Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cạp cạp cạp!!”

 

Dứt lời, Tiểu Vân Đóa bỗng nhiên lao thẳng về phía Phó Viễn Hàng.

 

Phó Viễn Hàng giật nảy , vội vàng né sang một bên.

 

Trần Trần lạch bạch chạy tới, bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm chộp lấy cổ con vịt trắng lớn:

 

“Đóa Đóa nha~~”

 

“Cạp cạp~~”

 

Trần Trần:

 

“Mày còn bắt nạt nữa hả~~”

 

“Cạp cạp~~”

 

Trần Trần buông nó .

 

Tiểu Vân Đóa ủ rũ cúi đầu, cứ quanh quẩn bên chân Trần Trần “cạp cạp cạp” xoay vòng vòng.

 

Đôi mắt to của Trần Trần bỗng sáng lên:

 

“Con cách nè~~”

 

Trần Trần chạy trong nhà, tìm một dải vải dài từ trong giỏ kim chỉ của bà nội, đem buộc cổ Tiểu Vân Đóa.

 

Sau đó, bé ngẩng cái đầu nhỏ lên Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ơi, con dắt Đóa Đóa là nè~~”

 

Phó Viễn Hàng:

 

“...”

 

Cậu còn thể nữa, Tiểu Vân Đóa hung dữ như mà.

 

Cuối cùng,

 

Chú ch.ó đen nhỏ dẫn đường phía ;

 

Phó Viễn Hàng dắt Trần Trần;

 

Trần Trần dắt con vịt trắng lớn;

 

Một tổ hợp vô cùng kỳ quặc, nghênh ngang về phía chợ nông sản.

 

Những gặp họ dọc đường ai trợn mắt há mồm, hướng về phía họ mà chằm chằm.

 

Sự xuất hiện của Chu Linh Lan gợi lên trí tò mò của .

 

Những chút quen với Tô Đào Đào hỏi thăm, Tô Đào Đào đều lượt trả lời.

 

Chẳng bao lâu , Chu Linh Lan một cái tên mới, đó chính là “Mẹ của kỹ sư Phó”.

 

Không cách nào khác, ai bảo danh tiếng của kỹ sư Phó lớn quá chi?

 

Ngay đó là những chủ đề kiểu như “Mẹ kỹ sư Phó trông trẻ quá”, “Mẹ kỹ sư Phó hiền dịu thật đấy”, “Cả nhà kỹ sư Phó ai cũng thế hóa là do di truyền”...

 

đủ loại chuyện phiếm.

 

Cũng thôi, cái thời đại thiếu thốn phương tiện giải trí , hóng hớt chính là cách giải trí nhất.

 

Chợ nông sản ở bên , còn gọi là chợ rau, khác biệt với vùng nội địa, chủ yếu vẫn là hải sản.

 

Nguồn cung cấp thịt đỏ rõ ràng là đủ, khi mua thịt đều chỉ mua vài lạng, chẳng ai dám mua cả cân, bởi vì nếu một mua quá nhiều, những xếp hàng phía thể sẽ mua nữa.

 

Vì thế hình thành nên một quy định ngầm như .

 

Tô Đào Đào chỉ mua hai ba lạng thịt nạc.

 

“Mẹ, hải sản và cá ở bên rẻ hơn, giá trị dinh dưỡng cao.

 

Chúng xa hoa, nhưng bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, hai bữa chính ít nhất một món mặn một món xào.

 

Con và Chinh Đồ đều lương, kinh tế gia đình cũng khá thoải mái, chuyện ăn uống cần quá tiết kiệm, miễn đừng xa xỉ đến mức để đàm tiếu là ạ.”

 

Chu Linh Lan tính tình hủ lậu, từ khi Phó Viễn Hàng và Trần Trần đến đây, sức khỏe đều , một phần là nhờ Tô Đào Đào chăm sóc chu đáo, hai là nhờ chế độ ăn uống đầy đủ.

 

Bà sẽ vì sự mặt của giảm mức sống của các con, các cháu.

 

“Mẹ hiểu mà, con yên tâm, con ăn gì thì cứ với , nếu thì cứ mà mua thôi.”

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Con thì thế nào cũng , Phó Chinh Đồ càng kén ăn, A Hàng và Trần Trần thỉnh thoảng đặc biệt ăn gì cũng sẽ , hoặc là A Hàng tự mua, đều cả.”

 

“Mẹ ơi~~ Bà nội ơi~~”

 

Cậu nhóc kéo gió bên trái một con vịt, bên một con ch.ó, vì đưa hai bạn nhỏ đến chợ mà ngay cả “tọa kỵ” cũng thèm , trực tiếp bộ tới, tốc độ còn hề chậm.

 

Tô Đào Đào tạo hình của bé, bất lực đưa tay扶 trán:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-426.html.]

 

“Trần Trần, con dắt Tiểu Vân Đóa ngoài thế?”

 

Đôi mắt to của Trần Trần đảo liên tục, chỉ Tiểu Vân Đóa:

 

“Là Đóa Đóa tự ngoài mà, ơi con dắt thế sẽ lạc nha~~”

 

Tiểu Vân Đóa:

 

“Cạp cạp cạp...”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

“Thôi , mang thì mang , nếu mất thì đấy, cũng nuôi con khác nữa .”

 

Tô Đào Đào .

 

Trần Trần gật đầu thật mạnh:

 

“Mẹ ơi con chỉ cần Đóa Đóa thôi, cần mấy con vịt khác , Đóa Đóa lạc , lạc thì nó cũng tự về nhà mà~~”

 

Chu Linh Lan:

 

“Trần Trần thông minh quá, còn lấy dải vải của bà nội để buộc con vịt trắng lớn .”

 

Tiểu Vân Đóa lắc cái m-ông lớn, vỗ cánh, cứ xoay vòng vòng quanh Trần Trần:

 

“Cạp cạp cạp...”

 

Chu Linh Lan :

 

“Con vịt thành tinh , cảm giác như nó hiểu tiếng nhỉ.”

 

“Vâng ,” Trần Trần gật đầu, “Đóa Đóa lời con lắm nha~~”

 

Chu Linh Lan xoa đầu Trần Trần:

 

“Vậy thì dắt theo , lát nữa mua thức ăn xong dạo một chút về, Trần Trần còn ăn gì nữa ?”

 

Trần Trần:

 

“Tôm to ạ~~”

 

Tô Đào Đào :

 

“Trần Trần thích ăn tôm nhất, cứ hỏi là đòi mua tôm, một tuần mua hai .

 

Mẹ đây, A Hàng, em ở nhà dạo với cho kỹ nhé.”

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Em chị dâu, chị ạ.”

 

Tô Đào Đào:

 

“Trần Trần, con tự trông chừng Bạch Bạch và Đóa Đóa cho , là con đòi mang theo thì phiền bà nội và chú nhỏ, ?”

 

Trần Trần chớp chớp đôi mắt to:

 

“Làm ơi, nhưng mà ơi, dắt Bạch Bạch học bản lĩnh với An An , con dắt Đóa Đóa là ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Cái đồ ranh con .

 

Bạch Bạch “âu âu”, oán hận vị chủ nhân nhỏ đang vẫy bàn tay chiêu tài, tình nguyện theo Tô Đào Đào.

 

Trần Trần sờ sờ lông con vịt trắng lớn:

 

“Đóa Đóa ơi, tao vì mày mà Bạch Bạch vui đó, mày ngoan ngoãn lời nha, hả~~”

 

Con vịt trắng lớn:

 

“Cạp cạp cạp~~”...

 

Chương 344 A~~ Ba ba~~

 

Tiểu Vân Đóa từ khi theo Trần Trần ngoài một thì còn chịu ở yên trong nhà nữa, phàm là lúc Trần Trần ngoài, nó đều lạch bạch bám theo .

 

Ngay cả lúc Trần Trần tập thể d.ụ.c buổi sáng nó cũng theo, nào Trần Trần cũng đấu trí đấu dũng mãi mới thoát .

 

Tô Đào Đào nuông chiều nó, ngày nghỉ, khó khăn lắm Trần Trần mới thoát để tập thể d.ụ.c, cô cố ý mài d.a.o thật sắc, sắc đến mức thể soi gương , một mặt hiền từ với con vịt trắng lớn “xoèn xoẹt” vài cái, bắt đầu tên các món ăn:

 

“Vịt , vịt nướng, vịt phá lấu, vịt tiết canh, vịt kho tương, vịt muối, vịt hầm măng khô, vịt om tía tô...

 

Ta một trăm lẻ tám món từ vịt đấy.”

 

Tiểu Vân Đóa kinh hãi vỗ cánh, trốn về cái ổ nhỏ của run bần bật, bao giờ dám loạn nữa.

 

 

Loading...