Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 423

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào bà qua gương chiếu hậu, :

 

“Không vất vả ạ, ban ngày Trần Trần đều học, về nhà cũng ngoan."

 

Trần Trần gật đầu thật mạnh:

 

“Con ngoan lắm luôn, phiền ạ~~"

 

Dọc đường , Trần Trần giới thiệu với Chu Linh Lan đây là cây dừa, là chim hải âu, chỗ bên trong nhiều thuyền, mua vé thì ông lão trông cửa mới cho , đây là quảng trường nhân dân, ở đây con gặp Đông Đông đầu tiên, suýt chút nữa là lạc mất ...

 

Chu Linh Lan hỏi thăm về Đông Đông, Trần Trần bắt đầu phổ cập kiến thức về các bạn nhỏ của cho bà nội, còn kể về Bàn Bàn và hai chị em sinh đôi, cả Quả Quả và những khác nữa.

 

Cái miệng nhỏ cứ liến thoắng suốt, chẳng lúc nào ngừng nghỉ.

 

Trần Trần thể như , cảm thấy an ủi nhất chính là Chu Linh Lan, muộn, trong thôn còn đồn thổi sẽ câm.

 

Nhìn cái miệng nhỏ liến thoắng bây giờ xem, bao nhiêu, còn kết giao bao nhiêu bạn nữa, thật quá.

 

Thị trấn nhỏ ven biển mang phong cách nhiệt đới và huyện Thanh Liên non xanh nước biếc vẫn sự khác biệt lớn, ngay cả khí cũng mang theo vị mằn mặn của biển.

 

Nhóm năm tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa trưa đơn giản, đó ghé qua hợp tác xã mua một ít đồ mới vội vàng trở về khu tập thể.

 

Trước khi cầu vượt biển, công trường xây dựng xưởng mới ở bên đ-ập mắt:

 

“Mẹ, sang phía bên chỗ là xưởng mới, vẫn đang trong quá trình xây dựng ạ."

 

Chu Linh Lan bãi đất trống bằng phẳng, kinh ngạc :

 

“Cả một vùng rộng lớn như đều để xây xưởng ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu :

 

“Quy hoạch tạm thời là khu trung tâm , chính là bộ khu vực bao quanh bởi tường thi công mà thấy, chia năm giai đoạn công trình, nhà xưởng giai đoạn một bàn giao đưa sử dụng, dạo đang bận rộn tuyển ạ.

 

Nếu kinh doanh thì còn mở rộng thêm, bộ vùng đều trở thành khu nhà xưởng."

 

Chu Linh Lan phụ nữ nông thôn tầm thường kiến thức, khi gả cho Phó Lỗi, bà cũng từng thấy qua nhiều cảnh đời.

 

Những lời Tô Đào Đào , bà đều thể hiểu .

 

“Đào Đào, thật sự tự hào về con, con giỏi giang quá, quản lý một xưởng lớn như chắc hẳn là mệt lắm đúng ?"

 

Tô Đào Đào mỉm , cũng chỉ thật sự mới quan tâm cô mệt .

 

Người khác chỉ cảm thấy vị xưởng trưởng lớn như cô oai phong, chứ lưng bỏ bao nhiêu, mệt , họ sẽ chẳng hề quan tâm.

 

“Cũng tạm ạ, đội ngũ nòng cốt kiện bảy tám phần , con cũng ngốc đến mức việc gì cũng tự vận động, những giỏi giang quyền cũng ít ạ."

 

Tô Đào Đào thật.

 

Chu Linh Lan gật đầu, chút áy náy:

 

“Vậy thì , sớm con gánh vác xưởng lớn như , nên đến sớm hơn để chăm sóc Trần Trần, đỡ đần phần nào phần nấy."

 

Đào Đào liếc bạn nhỏ đang bĩu môi qua gương chiếu hậu, :

 

“Trần Trần ngoan và dễ bảo ạ, hơn nữa A Hàng và giúp đỡ chăm sóc, Chinh Đồ ở nhà cũng sẽ giúp một tay, Trần Trần bao giờ là gánh nặng của con cả, nhóc là quả táo nhỏ hạnh phúc của , đúng Trần Trần?"

 

“Dạ đúng ạ~~" Bạn nhỏ đung đưa đôi chân ngắn, kéo kéo chiếc mũ nhỏ, “Bà nội ơi, con thực sự ngoan ngoan lắm luôn ạ~~"

 

Chu Linh Lan xoa cái đầu nhỏ của :

 

“Bà , bà sai , bà nên là đến sớm hơn để ở bên cạnh Trần Trần."

 

Lúc Trần Trần mới mỉm gật đầu:

 

“Dạ đúng ạ~~"

 

Chiếc xe từ từ qua cầu vượt biển, chấp nhận sự kiểm tra an ninh của các đồng chí lính canh, chính thức tiến căn cứ.

 

Gia đình Tô Đào Đào cuối cùng cũng trọn vẹn, chương mới cho cuộc sống của họ chính thức mở ......

 

Chương 341 Bà nội, cạn ly~~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-423.html.]

 

Sự xuất hiện của Chu Linh Lan khiến cả nhà đều vui vẻ, bao gồm cả Mộc Mộc cũng vui.

 

“Cái sân tuy nhỏ một chút nhưng mới và tinh xảo."

 

Ngôi nhà xây bằng đ-á, Chu Linh Lan đầu tiên thấy, cảm thấy đặc biệt.

 

“Đám rau nhỏ trồng cũng quá."

 

Chu Linh Lan đ-ánh giá cao mảnh vườn rau nhỏ cửa.

 

Chu Linh Lan ngờ môi trường ở khu tập thể đến thế, thế nào nhỉ, ở tầng hai là mỗi ngày thể thấy biển rộng mênh m-ông, tâm trạng con cũng theo đó mà trở nên thư thái.

 

Trong sân còn nhiều thứ lạ lẫm, Trần Trần nắm tay bà nội, giới thiệu hai bạn của là Bạch Bạch và Đóa Đóa.

 

Trần Trần liến thoắng, đây là bãi cát, đây là lò nướng, đây là bể bơi của Đóa Đóa, đây là chiếc bàn nhỏ bố cho con...

 

“Bà nội xem, bố còn mua cả đài phát thanh nữa ạ~~"

 

Chu Linh Lan khép miệng:

 

“Tốt, quá."

 

Tô Đào Đào rót cho Chu Linh Lan một bát nước:

 

“Trần Trần, bà nội tàu lâu như mệt, con để bà uống miếng nước nghỉ ngơi một lát ."

 

“À~~" Trần Trần cũng khát , cầm chiếc cốc tráng men của , cụng một cái với bà nội, “Bà nội, cạn ly~~"

 

Tô Đào Đào xoa đầu đứa trẻ:

 

“Mẹ ơi, phòng tầng hai dọn dẹp xong , A Hàng đang đun nước, lát nữa tắm rửa xong thì lên nghỉ ngơi một lát, bữa tối đợi con về nấu ạ, con về xưởng xử lý chút việc ."

 

“Trần Trần, đừng phiền bà nội nữa, để bà nghỉ ngơi."

 

Tô Đào Đào với bạn nhỏ.

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Dạ, mau ạ~~"

 

Tô Đào Đào khỏi cửa, Chu Linh Lan bảo Trần Trần ngủ trưa, còn thì bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

 

Ngôi nhà vốn khá ngăn nắp, nhưng vì Tô Đào Đào bận rộn, Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng là hai đàn ông nên tinh tế cho lắm.

 

Chu Linh Lan nhân lúc quần áo còn bẩn, dứt khoát lau chùi nhà cửa từ trong ngoài một lượt.

 

Phó Viễn Hàng cũng để bản rảnh rỗi, cùng Chu Linh Lan thu dọn, loáng cái xong xuôi.

 

Lúc đúng là cửa kính sáng loáng, đến cái bếp cũng thấy một hạt bụi nào.

 

Đợi bận rộn xong, hai con mới tắm rửa, giặt quần áo lên lầu nghỉ ngơi.

 

Xưởng vẫn đang gấp rút thành lô hàng Tết cuối cùng, xong lô hàng là công nhân bắt đầu nghỉ Tết.

 

“Đón chứ?"

 

Cô Chung hỏi.

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Đón ạ, Mộc Mộc cũng ."

 

“Hầy," Cô Chung xua tay, “Cái thằng nhóc thối Mộc Mộc đó chẳng lo."

 

Tô Đào Đào mỉm , hiểu thấu nhưng toạc .

 

Cô Chung thở dài:

 

“Dạo thằng Cát , gì cũng tâm hồn treo ngược cành cây, cứ như đang tâm sự gì nặng nề lắm .

 

hỏi nó chuyện gì, nó bảo , thật là lo ch-ết ."

 

 

Loading...