Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Chinh Đồ cong môi:

 

“Xin , nhầm , em giận.

 

Tìm một ngày Chủ nhật nghỉ, cả nhà ngoài dạo phố nhé.”

 

Tô Đào Đào buông cổ , xuống, đắp chăn bông lên:

 

“Em thực sự chụp một tấm ảnh cả gia đình, hình như chúng vẫn tấm ảnh gia đình chỉnh nào.”

 

Phó Chinh Đồ xuống bên cạnh cô, nghiêng ôm lấy cô:

 

“Chu Chính gặp , để hôm nào buổi trưa đưa về, nhờ chụp cho chúng một tấm.”

 

Tô Đào Đào :

 

“Em còn định tiệm ảnh chụp cơ.”

 

Phó Chinh Đồ nghĩ tới điều gì đó, bỗng nhiên một tiếng:

 

“Em mà với Trần Trần là chụp ảnh cả nhà, thằng bé lẽ sẽ đòi mang theo cả ch.ó và vịt cùng đấy.”

 

Tô Đào Đào nghĩ đến cảnh tượng đó, nhịn bật thành tiếng:

 

“Thật đúng là , thế thì cứ phiền Chu Chính chạy một chuyến .”

 

Phó Chinh Đồ bắt đầu hôn cô, tay cũng dừng .

 

Tô Đào Đào ôm cổ hôn đáp :

 

“Nhẹ thôi, ở ngay phòng bên cạnh đấy.”

 

Phó Chinh Đồ ngậm lấy môi cô:

 

“Lúc em phát tiếng thì nhỏ thôi.”

 

Nói xong liền hôn dọc xuống ……

 

Sau đó, Tô Đào Đào c.ắ.n môi dám phát tiếng, suýt chút nữa thì cào rách cả ga trải giường……

 

……

 

Ngày hôm .

 

Tô Đào Đào vẫn là dậy muộn nhất.

 

Phó Viễn Hàng tập thể d.ụ.c buổi sáng về, ăn xong bữa sáng liền ở cửa đợi bọn Mộc Mộc.

 

Bốn bạn nhỏ đón ánh ban mai, mang theo nụ rạng rỡ xuất hiện đúng giờ mặt Phó Viễn Hàng.

 

Năm lượt đ-ập tay , mỉm , chuyện đều trong sự thấu hiểu.

 

Đông Đông cũng nắm tay Hạ Tri Thu xuống, hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Chú út ơi, hôm nay Trần Trần học ạ?”

 

Bạn nhỏ xinh xắn mặc chiếc áo bông nhỏ thêu hình con vịt trắng lớn do bà nội , đội cả bộ mũ, khăn quàng cổ, găng tay nhỏ do bà nội đan, đeo chiếc ba lô đôi độc nhất vô nhị cũng do bà nội may, ở cửa dõng dạc đáp:

 

“Có ạ, Đông Đông chúng cùng học thôi nào~~”

 

Đông Đông buông tay để dắt tay Trần Trần:

 

“Được thôi, chúng cùng học!”

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc yên tâm để hai bạn nhỏ tự xuống cầu thang, mỗi dắt một bên.

 

Hạ Tri Thu cảm thán:

 

“Bà nội Trần Trần thật khéo tay, Trần Trần mặc thế trông quá.”

 

Trần Trần vốn dĩ xinh xắn đáng yêu như tạc từ ngọc, phối đồ như càng đáng yêu đến mức khiến thể rời mắt.

 

Tô Đào Đào cũng ngoài cùng, cô :

 

“Đợi bác rảnh rỗi một chút, mua ít cuộn len thích về, bảo bác đan cho Đông Đông một bộ.”

 

Hạ Tri Thu lắc đầu:

 

“Thôi cần , đan mấy thứ nhỏ nhặt tốn công lắm, vất vả cho dì Chu quá.”

 

Chu Linh Lan đám trẻ , thực sự càng càng thấy thích, đứa nào đứa nấy đều là những đứa trẻ ngoan.

 

“Không phiền , cháu cứ mua về , lúc nào rảnh dì đan một ít, coi như để g-iết thời gian, điều xong nhanh .”

 

Hạ Tri Thu cũng khách sáo với bà:

 

“Vậy cháu mua cuộn len nhé?”

 

Chu Linh Lan:

 

“Mua , xem Đông Đông thích màu gì.”

 

“Lúc đó cháu sẽ hỏi thằng bé, cảm ơn dì Chu nhé.”

 

Chu Linh Lan:

 

“Chuyện nhỏ mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-435.html.]

……

 

Chương 349 lầm chứ? Cô đang khen ?

 

Mỗi Trần Trần học đều là bạn nhỏ yêu mến nhất lớp.

 

Học kỳ trong lớp thêm nhiều bạn nhỏ mới, mỗi Trần Trần học là bọn trẻ loạn với Trần Táo bọn họ, hỏi Trần Trần tại học, còn Trần Trần học thì bọn chúng cũng nữa, khiến Trần Táo bọn họ dở dở .

 

Sau khi khai giảng tháng Chín, Tô Đào Đào tìm hai từ nhà xưởng tự nguyện sang lớp mầm non giáo viên, bây giờ lớp mầm non bốn giáo viên.

 

Nếu thì cũng trông xuể ngần đứa trẻ.

 

Trong lớp chẳng ai nhiều đồ chơi nhỏ như Trần Trần.

 

Gần như nào Trần Trần học cũng mang theo đồ chơi.

 

Hai ngày gỗ nhỏ khiến bọn trẻ thèm thuồng thôi.

 

Hôm nay mang theo một khối vuông thể xoay .

 

Ai nấy đều ngưỡng mộ hết mức.

 

Trần Trần hào phóng chi-a s-ẻ khối vuông nhỏ của , còn kiên nhẫn dạy các bạn chơi, càng yêu quý bé hơn.

 

“Trần Trần, khối vuông cũng là ba bạn ?”

 

Trong mắt bọn trẻ, ba của Trần Trần là một sự hiện diện năng, cái gì cũng .

 

Trần Trần lắc đầu :

 

“Không ạ, là chú út tặng cho tớ đấy~~”

 

Đông Đông chút thất vọng:

 

“Ngay cả ba bạn cũng ?

 

Thế thì tớ càng hy vọng , ba tớ càng .”

 

Trần Trần suy nghĩ một chút:

 

“Tớ cũng chắc là ba tớ , trông vẻ cũng khó lắm~~”

 

Đông Đông :

 

“Cũng đúng, đến gỗ nhỏ ba bạn còn , cái khối vuông trông đơn giản hơn nhiều.

 

, gỗ nhỏ của bạn ?

 

Có mang đến ?

 

Có thể cho tớ chơi một chút ?”

 

Trần Trần mở ba lô nhỏ, cẩn thận lấy gỗ nhỏ :

 

“Bạn cẩn thận một xíu xiu nhé, ba ba tớ mãi mới xong đấy, bây giờ ba bận lắm, lỡ hỏng là thời gian cái khác ~~”

 

Đông Đông gật đầu:

 

“Tớ sẽ cẩn thận.”

 

Trần Trần hỏi Bàn Bàn đang vặn khối rubik:

 

“Bàn Bàn, gần đây ba bạn món gì cho bạn ~~”

 

Khả năng phục hồi của trẻ nhỏ mạnh, một thời gian dài tĩnh dưỡng, chân của Bàn Bàn kh-ỏi h-ẳn, thể chạy nhảy như .

 

Bàn Bàn :

 

“Vẫn là cái ống b-ắn bi đó thôi, nhưng bây giờ chân tớ khỏi , ba đang một cái vòng sắt, bảo là dùng gậy lùa là nó thể lăn , đợi xong tớ mang sang đây cho cùng chơi.”

 

Trần Trần :

 

“Chúng sắp nghỉ lễ , thế chẳng đợi Tết ~~”

 

Bàn Bàn :

 

“Nghỉ lễ chúng cũng thể chơi cùng mà, bên sân bóng rổ rộng, lúc chú út và chú Mộc Mộc chơi bóng rổ thì chúng thể lăn vòng sắt.”

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Cũng đó~~”

 

Đông Đông thở dài :

 

“Thế thì tớ , tớ về thăm ông bà nội, Tết mới .”

 

Bàn Bàn :

 

“Không , tớ và Trần Trần chơi , lúc đó chúng cùng chơi.”

 

Đông Đông:

 

“Ừ ừ ừ, lúc đó tớ sẽ mang đồ ngon cho các bạn.”

 

……

 

Công tác tuyển dụng của nhà xưởng mới diễn thuận lợi, xảy chuyện gì ngoài ý .

 

 

Loading...