Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 441
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:55:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước đây dám in là vì vốn dĩ cung đủ cầu, thì khó mà .”
Thợ chụp ảnh tin cô, diện mạo và cách ăn mặc của cô thì là gia đình bình thường, ngay cả đứa trẻ cũng cực kỳ lanh lợi, tay hào phóng như .
Không đến mức lừa lọc ông , dù biên lai cũng rõ ràng, cả hai bên đều ký tên xác nhận, cũng chẳng sợ xảy chuyện gì, thôi thì cứ tạo thuận lợi cho .
Thợ chụp ảnh gật đầu:
“Được , lúc đó đến bác sẽ gọi điện thoại cho cháu xác nhận.”
Tô Đào Đào:
“Cảm ơn bác ạ, kẹo bác cứ giữ lấy mà ăn, chúc bác năm mới vui vẻ ạ.”
Thợ chụp ảnh ban đầu cứ ngỡ chỉ là loại kẹo bình thường, dù gần Tết khách khứa thường để chút bánh kẹo, nên ông cũng quá để tâm.
Cuối cùng, tất cả khung ảnh đều do Trần Trần chọn, tổng cộng mua mười hai cái.
Thực cũng tính là nhiều, riêng phòng của Trần Trần cần bốn cái , còn tặng cho Bàn Bàn hai cái, tặng dì Chung hai cái.
Phòng khách để hai cái, phòng Tô Đào Đào và Chu Linh Lan chỉ để một cái thôi.
Tuy nhiên tặng ngay bây giờ, đợi về nhà mới đưa.
Hai bạn nhỏ dắt tay , thỏa mãn rời .
Tô Đào Đào ngờ rằng túi kẹo nhỏ mang cho cô những đơn hàng lớn đến nhường nào.
Về , tất cả các tiệm ảnh lớn nhỏ trong tỉnh, phúc lợi đều thu mua tại xưởng của Tô Đào Đào.
Tất nhiên, đó là chuyện của .
Rời khỏi tiệm ảnh, họ bộ đến một công viên.
Lần Tô Đào Đào dẫn Trần Trần công viên chơi mà thành, cuối cùng cũng thực hiện .
Công viên thời đại thực sự cũng chẳng gì mấy để chơi, chỉ là thêm chút hoa cỏ.
Các thiết vui chơi động vật nhỏ đều .
Tuy nhiên, hai bạn nhỏ chạy qua chạy vẫn chơi vui vẻ.
Còn về phía các đồng chí nam, ai nấy đều đổ mồ hôi đầm đìa vì chen chúc.
Kỹ sư Mạc lấy khăn tay lau mồ hôi trán:
“Mấy năm chẳng tham gia sắm Tết, ngờ dữ dội thế , may mà chúng đông , nếu thì chẳng cướp gì mất.”
Mạc Gia Cát :
“Cha ơi, là cha cứ ngoài đợi bọn con , bọn con mua xong táo sẽ ngay.”
Tay kỹ sư Mạc cũng xách ít đồ, ông gật đầu :
“Được thôi, đồ tay con cũng đưa cha luôn , cha ngoài đợi con.
A Hàng và Mộc Mộc cũng ngoài , đừng chen chúc nữa.”
Phó Chinh Đồ gật đầu :
“Đi .”
Kỹ sư Mạc dẫn hai đứa trẻ ngoài.
Bỗng nhiên vỗ vỗ vai Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc:
“Phó Viễn Hàng, Mộc Mộc……”
Hai đầu , đồng thanh :
“Là ?”
……
Chương 354 Cậu cứ giữ lấy , tớ về nhà sẽ đưa cho Trần Trần
Người đó chính là Bạch Hoa, đổi khối rubik cho Phó Viễn Hàng.
Ba cùng chen ngoài, đặt đồ đạc sang một bên nhờ kỹ sư Mạc trông giúp, bắt đầu sang một bên ôn chuyện cũ.
Cảm giác gặp quen ở nơi đất khách quê hưng phấn thế nào thì ai hiểu sẽ hiểu.
Mộc Mộc suýt chút nữa thì nhảy dựng lên:
“Bạch Hoa, ở đây?”
Bạch Hoa :
“Lần theo lời khuyên của các , tớ về tìm hiểu thử cái xưởng mà , tớ thấy cái ——” Bạch Hoa giơ ngón tay cái lên:
“Tớ còn dò hỏi địa chỉ xưởng, đến xem thử , cái xưởng lớn như tớ mới thấy đầu đấy.
Tớ quyết định dù ch-ết cũng xuống nông thôn, tớ thi xưởng đó việc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-441.html.]
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc , ngờ lời khuyên như .
“Vậy hôm nay đến đây gì?”
Mộc Mộc hỏi.
“Kiếm tiền chứ .
Tớ tự kiếm tiền học phí và sinh hoạt phí thì tháng Chín năm buộc xuống nông thôn thôi.”
Bạch Hoa .
Mộc Mộc suy nghĩ một chút:
“Người em , chuyện , tớ nên hỏi .”
Bạch Hoa xua tay:
“Thế thì đừng hỏi.”
Mộc Mộc:
“……”
“Tớ vẫn cứ hỏi một chút .
Cậu sống ở đại viện Huyện ủy, theo lý mà thì bà kế đó cũng dám đối xử hà khắc với chứ, họ cần danh tiếng nữa ?”
Bạch Hoa thở dài :
“Tớ lúc nhỏ hiểu chuyện một việc ngốc nghếch, để đàn bà đó tìm cơ hội đổ vấy cho tớ.
Bà khắp nơi tớ, bôi nhọ danh dự của tớ.
Ngay cả cha ruột cũng tin tớ, thì khác mà tin chứ?
Rõ ràng là bà đối xử hà khắc với tớ, mà con rắn chuông đó loạn lên khiến cả đại viện đều tưởng là tớ hà khắc với bà bằng.”
Nhắc đến bà kế đó, Bạch Hoa cả một bụng khổ tâm trút :
“Các ?
Rõ ràng là bà tự đ-ánh con , cấu véo đứa trẻ, mà bà ngoài là do tớ .
Còn cái gì mà kế khó , là do bà , dạy bảo tớ, hy vọng khi tớ nghiệp cấp hai thể hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, về nông thôn để tiếp nhận sự giáo d.ụ.c từ những nông dân nghèo, trở thành một .”
Cái gọi là mỗi nhà mỗi cảnh, gặp chuyện như thế , Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc cũng đ-ánh giá thế nào.
Phó Viễn Hàng suy nghĩ :
“Chuyện của tớ qua với chị dâu tớ , ý của chị là vẫn đợi đủ mười sáu tuổi thì mới bàn chuyện công việc .
Hôm nay chị cũng đến đây, lát nữa tớ sẽ hỏi chị xem thể cho đến xưởng thêm cuối tuần .
Nếu tuần nào cũng thì kiếm chút tiền học phí và sinh hoạt phí chắc là đấy.
Chỉ là xưởng xa một chút, lẽ tự tìm cách qua đó.”
Bạch Hoa ngơ ngác Phó Viễn Hàng:
“Chị dâu ?”
Mộc Mộc :
“Chị chính là giám đốc của cái xưởng mà đấy.”
Miệng Bạch Hoa há hốc thành hình chữ O:
“Hóa lai lịch của các lớn thế .”
Mộc Mộc xua tay:
“Lớn gì mà lớn, chúng tớ chẳng đặc quyền gì .
Việc tuyển dụng của xưởng thực phẩm công bằng, điều kiện rành rành đó, ai đủ điều kiện thì nhờ vả ai cũng chẳng ích gì.
Tuy nhiên, nếu bạn học cần giúp đỡ thêm thì chúng tớ thể kết nối giùm thôi.
Lúc rảnh rỗi chúng tớ cũng đến xưởng thêm mà.”
Bạch Hoa gật gật đầu:
“Hóa là , thế thì tớ .
Mẹ tớ để cho tớ một chiếc xe đạp, ngày thường lúc rảnh rỗi tớ vẫn đạp xe chạy khắp nơi.”
Bạch Hoa ghé sát nhỏ:
“Thực và bà nội tớ đều để cho tớ ít đồ đạc , nhưng đều trong tay ông cha ch-ết tiệt của tớ hết.
Còn cái gì mà giữ hộ giúp tớ, đợi tớ đủ mười tám tuổi mới trả .
Tớ khinh, họ vội vàng đuổi tớ xuống nông thôn như , tám phần là nuốt trọn đồ của tớ .”