Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 432
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Hoa chắp tay với họ:
“Cảm ơn nhé các em, sống ở cái khu tập thể phía kìa, nhưng lẽ sắp về nông thôn , chắc chẳng dịp gặp nữa , chung là cảm ơn nhé.”
“Về nông thôn?”
Mộc Mộc nghi hoặc quan sát , “Cái hình nhỏ bé của về nông thôn thì gì?
Tớ thấy điều kiện gia đình cũng chẳng kém, học lên cấp ba ?”
Có b.úp bê Tây, còn nhiều món đồ kỳ quái như , bà nội còn thêu hai mặt, đến mức nuôi nổi một học sinh cấp ba chứ?
Bạch Hoa lắc đầu :
“Không học nữa, kế là cha dượng thôi, cha ruột chẳng gì, chỉ thể về nông thôn mà bươn chải thôi.”
“Xưởng thực phẩm mới mở đang tuyển công nhân đấy, thử xem ?”
Phó Viễn Hàng hỏi.
Bạch Hoa thở dài:
“ học sớm, năm nay mới mười bốn tuổi, phù hợp yêu cầu tuyển dụng, họ yêu cầu độ tuổi tối thiểu là mười sáu, sang năm nghiệp cũng tới mười lăm.”
Phó Viễn Hàng nhíu mày:
“Cậu nhỏ thế , về nông thôn vất vả lắm, cũng khó mà nên chuyện gì, chính là từ nông thôn đây.”
Bạch Hoa xòe tay:
“Cũng là chuyện còn cách nào khác thôi, nếu học cấp ba, nghiệp cấp hai mà đơn vị nào nhận thì cũng về nông thôn thôi.”
Phó Viễn Hàng:
“Cậu kiếm tiền thì thể tự nộp học phí ?
Người bà nội mà nhắc đến giúp gì ?”
Bạch Hoa:
“Bà còn nữa , chỉ một thôi, chẳng ai giúp cả.”
Điều là, mấy con b.úp bê Tây đó đều là do lén lấy từ chỗ đứa em gái kế, nó nhiều đến mức bản mấy con cũng chẳng nữa.
Thế đạo chính là bất công như , đứa trẻ mất thì mạng rẻ mạt chẳng bằng ngọn cỏ.
Mọi xong lời đều im lặng.
“ đây, các nhu cầu cứ đến chỗ cũ tìm , chủ nhật đều ở đó, nếu tìm thì cứ đến khu tập thể tìm , cứ hỏi đại một là ai cũng thôi, hoặc nhờ bác bảo vệ truyền lời cũng , tóm là cảm ơn các .”
Phó Viễn Hàng:
“ là Phó Viễn Hàng.”
Mộc Mộc phản ứng , tiếp lời:
“Tớ là Mộc Mộc.”
Khang Tử:
“Tớ là Khang Tử.”
Đông Tử:
“Tớ là Đông Tử.”
Áp Đản:
“Tớ là Áp Đản.”
Bạch Hoa sững một lát, chợt mỉm :
“Được, nhớ , tạm biệt.”
Cậu cũng hỏi thăm chuyện của họ, cách ăn mặc và cách năng của họ thì chắc là điều kiện gia đình đều khá .
Bạch Hoa cũng chẳng nghĩ đến chuyện bám víu.
Đợi Bạch Hoa , Mộc Mộc bỗng nhớ điều gì đó:
“Cái khu tập thể đó là khu cư xá của Huyện ủy nhỉ?”
Khang T.ử gật đầu:
“Hình như thế.”
Mộc Mộc:
“Thời buổi đúng là chuyện gì cũng thể xảy , sống ở khu tập thể Huyện ủy mà học.”...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-432.html.]
Vô tình quen với Bạch Hoa cũng coi như là một thu hoạch bất ngờ.
Bọn họ bắt chuyến xe buýt cuối cùng của căn cứ để trở về, về đến nhà gần sáu giờ.
Chu Linh Lan đang chuẩn bữa tối, Trần Trần đang một ở phòng khách, đài nghịch con rối nhỏ của , chơi đến mức mê mẩn.
Bạch Bạch và Tiểu Vân Đóa giống như hai vệ sĩ, một trái một phủ phục hai bên cạnh Trần Trần, nửa bước rời.
Phó Viễn Hàng ngay lập tức lấy một miếng bánh quy và sô-cô-la , khua khua mắt Trần Trần.
“Oa~~” Trần Trần ngẩng đầu, “Chú nhỏ ơi, chú về ạ, cái là cái gì thế ạ~~”
Cậu nhóc mới xong giọng đài phát thanh, giọng dính chữ cũng bớt hẳn, cái mùi vị nhả chữ rõ ràng trôi chảy.
“Bánh quy và sô-cô-la, thầy giáo cho đấy.”
Trần Trần giơ tay đón lấy:
“Trông vẻ ngon lắm nha~~”
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Chú nếm thử , ngon lắm, nhưng con cứ ăn cơm xong hãy ăn, sắp đến giờ ăn cơm .”
Trần Trần ngoan ngoãn bỏ đồ túi nhỏ:
“Dạ, bà nội nấu cơm vất vả lắm, con ăn thật nhiều cơm mới nha~~”
Cậu nhóc xong cúi đầu xuống chơi con rối nhỏ.
Phó Viễn Hàng xoa cái đầu của bé ngoan nhất, lấy từ trong túi khối vuông màu sắc đưa cho :
“Cái là quà chú mua cho con.”
Trần Trần ngẩng đầu lên:
“Oa, cảm ơn chú nhỏ ạ~~”
Trần Trần đặt con rối nhỏ xuống, đón lấy khối vuông , vặn vặn sang trái sang :
“Ơ, nó cử động ~~”
Sau đó những màu sắc lộn xộn đủ loại mà nhíu mày:
“Rối quá ạ~~”
Nói xong liền bắt đầu vặn vặn vặn, chẳng bao lâu , một mặt màu sắc hiện .
“Ơ,” Trần Trần trái , động động bên , động động bên , “A~~” Giống như bỗng nhiên hiểu điều gì đó mà gật gật đầu.
Lại cúi đầu vặn vặn xoay xoay.
Phó Viễn Hàng cứ thế khối vuông to gấp đôi tay Trần Trần, trong tay bé giống như truyền linh hồn , ban đầu xoay còn chậm, tốc độ dần dần nhanh lên.
Đến đó Phó Viễn Hàng thậm chí còn rõ vặn như thế nào, ước chừng trôi qua chừng mấy phút, sáu mặt màu sắc khác hiển thị chỉnh tề.
Trần Trần híp mắt hỏi Phó Viễn Hàng:
“Chú nhỏ ơi, thế hơn nhiều ạ, lúc nãy rối quá nha~~”
Trên đường về, xe vặn suốt cả đường mà vẫn cách nào khôi phục sáu mặt như Phó Viễn Hàng:
“...”
Không chỉ , đám Mộc Mộc cũng khôi phục .
Trần Trần thậm chí còn khối gỗ là một món đồ chơi, chỉ đơn thuần cảm thấy cách sắp xếp màu sắc quá lộn xộn, chứng cưỡng chế phát tác nên vặn cho chúng ngay ngắn thôi.
Phó Viễn Hàng hít sâu một , nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nhóc:
“Trần Trần giỏi lắm, nó chính là chơi như thế đấy, con xáo trộn màu sắc , khôi phục về ban đầu, cứ lặp lặp như thế.”
“À~~” Trần Trần nhíu mày khối vuông trong tay, “Thế ạ~~”
Trần Trần vặn loạn lên một hồi, màu sắc xáo trộn nữa, đôi tay nhỏ mũm mĩm của Trần Trần xoay chuyển tốc độ còn nhanh hơn, căn bản tốn bao nhiêu thời gian khôi phục cả sáu mặt .
Cậu híp mắt với Phó Viễn Hàng:
“Vẫn bằng con rối nhỏ ạ, nhưng mà con vẫn thích lắm nha~~”
Phó Viễn Hàng:
“...”
Cậu thực sự ngốc đến thế ?...
Lời ngoài lề:
“Tra cứu tư liệu cho thấy, Rubik đời năm 1974, ở đây do nhu cầu cốt truyện, để Bạch Hoa lấy một cái khi sản xuất hàng loạt, lúc đó vẫn tên nên chỉ gọi là khối vuông, khi sản xuất hàng loạt mới gọi là Rubik.”