Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 451
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Đào Đào:
“..."
Con đúng là cái đồ quỷ lanh lợi....”
Bữa sáng ngày mùng một Tết tính là phong phú, chỉ thể coi là đặc biệt, ở đây thống nhất là uống sáng.
Vẫn là ngũ cốc và dưa muối, đó mang những chiếc bánh dầu (dầu tư) chiên từ hấp mềm, phối thêm nước , thế là thành một bữa sáng đơn giản.
Bánh dầu Tô Đào Đào hai loại, cả mặn và ngọt đều .
Loại ngọt là bột nếp trộn với đường trắng đem chiên, loại mặn bên trong nhân đậu xanh mặn, cũng coi là đặc sản của thôn Thanh Liên, lẽ đa các nơi đều thích gói lạc nghiền, nhưng ở đây đều gói đậu xanh mặn.
Kiếp Tô Đào Đào cũng sống ở vùng , món cô thích ăn nhất chính là loại bánh chiên nhân đậu xanh mặn , sức ăn nhỏ như mèo mà hôm nay cô ăn liền hai cái.
Sẽ ngấy một chút, nên phối với hồng để trung hòa , ăn thêm chút rau xanh nữa thì cũng thể chấp nhận .
Nhóc con thì càng khỏi , chắc là đứa trẻ nào thích đồ chiên rán.
Trẻ con ở đây lớn hơn Trần Trần một chút thật đều sẽ đến những nhà quen để chúc tết đòi bao lì xì, dù cho cũng nhiều, một hào mấy xu để cầu may mắn, đều vui vẻ.
Chỉ là Trần Trần còn quá nhỏ, để nhóc tự khỏi cửa thì chắc chắn là yên tâm.
Phó Viễn Hàng ở tuổi thì khó xử, qua cái tuổi nhà đòi bao lì xì , nếu thể dẫn Trần Trần ngoài.
“Rầm rầm rầm..."
“Mẹ nuôi, chị Đào Đào, Chinh Đồ, A Hàng, Trần Trần, năm mới vui vẻ ạ, Mộc Mộc đến chúc tết đây..."
À, Tô Đào Đào rút ý nghĩ .
Kiểu học sinh tiểu học lớp lớn hổ, nội tâm như Phó Viễn Hàng thì tiện chúc tết nhà , nhưng đứa trẻ rạng rỡ ngoại hướng như Mộc Mộc thì lẽ cảm thấy và Trần Trần chẳng khác gì , nên tự nhiên.
Chu Linh Lan mở cửa:
“Năm mới vui vẻ nhé Mộc Mộc, đây đây, nuôi cho con một cái bao lì xì."
Mộc Mộc hào phóng nhét túi, đưa những quả quýt mang theo cho Chu Linh Lan:
“Cảm ơn nuôi, chúc năm mới vui vẻ, đại cát đại lợi, sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý!"
Ở đây chữ “Quýt" và chữ “Cát" phát âm giống , tặng quýt chính là ý nghĩa đại cát đại lợi.
Chu Linh Lan đặc biệt thích đứa trẻ Mộc Mộc , nhận lấy quýt, đến khép miệng :
“Tốt , Mộc Mộc cũng nhé."
Phó Chinh Đồ và Tô Đào Đào cũng đưa bao lì xì cho nhóc, lời chúc của tên nhóc cứ như mất tiền mua , cứ tuôn liên tục, mà còn trùng lặp cái nào.
Đòi xong bao lì xì, Mộc Mộc mới với Phó Viễn Hàng và Trần Trần:
“Học , chỉ miệng ngọt mới thể nhiều bao lì xì hơn thôi."
Trần Trần chằm chằm Mộc Mộc chớp mắt, bắt đầu vỗ tay:
“Oa, chú Mộc Mộc, chú lợi hại quá ~~"
Phó Viễn Hàng thì mang vẻ mặt khó hết lời.
Mộc Mộc hất đầu:
“Chuyện nhỏ thôi, Trần Trần, lúc chú bằng tuổi con tự chúc tết họ hàng bạn bè .
Con trông còn đáng yêu hơn chú lúc nhỏ nữa, chắc chắn sẽ đòi nhiều bao lì xì hơn, chú dẫn con chúc tết nhé?"
Trần Trần lắc đầu nhỏ như trống bỏi:
“Không cần chú Mộc Mộc, cha cho con bao lì xì lớn , con cần chúc tết thì tiền cũng đủ tiêu ạ ~~"
Mộc Mộc:
“??"
Mộc Mộc thể tin nổi Trần Trần:
“Làm gì ai chê bao lì xì nhiều chứ, con qua ?
Càng nhiều càng , nhỏ mấy cũng nề hà, bao lì xì ở độ lớn nhỏ, mà ở lượng đó!"
Trần Trần phồng má:
“Con ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-451.html.]
Mộc Mộc trợn tròn mắt, cùng Trần Trần mắt to trừng mắt nhỏ, thế giới thế mà thật sự đứa trẻ chê bao lì xì quá nhiều ?
Tô Đào Đào chịu nổi , khi Mộc Mộc đến, Trần Trần còn thấy thể ngoài chúc tết một chuyến.
Mộc Mộc diễn một màn như , nhóc trực tiếp từ bỏ luôn.
Hai đứa trẻ trong nhà đều kiểu tính cách như Mộc Mộc, gặp lớn quen câu chúc mừng thì còn , chứ bảo từng nhà chúc tết như Mộc Mộc thì ước chừng sẽ tự kỷ mất.
“Được Mộc Mộc, A Hàng và Trần Trần thì thôi nữa, con cứ tự ."
Mộc Mộc thở dài:
“Chẳng thú vị gì cả, con cũng nhiều năm chúc tết nhà , khi con tám tuổi thì bà Chung cho con chúc tết khắp nơi nữa, con là đến chúc tết nuôi thì bà mới cho con ngoài đó.
Hazzz, con còn đang nghĩ đến việc Trần Trần ngoài chúc tết cơ."
Trần Trần đáng yêu thế , còn hơn cả vật cát tường, dẫn ngoài bao lì xì lăn tới ào ào .
Chu Linh Lan mang hết đồ ăn vặt :
“Mộc Mộc đây ăn chút đồ ."
Mộc Mộc xuống, bốc một cái bánh tiếu khẩu táo (bánh ):
“Cảm ơn nuôi, các thì con cũng nữa."
“Chúng nhà Bàn Bàn chắc là chứ?
Nhà Bàn Bàn chỉ hai , vắng vẻ lắm."
Mộc Mộc .
Tô Đào Đào hỏi Trần Trần:
“Con nhà Bàn Bàn ?
Nếu thì để bà nội chuẩn cho con ít đồ ăn vặt mang theo."
Trần Trần suy nghĩ một chút, Mộc Mộc :
“Chỉ nhà Bàn Bàn thôi nhé ~~"
Mộc Mộc thấy Trần Trần chịu ngoài, đôi mắt sáng lấp lánh:
“Ừ ừ ừ, chỉ nhà Bàn Bàn thôi!"
“Bà nội, bánh sừng bò (giác t.ử) ngon lắm, bà gói cho Bàn Bàn nhiều một chút ạ ~~" Trần Trần cũng là nghĩ đến nhà Bàn Bàn nhiều , đáng sợ như , cha của Bàn Bàn cũng với nhóc, nhóc vẫn đến nhà Bàn Bàn bao giờ, thôi thì chúc tết một chuyến .
Phó Viễn Hàng cũng kháng cự việc nhà Bàn Bàn, thế là hai lớn một nhỏ, những đứa trẻ mặc quần áo mới giày mới tràn đầy năng lượng bắt đầu bước lên con đường chúc tết.
Chương 363 Sinh một thằng b-éo trắng
Ai ngờ, ba đứa trẻ khỏi cửa đầy mười phút chạy ngược trở về.
Phó Viễn Hàng :
“Chị dâu, họ sư nương dường như trở , bắt gặp sư phụ sáng sớm tinh mơ đưa sư nương bệnh viện."
Tô Đào Đào ngẩn , :
“Đứa nhỏ thật chọn ngày, những đứa trẻ sinh cùng năm với nó đều là em trai cả, là chuyện hỷ, các con cứ yên tâm chơi .
Đợi đứa bé chào đời, sẽ đến báo tin mừng thôi."
Trần Trần chớp mắt:
“Em trai sắp ngoài ~~"
“Tại là em gái nhỉ?"
Tô Đào Đào tò mò hỏi.
Trần Trần:
“ mà, trong bụng sư nương là em trai mà, con chuyện với ạ, sinh sẽ biến thành em gái ạ ~~"
Tô Đào Đào càng tò mò hơn, xuống hỏi nhóc con:
“Sao con trong bụng sư nương là em trai?
Cậu cũng với con."