Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:23
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A Hàng, bác cả đang lúc nóng giận, những lời đó cháu đừng để bụng.
Vợ Chinh Đồ cũng , đừng để bụng nhé, nhà các cưới cô vợ , rạng rỡ tổ tông ."
Bác cả Phó nửa thật lòng nửa mỉa mai, xong liền thẳng ngoài.
Tô Đào Đào cũng tiếp tục nắm thóp buông, bóng lưng ông một câu:
“Sau còn ai vu khống , đại đội trưởng hãy điều tra rõ ràng hãy đến cửa nhé, cửa nhà thì dễ dễ ."
Bác cả Phó dừng nửa bước, thẳng cổng lớn.
Ông bác cả cũng thú vị đấy chứ.
Tô Đào Đào nếu qua nguyên tác, khẳng định ông sạch sẽ thì cũng dám hùng hổ như , nhưng ngờ ông thật sự co giãn .
so với những uất ức mà Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng chịu đựng bao năm qua, chút “nhục" thực sự chẳng đáng là bao.
Đắc tội ông thì lợi lộc gì, nhưng Phật sống nhờ nén hương, sống nhờ thở, cô chính là chịu nổi cảnh nhà ức h.i.ế.p.
Cứ nhịn mãi, nhịn mãi, sẽ dễ dàng mất khí tiết và lòng tự trọng.
Ngay cả Trần Trần nhỏ như còn bảo vệ cô, như cô thể ngậm đắng nuốt cay?
Chu Linh Lan kể từ khi chồng mất luôn gia đình bác cả chèn ép đến nghẹt thở.
Không những từng giúp đỡ mà ngay cả việc phân công lao động trong đội sản xuất, bà cũng chỉ chia những mảnh ruộng xa nhất, khối lượng công việc lớn nhất nhưng điểm công ít nhất.
Theo lời bác cả thì ông là đại đội trưởng, phàm sự gì cũng gương, tư lợi cho nhà.
Vậy thì Chu Linh Lan đúng là đen đủi tám kiếp mới loại “ nhà" như ông .
Chu Linh Lan lạ gì, bác gái cả và mấy đứa con dâu của bà đều phân công những việc nhẹ nhất nhưng điểm công cao nhất.
Nếu thể, bà chẳng thèm cái chức đại đội trưởng của ông bác chút nào, chỉ là dám giận mà dám , nếu thì bây giờ?
Hôm nay, vị đại đội trưởng cao cao tại thượng chịu nhún nhường với bà, còn cả Tiểu Hàng nữa, ông thực sự xin Tiểu Hàng.
Đây quả là một ngày rạng rỡ tổ tông.
Chu Linh Lan vô cùng hổ thẹn:
“Là vô dụng."
“Mẹ, con vẫn là câu đó, cây ngay sợ ch-ết .
Mẹ và Tiểu Hàng thực sự nên học tập Trần Trần, thẳng lưng mà .
Bản tự lên , khác thể ở bên cạnh đỡ cả đời ."
Tô Đào Đào nhiều xuyên vì ki-ếm ti-ền nh- mà nhắm thị trường chợ đen, nhưng cô .
Thứ nhất là vì Phó Chinh Đồ hậu thuẫn, thứ hai là nắm thóp.
Dù chỉ vài năm nữa là cải cách mở cửa , lúc đó gì cũng , chênh lệch chút thời gian .
Cô chính là một cách quang minh chính đại, trong sạch rõ ràng.
Người cô điều cô cũng nhận.
Tô Đào Đào bế Trần Trần lên, hôn cái má phúng phính của bé:
“Trần Trần hôm nay giỏi quá, bảo vệ , uổng công bình thường thương con như .
Đi nào, món ngon cho con ăn."
Phó Viễn Hàng tấm lưng thẳng tắp của chị dâu, hiểu nghĩ đến bốn chữ “đội trời đạp đất".
Rõ ràng chị là một dịu dàng như , nhưng luôn chắn mặt họ xông pha trận mạc, bảo vệ họ ở phía .
Phó Viễn Hàng bất giác ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, thề nhất định trở thành một đàn ông đội trời đạp đất, bảo vệ bản và gia đình, để chị dâu xông phía nữa.
Chương 28 Ngày hôm
Bác cả Phó cả đời hiếu thắng, thể từng chịu nỗi nhục nhã thế .
Về đến nhà càng nghĩ càng giận, đ-ập vỡ hai cái bát , khiến bác gái cả xót hết cả ruột.
“Ông dạy dỗ Tô Đào Đào ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-43.html.]
Sao tự tức giận thành thế ?
Thế nào ?
Đã dạy dỗ ?
Cô cầu xin chúng ?"
Trước đây Tô Đào Đào chẳng quản chuyện gì, bà sang nhà chú hai vệ sinh hái nắm rau cũng tiện.
Cái con nhỏ đó gần đây dây thần kinh nào chập, ngay cả bà là bác gái sang vệ sinh mà cũng đòi thu trứng gà, đúng là tức ch-ết bà mà.
Hôm qua nhét cho bà một bức thư tố cáo, bà lập tức đưa cho chồng để ông dạy dỗ Tô Đào Đào, ngờ chồng tức giận đến mức .
Bác cả Phó gõ đầu bác gái cả:
“Dạy dỗ cái rắm, thấy dạy dỗ bà thì !
Sau đừng đưa mấy thứ thư tố cáo vớ vẩn đó cho nữa, thời gian rảnh rỗi để quản mấy chuyện tào lao !"
Bác gái cả ngẩn :
“Không chứ, ông cái nhà chú hai đó đột nhiên ăn diện bảnh bao, ngày nào cũng hầm thịt, Chu Linh Lan mấy hôm còn dép lê nhựa, đầu cơ trục lợi thì lấy tiền?"
Bác cả Phó còn kịp gì, bác gái cả tự não bổ cái gì, vỗ đùi một cái:
“Chẳng lẽ Tô Đào Đào lên huyện ngoại tình?
Là nhân tình huyện trợ cấp cho ?"
Bác gái cả vỗ đùi cái nữa, “Chắc chắn là , cái bộ dạng lẳng lơ cong nở đó của cô xem, nếu thì phiên chợ nào cũng lên huyện gì?!
Này ông nó, ông nhất định nắm chắc đấy, để con nhỏ lẳng lơ đó nhục nhà họ Phó chúng , cái vụ nhảy sông bấy giờ đủ nhục lắm ..."
Bác cả Phó bây giờ nổi hai chữ “nhục nhã", bác gái cả dứt lời, bác cả Phó liền đ-á một cái m-ông bà :
“Cái mụ thôi hả?!
Cả ngày chỉ chuyện gì cũng dựng chuyện gây sự, suýt chút nữa thì hại ch-ết bà ?
Người Tô Đào Đào bây giờ là công nhân đàng hoàng, hợp đồng thuê lao động của tiệm cơm quốc doanh, còn bừa nữa xem xử bà !"
Bác gái cả bất thình lình ông đ-á cho một cái lảo đảo, suýt chút nữa là ngã sấp mặt.
Bác cả Phó trọng mặt mũi, hiếm khi động tay động chân, nếu giận quá mức cũng sẽ vung chân lên, đau thì đau lắm, nhưng nhục.
Bác gái cả hai đứa con trai chỗ dựa, bao nhiêu năm chịu nỗi nhục , liền xông ông :
“Cái lão già dám động tay với ?!
liều mạng với ông!"
Bác cả Phó sức lớn, nắm c.h.ặ.t hai tay bà đẩy :
“Bà quậy đủ !
Còn thấy hôm nay đủ mất mặt ?
Có quậy đến mức mất luôn chức đại đội trưởng bà mới vui lòng hả!"
Bác cả Phó hiểu rõ nhất cách nắm thóp bà .
Nói ngoài bác cả Phó thì ai quan tâm đến chức đại đội trưởng nhất, chắc chắn chính là bác gái cả.
Bà dựa danh hiệu phu nhân đại đội trưởng mà tác oai tác quái, chèn ép khác, nỡ để ông mất chức chứ?
Bác gái cả liền dừng tay, lý trí cú đ-á của bác cả Phó cho bay mất cũng về:
“Vậy ông cũng động tay động chân chứ, còn động tay nữa bảo con trai đ-ánh ch-ết ông.
Ông Tô Đào Đào bây giờ là công nhân việc ở tiệm cơm quốc doanh là thế nào?"
Sau một hồi ầm ĩ, cơn giận của bác cả Phó vơi ít, giọng còn nồng nặc mùi thu-ốc s-úng nữa:
“ là thế nào?
Tóm bây giờ là công nhân tiệm cơm quốc doanh chính quy, bà và đều chọc .
Thôi, chuyện dừng ở đây, còn nữa, Chinh Đồ lẽ sắp về , gần đây bớt gây chuyện cho ."