Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:55:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu Tô Đào Đào thời gian về nhà ăn cơm, Chu Linh Lan khi đón Trần Trần sẽ tiện đường mang cơm sang cho cô luôn.”

 

“Hôm nay là buổi học cuối cùng của Trần Trần, nghĩ nên đến đón một chút.

 

ở nhà cũng việc gì, canh đang hầm , về nhà xào rau một cái là thể ăn cơm thôi.”

 

Chu Linh Lan là một việc thạo, từ khi bà đến, bà quán xuyến hết thảy việc lớn nhỏ trong nhà, sắp xếp đấy, Tô Đào Đào thực sự nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Có một chồng như Chu Linh Lan thì còn vấn đề gì về việc quan hệ chồng nàng dâu căng thẳng nữa chứ?

 

“Mẹ ơi~~ Bà nội ơi~~ Cả hai cùng đến đón con tan học ạ~~”

 

Chu Linh Lan cúi xuống bế cháu trai cưng lên:

 

, hôm nay Trần Trần học mệt ?”

 

Trần Trần ôm cổ bà nội lắc đầu:

 

“Không mệt ạ, vui lắm ạ~~”

 

Sau đó đầu Tô Đào Đào:

 

“Mẹ ơi, hôm nay cũng tan sớm thế ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“Bởi vì……”

 

“Giám đốc Tô!”

 

Tô Đào Đào mới mở lời thì cô trợ lý nhỏ chạy lạch bạch theo gọi :

 

“Em chậm thôi, chuyện gì mà gấp thế?”

 

Trợ lý nhỏ thở hổn hển:

 

“Có, điện thoại của chị.

 

Thái độ của đối phương lắm.

 

Em bảo là chúng nghỉ lễ , chị mới tan về , ông mắng em một trận, bảo là lãnh đạo lớn lao gì đó, bảo em lập tức tìm chị điện thoại, nếu thì qua năm mới sẽ cho em nữa.”

 

Tô Đào Đào nhướn mày:

 

“Vị lãnh đạo nào mà oai phong thế?”

 

Trợ lý nhỏ lấy , lắc lắc đầu:

 

“Em , em hỏi ông họ gì, ông bảo em xứng để .”

 

Tô Đào Đào:

 

“Vậy thì ông cũng xứng để điện thoại của ông .”

 

Trợ lý nhỏ sắp tới nơi:

 

“Giám đốc Tô……”

 

Tô Đào Đào:

 

“Ông cúp máy ?”

 

Trợ lý nhỏ gật đầu:

 

“Ông bảo thấy giọng của chị thì sẽ bao giờ cúp máy.”

 

Tô Đào Đào chọc vì tức:

 

“Cũng lãng phí tài nguyên quốc gia gớm nhỉ, chẳng lẽ tự trả tiền điện thoại nên mới lãng phí thế ?

 

Được , xem ông là thần thánh phương nào.”

 

“Trần Trần theo bà nội về .

 

Mẹ ơi, về đến nhà cứ xào rau ạ, hôm nay Phó Chinh Đồ về nhanh , chúng cứ ăn , để phần cho .”

 

Chu Linh Lan gật đầu:

 

“Được, con lo việc .”

 

Chậm trễ thêm một phút là lãng phí một phút tiền điện thoại của quốc gia, để lãng phí tài nguyên quốc gia, Tô Đào Đào nhanh, trợ lý nhỏ thậm chí chạy nhỏ từng bước mới theo kịp.

 

Quay văn phòng, Tô Đào Đào cầm điện thoại lên một tiếng “Alo”.

 

——“Ái chà Giám đốc Tô , cô hả?

 

Ông Birmingham cô đến tận bây giờ vẫn liên lạc với ông , chẳng hứa với là sẽ liên lạc với ông ?

 

chuyển tiền hàng cho cô , thể giữ lời như hả?”

 

“Ông là ai thế?”

 

Tô Đào Đào kìm nén cơn giận hỏi.

 

Đối phương suýt chút nữa thì nghẹn thở:

 

——“, Ngụy Hải, Chủ nhiệm Ngụy đây!

 

Chẳng chỉ cần là việc ăn thì cô đều hứng thú ?

 

hả?”

 

“Ồ,” Tô Đào Đào bừng tỉnh, “Là vị đòi hoa hồng khi còn bắt đầu bàn chuyện ăn đó ?”

 

——“Cô!”

 

Ngụy Hải suýt chút nữa thì cô chọc cho nôn m-áu, “Thế rốt cuộc chuyện ăn ?”

 

Tô Đào Đào:

 

“Lần chẳng với ông ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-438.html.]

ăn với tinh thần khế ước.”

 

——“ chuyển tiền hàng cho cô !”

 

Ngụy Hải nổi trận lôi đình.

 

Tô Đào Đào từ tốn, ngón tay thon dài vân vê dây điện thoại:

 

thực sự nghi ngờ với cái chỉ thông minh của ông thì lên cái ghế chủ nhiệm đấy?

 

Hàng sớm gửi cho ông , nợ thì trả, đó là lẽ đương nhiên.

 

Sao nào?

 

Chẳng lẽ ban đầu ông còn định quỵt nợ ?”

 

——“Cô!

 

Tô Đào Đào!

 

Cô đừng đằng chân lân đằng đầu……”

 

Tô Đào Đào ngắt lời ông :

 

từng thấy ai mặt dày như ông.

 

Sau ông đừng gọi điện tới nữa.

 

Nếu ông còn gọi tới, sẽ thư gửi tới đơn vị của ông để tố cáo ông, tố cáo chuyện ông nhận hối lộ và đòi hoa hồng!”

 

——“Cô thật là thể lý giải nổi, nhận hoa hồng của cô từ bao giờ hả?”

 

Tô Đào Đào:

 

“Chủ nhiệm Ngụy , khác trừ phi đừng .

 

Những việc thì luôn để dấu vết.

 

Con mà, thích gây chuyện, càng thích lãng phí tinh thần để quản việc của khác.

 

giờ chỉ quản mẫu ruộng của , càng chuyện đào góc tường của chủ nghĩa xã hội.

 

Chia tay trong êm , cuộc điện thoại hôm nay coi như từng .”

 

Tô Đào Đào xong cũng chẳng thèm quan tâm phản ứng của đối phương thế nào, trực tiếp cúp máy.

 

Trợ lý nhỏ ở cửa, dám thở mạnh.

 

Tô Đào Đào cô bé :

 

“Sau nếu gặp loại điện thoại nữa, em thế nào ?”

 

Trợ lý nhỏ ngây ngô gật gật đầu:

 

“Đã, ạ.”

 

Tô Đào Đào hỏi:

 

“Nói thử xem.”

 

Trợ lý nhỏ lắp bắp:

 

“Bảo, bảo đối phương để , s-ố đ-iện th-oại liên lạc, đợi Giám đốc Tô phản hồi ạ.”

 

Tô Đào Đào cô bé.

 

Trợ lý nhỏ :

 

“Cúp, cúp máy ạ.”

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Rất .

 

Đối với hạng như thì càng cần để ý.

 

Sau khi xưởng mới sản xuất, chúng sẽ còn gặp nhiều loại đủ hình vẻ hơn nữa.

 

Ai cũng như thì suốt ngày chỉ điện thoại chứ chẳng việc gì khác .”

 

Trợ lý nhỏ:

 

“Em xin Giám đốc Tô, em……”

 

Tô Đào Đào dậy tới cửa, vỗ vỗ vai cô bé:

 

“Em cần xin , của em.

 

Đừng vác lầm của khác lên .

 

Về , đón một cái Tết thật vui nhé.”

 

Trợ lý nhỏ theo bóng lưng của Tô Đào Đào, gương mặt đầy vẻ sùng bái.

 

……

 

Ngày những tấm ảnh gia đình rửa xong cũng là đêm Tiểu niên.

 

Chu Chính và Chu Vi Ninh về thành phố S ăn Tết, khi mang ảnh qua đây.

 

Phó Chinh Đồ vẫn đang chiến đấu tuyến đầu của công việc, cả ngày bận rộn chẳng thấy bóng dáng .

 

Gia đình Đông Đông cũng lên tàu hỏa để về quê ăn Tết.

 

Đa các thành phố ở phương Nam thói quen đón đêm Tiểu niên, ở đây , ở thôn Thanh Liên cũng .

 

Dì Chung và phương Bắc nên coi trọng đêm Tiểu niên.

 

Buổi trưa bà bắt đầu gói sủi cảo và mang sang một đĩa lớn.

 

Tay nghề nấu các món khác của dì Chung thế nào thì tạm thời đ-ánh giá, nhưng riêng việc gói sủi cảo, bánh bao thì đúng là hạng nhất, đó là thứ mà một phương Nam như Tô Đào Đào cách nào so bì .

 

 

Loading...