Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 433

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kỷ lục khôi phục sáu mặt nhanh nhất những năm tám mươi là hơn 22 giây, kỷ lục Guinness nhanh nhất hiện nay là hơn 3 giây, do một nước lập nên.”

 

Trần Trần là đứa trẻ thiên tài, đầu chơi, tốn vài phút thành chắc cũng coi là hợp lý, nếu luyện tập thêm một chút, tốc độ tự nhiên sẽ nhanh hơn thôi.

 

Chương hơn bốn ngàn chữ nên chia chương nữa, chúc ngủ ngon.

 

Chương 348 Ba ba, nhất định ngày con sẽ thắng ba cho xem~~

 

Lúc Tô Đào Đào trở về, nhóc khoe báu vật:

 

“Mẹ ơi, quà chú nhỏ mua cho con nè~~”

 

Tô Đào Đào đón lấy, ngạc nhiên :

 

“Rubik?

 

Thứ mua ở thế?”

 

“Rubik?

 

Chị dâu chị thấy ?

 

Khối vuông gọi là Rubik ?”

 

Phó Viễn Hàng hỏi ngược , “Là hôm nay chợ đen với đám Mộc Mộc, tên dân buôn bảo là do một giáo sư nước ngoài phát minh , bằng sáng chế gì đó, đang chuẩn sản xuất hàng loạt.”

 

Tô Đào Đào chắc chắn Rubik du nhập nước từ lúc nào, cũng chắc bây giờ gọi là Rubik .

 

Đang chuẩn sản xuất hàng loạt nghĩa là vẫn quảng bá rộng rãi, dứt khoát :

 

“Chị cũng chắc chắn lắm, cái tên Rubik dù cũng khó , cứ gọi là khối vuông , Trần Trần chơi ?”

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Biết ạ, đơn giản lắm ạ, rối lên ạ~~”

 

Tô Đào Đào dùng hết cách xáo trộn màu sắc của khối Rubik đưa cho nhóc.

 

Sau đó giơ tay lên đồng hồ.

 

Trần Trần híp mắt nhận lấy, đôi bàn tay ngắn nhỏ nhắn vặn trái vặn , “cạch cạch” bao nhiêu cái.

 

Chẳng mấy chốc, sáu mặt màu sắc khôi phục.

 

Trần Trần híp mắt đưa khối Rubik cho Tô Đào Đào:

 

“Đơn giản lắm đó nha~~”

 

Tô Đào Đào im lặng giơ tay đồng hồ, đại khái hơn ba phút, đến bốn phút.

 

Sống hai kiếp mà cũng cách nào khôi phục khối Rubik như Tô Đào Đào cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

 

Chỉ thể cảm thán:

 

“Là Trần Trần giỏi quá, bình thường khó mà .”

 

Trần Trần híp đôi mắt to:

 

“Chú nhỏ cũng bảo con giỏi lắm đó nha~~”

 

Đang chuyện thì Phó Chinh Đồ cũng hiếm khi về giờ , từ khi công tác về vẫn luôn tăng ca liên tục.

 

Trần Trần nhón chân lấy khối Rubik từ tay Tô Đào Đào lao về phía ba.

 

“Ba ba, quà chú nhỏ mua nè~~”

 

“Đây là cái gì?”

 

Phó Chinh Đồ đón lấy hỏi.

 

Trần Trần híp mắt trả lời:

 

“Rubik ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

“Chính là một khối vuông, Trần Trần gọi nó là khối vuông con?”

 

“Dạ ạ~~” Trần Trần thích cái tên Rubik hơn.

 

Phó Chinh Đồ vặn vài cái, hỏi:

 

“Làm xáo trộn màu sắc khôi phục ?”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Được , cái nhà ngốc nhất.

 

Thế mà vài cái cách chơi .

 

Phó Chinh Đồ bắt tay xáo trộn màu sắc khối Rubik, đại khái là ghi nhớ trình tự xáo trộn, nhanh khôi phục , lẽ thể tính bằng giây.

 

Tô Đào Đào im lặng đỡ trán, cái nhà quả nhiên vẫn là cô ngốc nhất.

 

Trần Trần vui :

 

“Mẹ ơi chẳng bảo con giỏi lắm, bình thường ạ~~”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-433.html.]

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Cô cúi bế nhóc lên:

 

“Ba con bình thường, hơn nữa, thế giới núi cao còn núi cao hơn, ai thể là giỏi nhất , chỉ giỏi hơn thôi, chuyện bình thường mà.”

 

Trần Trần bĩu môi nhỏ.

 

Tô Đào Đào nhéo nhéo cái môi của :

 

“Lại bĩu môi nữa là treo hũ dầu đấy, thế nhé, con và ba thi đấu , trọng tài, xem ai nhanh hơn ?”

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Dạ ạ~~”

 

Phó Chinh Đồ đưa khối Rubik cho nhóc:

 

“Phải tinh thần thi đấu, ba sẽ nhường con , hãy đưa tốc độ nhanh nhất của con .”

 

Trần Trần phồng má:

 

“Con mới cần ba nhường ~~”

 

Cả nhà ba xuống bàn, Tô Đào Đào :

 

“Oẳn tù tì quyết định thứ tự .”

 

Trần Trần đưa một nắm đ-ấm nhỏ , dễ dàng đ-ập tan cái kéo của ba.

 

Tô Đào Đào giao khối Rubik cho Phó Chinh Đồ:

 

“Để công bằng, xáo trộn , lát nữa đến lượt thì để Trần Trần xáo trộn.”

 

Phó Chinh Đồ tùy tiện vặn vài giây đưa cho Trần Trần.

 

Trần Trần nhận lấy liền nhíu mày:

 

“Rối thế ạ~~”

 

Tô Đào Đào cũng :

 

“Ba mưu mô quá , Trần Trần lát nữa cho rối hơn nữa .”

 

Trần Trần xem xong liền lắc đầu :

 

“Thế là rối nhất ạ, thể rối hơn nữa ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Cậy cô nên bắt nạt ?

 

“Con bắt đầu đây ạ~~” Trần Trần .

 

Tô Đào Đào xem giờ:

 

“Bắt đầu!”

 

Hai bàn tay nhỏ mũm mĩm của Trần Trần xoay chuyển cực nhanh, nhưng sức lực cũng nhỏ, trông vẻ vẫn vất vả hơn Phó Chinh Đồ nhiều.

 

Cuối cùng thời gian dùng hết hơn hai phút, so với lúc nãy thể hiện cho cô xem nhanh hơn một phút.

 

Không cách nào khác, đồng hồ kim giây, cô thể chuẩn xác đến từng giây .

 

“Được , đến lượt Trần Trần rối, ba khôi phục.”

 

“Trần Trần, nhắc con nhé, ba thể ghi nhớ trình tự xáo trộn , nên lúc con rối đừng theo trình tự lúc nãy của ba, nếu ba sẽ nhanh lắm đấy.”

 

Tô Đào Đào nhắc nhở.

 

Tô Đào Đào cảm thấy với IQ của nhóc, thể ghi nhớ trình tự .

 

Đừng chi, Trần Trần thực sự ghi nhớ, và định theo trình tự lúc nãy.

 

Sau khi Tô Đào Đào nhắc nhở như , đổi một trình tự rối khác.

 

Phó Chinh Đồ đón lấy, qua một chút:

 

“Bắt đầu thôi.”

 

Tô Đào Đào đối chiếu đồng hồ:

 

“Bắt đầu!”

 

Phó Chinh Đồ bắt đầu xoay khối Rubik một cách trình tự, những ngón tay thon dài của giống như phù phép , khẽ vặn một cái, từ từ khều , những động tác mượt mà như đang đối đãi với một tác phẩm nghệ thuật nào đó, căn bản giống như đang thi đấu.

 

Anh trông vẻ thong thả, nhưng cuối cùng chỉ dùng đến một phút khôi phục xong sáu mặt của khối Rubik.

 

Cái nhà quả nhiên vẫn là cô ngốc nhất mà!

 

Tô Đào Đào nhóc quá đả kích, chỉ :

 

“Ba nhanh hơn Trần Trần một chút xíu thôi, Trần Trần cố gắng nhé?”

 

Trần Trần:

 

“Mẹ lừa , ba rõ ràng giỏi hơn Trần Trần mà, ba rõ ràng nhanh hơn Trần Trần những sáu mươi cái đếm cơ mà~~”

 

 

Loading...