Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:25
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tính đến thời điểm hiện tại, bộ tài sản của Tô Đào Đào còn đến năm trăm tệ nữa.”

 

Nếu dựa mua bán ở chợ đen thì kiếm tiền thực sự khó quá mất.

 

“Thanh niên tri thức Tô, điện báo của cô ."

 

Từ Tô Đào Đào với đưa thư rằng mỗi ngày phiên chợ buổi sáng cô đều việc ở tiệm cơm 1, đưa thư đều đợi đến phiên chợ mới mang thư đến đây.

 

Người sẽ gửi điện báo cho cô, Tô Đào Đào nghĩ ngay đến nhà đẻ của nguyên chủ.

 

Tuy nhiên cầm lên xem, chỉ ba chữ——

 

Đến ngày mai

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Vẫn là bức thư ba ( tem, dấu, địa chỉ gửi), Tô Đào Đào chẳng cần nét chữ, ngoài chồng hờ thì còn ai thư kiểu nữa?

 

Sau đó ngày tháng, điện báo từ hôm qua, chẳng hôm nay đến ?

 

Tô Đào Đào ngẩn một hồi lâu mới định thần , nên chồng hờ của cô hôm nay sẽ về ?

 

Cô vẫn chuẩn tâm lý xong mà!

 

Chương 29 Phó Chinh Đồ

 

Tô Đào Đào mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an ăn xong bữa cơm nhân viên.

 

Còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ máy kéo về làng, cô ghé hợp tác xã mua cho Trần Trần và Phó Viễn Hàng ít quà vặt mới thong thả về điểm tập trung.

 

Tô Đào Đào từ xa phát hiện điểm tập trung hôm nay náo nhiệt bất thường.

 

Tuy máy kéo đặt ở đội sản xuất 1, nhưng thực tế là mấy đội sản xuất gần đó dùng chung, nên phiên chợ nào cũng đông nghẹt, náo nhiệt cũng là chuyện thường tình.

 

náo nhiệt như hôm nay thì đúng là đầu thấy.

 

Cho đến khi Tô Đào Đào gần, đàn ông nổi bật giữa đám đông lọt mắt cô——

 

Bầu trời tháng Năm xanh thẳm, ánh nắng trong trẻo, gió hiu hiu thổi.

 

Người đàn ông cao hơn một mét tám một đám các bà các cô vây quanh ở giữa.

 

Chiếc áo sơ mi trắng muốt như một ranh giới rõ rệt trong cái thời đại xám xịt .

 

Như núi tuyết trắng xóa, cô độc và lạnh lùng.

 

Nhìn từ góc độ của Tô Đào Đào, đó là đường xương quai hàm rõ ràng và mượt mà của đàn ông.

 

Nhếch lên là đôi môi mỏng nhạt màu mím c.h.ặ.t và sống mũi cao thẳng tắp.

 

Đuôi mắt xếch và đôi lông mày kiếm sắc sảo.

 

Ngay cả bóng râm bao phủ hàng mi ở mí mắt cũng vặn, khi khẽ rung động khiến lòng mê đắm.

 

Đây chắc chắn là một góc nghiêng hảo, góc cạnh rõ ràng, tinh xảo như một tác phẩm đoạt giải các họa sĩ truyện tranh kỳ cựu dốc lòng thiết kế.

 

Kết hợp thêm ký ức mơ hồ của Tô Đào Đào về cơ bụng và cơ nhân ngư chạm khắc tỉ mỉ đó, hình ảnh Phó Chinh Đồ cuối cùng cũng cụ thể hóa khoảnh khắc .

 

Chỉ một cái, Tô Đào Đào nhận chính là chồng hờ quý chữ như vàng của .

 

Tim Tô Đào Đào hiểu cứ đ-ập thình thịch thôi.

 

từng nghi ngờ nhan sắc của Phó Chinh Đồ, vẻ ngoài của Trần Trần và Phó Viễn Hàng là chắc chắn tệ.

 

Anh đúng như những gì cô tưởng tượng, mà còn vượt xa sự kinh ngạc trong tưởng tượng của cô.

 

Góc nghiêng tuấn tú như , chính diện...

 

Như tâm linh tương thông, đàn ông đột nhiên nghiêng đầu, khuôn mặt tựa như thiên thần đó đ-âm thẳng tầm mắt của Tô Đào Đào.

 

Ánh mắt sắc bén như lưỡi đao bách chiến bách thắng, đuôi mắt chân mày đều vương vấn lạnh của đỉnh núi tuyết.

 

Anh chỉ lướt nhẹ qua khuôn mặt Tô Đào Đào, dường như nhíu mày, lẽ còn chút vui, ngay đó.

 

Anh nhận cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-45.html.]

 

Tô Đào Đào hít sâu một , thẳng về phía đám đông.

 

Các dì quen thấy Tô Đào Đào, lập tức tươi hơn, vẻ mặt còn mang theo sự trêu chọc:

 

“Ô kìa, thanh niên tri thức Tô đến .

 

Hôm nay đến sớm thế ?

 

Chúng mới bảo cô năm giờ mới xuất hiện đúng giờ cơ mà, chẳng lẽ cô sớm là Chinh Đồ hôm nay về ?"

 

Một dì khác :

 

“Chứ còn gì nữa, trong đội sớm đồn Chinh Đồ dạo sẽ về, thanh niên tri thức Tô chắc chắn sớm ."

 

“Chinh Đồ , cháu cũng thật là, lâu thế, cháu cháu lo lắng cho cháu thế nào ..."...

 

Phó Chinh Đồ rốt cuộc cũng từ những lời lải nhải của các dì rằng nữ đồng chí mặt mày đầy bụi đất, chỉ đôi mắt trong veo thấu tận đáy mặt chính là vợ xa cách hơn hai năm của .

 

Tô Đào Đào tự nhiên bỏ lỡ sự kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng của .

 

Tô Đào Đào thầm buồn .

 

Cô tự nhiên hình ảnh lếch thếch hiện tại của , vả xa cách hơn hai năm, nhận là chuyện bình thường.

 

, về , cô cần giấu giếm nữa, một cô gái xinh trắng trẻo như cô tự nhiên cũng thích bôi nhọ nồi lên mặt .

 

“Về lúc nào ?"

 

Tô Đào Đào hề câu nệ, thẳng mắt , chủ động lên tiếng hỏi.

 

“Vừa đến."

 

Anh và những bức thư của đều quý chữ như vàng, nhưng giọng êm tai vô cùng, như tiếng nước suối róc rách rơi đĩa ngọc.

 

Cặp vợ chồng một đứa con hai tuổi mà vẫn thiết, bầu khí chút gượng gạo.

 

Tô Đào Đào vắt óc định thêm gì đó, đột nhiên tay nhẹ bẫng, đồ đạc tay cô sang tay chồng hờ, mà bản cũng đang xách túi lớn túi nhỏ ít đồ.

 

“Đi đằng ."

 

Tô Đào Đào phản ứng :

 

“Không nặng , để em cầm cho."

 

Phó Chinh Đồ đáp cô, đặt đồ của cô lên đồ của , xách cùng lúc.

 

Trước khi còn gật đầu chào bà con lối xóm, coi như lời chào tạm biệt.

 

là một quý ông, Tô Đào Đào nghĩ thầm.

 

Không quản những lời trêu chọc lưng nữa, Tô Đào Đào theo .

 

Đi theo một đoạn ngắn, Tô Đào Đào nhịn hỏi:

 

“Chúng máy kéo về ?"

 

“Không ."

 

Vẫn quý chữ như vàng.

 

Cho đến khi đến cạnh một chiếc xe địa hình bên cạnh bến xe, đặt đồ lên xe, thấy Tô Đào Đào ngẩn xe, mới :

 

“Lên xe."

 

Tô Đào Đào lúc mới lên xe, theo thói quen kéo dây an thắt .

 

Phó Chinh Đồ ngạc nhiên cô, cuối cùng gì thêm.

 

Trong cái thời đại mà hai bánh còn khó tìm , Tô Đào Đào thực sự tò mò xe bốn bánh, nhưng xét thấy khả năng thể cuộc trò chuyện rơi ngõ cụt bất cứ lúc nào của chồng hờ, Tô Đào Đào quyết định chủ động hỏi chuyện nữa.

 

Lên xe một hồi lâu, cả hai đều gì.

 

Đêm qua Tô Đào Đào ngủ ngon lắm, cộng thêm Phó Chinh Đồ lái xe định, chẳng mấy chốc Tô Đào Đào ngủ , còn ngáy khẽ nữa.

 

Phó Chinh Đồ ngạc nhiên cô, ánh mắt như đang xem xét như đang tìm tòi, cuối cùng nhịn tay, khẽ quẹt qua mặt cô, một lớp nhọ nồi vương đầu ngón tay.

 

 

Loading...