Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 447
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:58:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Chinh Đồ :
“Không tính, vẽ xong ?
Vẽ xong thì bắt đầu dán thôi."
Anh định kìm hãm thiên tính của con trẻ, chuẩn để thằng bé tự do phát triển.
“Con vẽ thêm một dải pháo nữa là xong ạ~~"
Trần Trần loẹt quẹt vẽ thêm hai dải pháo còn đang bốc khói lên, trông cực kỳ rộn ràng.
“Xong bố ơi~~"
“Bức chúng dán ở cổng chính ."
Phó Chinh Đồ .
Chu Linh Lan mang bát hồ dán từ bột sắn dây qua:
“Vẫn còn nóng một chút, đợi nguội thêm chút nữa hẵng dán."
Tiểu Vân Đóa thấy đồ ăn liền vỗ cánh chạy tới.
“Đóa Đóa ăn , nóng mỏ đấy~~"
Bạch Bạch nhận lệnh cấm của chủ nhân nhỏ, liền chạy tới ngăn Tiểu Vân Đóa .
Tiểu Vân Đóa nỡ gì chủ nhân nhỏ, nhưng đối với Bạch Bạch, nó thật sự dám hạ “miếng mổ" hiểm lắm.
Con vịt trắng lớn lập tức lao về phía con ch.ó nhỏ màu đen.
Bạch Bạch hề nao núng, ánh mắt quắc thước bảo vệ lãnh thổ của , bốn chân thẳng tắp, hề nhúc nhích, trong l.ồ.ng ng-ực phát tiếng gầm gừ “ừm ừm", bước trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
con vịt trắng lớn đang hùng hổ dọa còn kịp lao tới mặt Bạch Bạch thì Trần Trần xách lên:
“Đóa Đóa, mà còn quậy nữa là chuồng ngoài nữa nhé, hôm nay đều bận, quấy phá đấy~~"
Bạch Bạch thể đồng ý hơn nữa, thu hồi trạng thái chiến đấu, vẫy đuôi ngừng với Trần Trần:
Chủ nhân nhỏ uy vũ~~
“Cạp cạp cạp~~" Tiểu Vân Đóa phục.
Trần Trần hai lời bỏ nó trong chuồng:
“Bạn nhỏ ăn vụng hồ dán là ngoan, phạt tường suy nghĩ, đợi bọn tớ dán xong câu đối mới ngoài~~"
“Cạp cạp cạp~~"
Tô Đào Đào đang chuẩn bữa cơm tất niên trong bếp, lúc tựa cửa , ngôi nhà hạnh phúc náo nhiệt, , ch.ó, còn cả con vịt trắng lớn....
Chương 359 Cùng xem một màn pháo hoa
Bữa cơm tất niên sắp xếp buổi trưa, thói quen ăn uống của gia đình Tô Đào Đào sự ảnh hưởng của cô cũng khác với đại đa các gia đình thời đại .
Gia đình cô quen với việc buổi trưa ăn ngon hơn buổi tối một chút, cũng để tránh lỡ thời gian Trần Trần bờ biển đốt pháo hoa buổi tối.
Ở đây cũng quan niệm “ gà thành tiệc", dù tiền , một năm bận rộn, bữa cơm tất niên luôn là bữa ngon nhất trong năm, những thứ khác thể nhưng gà thì nhất định .
Và còn theo kiểu gà luộc để cúng nữa.
Thời gian đang bài trừ hủ tục, cho phép cúng bái rình rang.
ngày tết đóng cửa bày một chiếc bàn nhỏ trong sân nhà cúng bái trời đất tổ tiên là lẽ thường tình, hầu như ai cũng như .
Chu Linh Lan cũng ngoại lệ, chắp hai lòng bàn tay lặng lẽ lẩm bẩm vài câu, mời tổ tiên đời đời kiếp kiếp và các lộ thần tiên ngang qua đều tới “ăn" một miếng, “uống" một ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-447.html.]
Rồi bảo các con qua bái lạy tổ tiên, rót r-ượu xong liền vội vàng dọn xuống.
Tiền giấy đốt, pháo cũng nổ, thứ đều giản lược.
Mấy ngày nay thời gian văn nghệ đài phát thanh cũng bắt đầu đổi sang phát các bài hát mừng xuân.
Có lẽ vì nơi gần Hồng Kông nên bài hát mừng xuân phát đài là tiếng Quảng Đông.
Đây cũng là những giai điệu vang vọng khắp các đường phố ngõ hẻm mỗi khi tết đến xuân về ở kiếp của Tô Đào Đào.
Nghe thấy thật sự thiết.
Trần Trần thỉnh thoảng nghêu ngao theo vài câu, giọng sữa nhỏ còn lệch tông vô cùng thú vị.
Tô Đào Đào trong sân dán đầy những câu đối đỏ, từng chữ từng câu đều là ý , tâm trạng của cô cũng theo đó mà trở nên hẳn lên.
Nhà dì Chung đến tận ngày ba mươi tết mới nổi lửa rán đồ, dì rán một ít bánh dầu và quẩy mang đặc sắc phương Bắc, còn nhân tiện thêm viên củ cải và thịt heo chua ngọt.
Lúc Mộc Mộc mang qua , nhà họ ngày tết ăn gà quan trọng, nhưng nhất định viên chiên và thịt heo chua ngọt, đó đều là món khoái khẩu của .
Tô Đào Đào nếm thử một chút, phát hiện dì Chung là tay nghề , hai món còn địa đạo hơn cả những gì cô từng ăn ở kiếp , đây là trình độ thể mở tiệm .
Bình thường nấu ăn chắc là do nỡ cho dầu, còn thừa cái gì cũng ném hết một nồi hầm lộn xộn nên mới dẫn đến việc ngon.
“Mộc Mộc, tay nghề của dì Chung khá đấy chứ, các em phúc ăn uống ."
“Chị dâu Đào Đào, khi chị với đồng chí nữ họ Chung xong, bây giờ bà nấu ăn ngon hơn nhiều ạ, hôm nay hai món nếu em tận mắt thấy thì còn tưởng là bà mua từ tiệm cơm về cơ đấy."
Mộc Mộc hiếm khi khen ngợi dì Chung.
“Mọi năm nhà em hai món ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Mộc Mộc gật đầu:
“Cũng ạ, nhưng ngon bằng thế , năm nay đặc biệt ngon."
Mộc Mộc cực kỳ nghi ngờ là vì đồng chí nữ họ Chung tặng cho gia đình chị dâu Đào Đào, lo lắng mất mặt nên mới tung bản lĩnh thật sự.
“So thì bữa cơm tất niên nhà chẳng gì nổi bật cả," Tô Đào Đào , “Chúng chỉ những món bình thường ăn thôi, để chị múc cho các em một ít mang về nếm thử nhé."
Mộc Mộc xua tay :
“Đồng chí nữ họ Chung ạ, chúng em thường xuyên nếm tay nghề của chị nên cần đưa cho chúng em , hôm nay nhà em nhiều lắm, ăn hết ạ."
Tô Đào Đào cũng miễn cưỡng, gà và cá thì múc cho Mộc Mộc, đợi mùng hai qua đây một nữa cũng , cô chỉ múc cho Mộc Mộc một ít tôm:
“Cách tôm chắc nhà em từng ăn qua , lấy cái ý , chúc nhà em luôn tươi rạng rỡ, cả ngày ha ha."
Tiếng ở đây thì tôm (虾 - xia) và ha (哈 - ha) đồng âm, nên tết ăn tôm ý nghĩa là ha ha, tết đến ai cũng sẽ mua tôm.
“Chỗ bánh vòng, bánh xếp, bánh cũng là món ăn vặt ở chỗ chúng , em mang một ít về nếm thử nhé."
Mộc Mộc cũng khách sáo với Tô Đào Đào, những thứ quả thật từng thấy bao giờ, cũng nếm thử một chút, liền híp mắt nhận lấy.
“A Hàng, , lão Mạc thấy mấy bộ câu đối suýt chút nữa là mang đóng khung luôn đấy, thích để cho hết.
Cứ luôn miệng , chữ của kỹ sư Phó cái là cao nhân chỉ dạy, nếu nghiên cứu khoa học mà nhà thư pháp cũng luôn."
Mộc Mộc bắt chước thần thái và giọng điệu của kỹ sư Mạc giống đến tám chín phần, khiến cả nhà ngất.
Cậu cũng vội về ăn cơm trưa, trêu chọc Trần Trần một lúc về.
Bữa cơm nhà Tô Đào Đào từ đến nay vẫn luôn , bữa cơm tất niên cũng cố ý cực kỳ thịnh soạn, cô xưa nay chủ trương phô trương lãng phí, cũng cố gắng để thừa cơm thừa canh, nên buổi trưa chỉ gà luộc, tôm rim dầu, cá biển hấp, còn canh gà nấu xà lách xoong.