu cho thì cứ như Mộc Mộc , hào phóng nhận lấy là .
Gánh nặng trong lòng Phó Viễn Hàng lúc mới vơi .
Mùng hai Tết, múa lân khai niên.
Chuyện tụ tập nướng thịt lùi đến mùng bốn.
Hôm nay là cảnh tượng vạn vắng nhà, lớn trẻ nhỏ đều tập trung hết ở quảng trường để xem biểu diễn múa lân.
Tô Đào Đào thực thích loại hình nghệ thuật dân gian truyền thống , tuy nhiên giống như ở thế kỷ 21 những thị trấn ném pháo trong đầu lân, hỏng tai hoặc mắt của múa lân, loại đó đúng là hủ tục, cô phản cảm.
Màn biểu diễn nghệ thuật thuần túy như thế , lân từng bước nhảy lên cọc gỗ, leo lên chỗ cao nhất đớp lấy bao lì xì, nhả câu đối chúc tết, trường vỗ tay khen ngợi.
Lòng bàn tay Trần Trần sắp vỗ đến đỏ lựng , biểu diễn xong nhóc vẫn còn thấy thỏa mãn.
Tô Đào Đào vẫn cứ thấy thót tim cho họ.
Những mưu sinh bằng nghề bán nghệ đều dễ dàng, cách khác thời đại , để ăn no mặc ấm, ai cũng chẳng dễ dàng gì.
Cô nỗ lực cho nhà máy ngày càng lớn mạnh, cố gắng để thêm nhiều công việc định, ăn một bữa cơm an lành.
Sau khi buổi biểu diễn múa lân kết thúc, Tô Đào Đào trầm tư cổng nhà máy, đột nhiên nặn nặn bàn tay nhỏ mũm mĩm của nhóc con đang vai Phó Chinh Đồ :
“Trần Trần, chúng gọi điện thoại cho ông ngoại bà ngoại, chúc tết họ nhé."
Kiếp Tô Đào Đào duyên phận với cha mỏng manh, thực cô đối xử với cha như thế nào.
Đối với cô mà , mỗi một phương, ai nấy đều bình an, thực chính là phương thức nhất.
cô rốt cuộc thế xác của nguyên chủ, da thịt tóc tai đều là cho, nên tận đạo hiếu cơ bản.