Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chữ của cô bé cũng phết, cứ thấy quen quen nhỉ?

 

Ơ, giống chữ của nha, chậc chậc, khả năng mô phỏng tồi ."

 

“Về sẽ đưa tiền cho ."

 

Phó Viễn Hàng .

 

“Tiền cho mượn, đưa gì?"

 

Mộc Mộc khó hiểu hỏi.

 

“Anh về ăn thế nào với cô Chung?"

 

Phó Viễn Hàng hỏi.

 

Mộc Mộc quàng cổ Phó Viễn Hàng :

 

“Cậu ngốc quá, tiền riêng của bố , quý bà họ Chung ?

 

Đến tiền trai đưa bà cũng , tiền tiêu vặt tự dành dụm, bà càng , bà còn tưởng tiêu sạch cơ.

 

Cậu đừng quý bà họ Chung nhà chúng keo kiệt, thực đôi khi bà cũng đãng trí lắm, mới đưa tiền tiêu vặt cho bố xong, lát bố hỏi, bà đưa tiếp, nhớ đưa , nếu bố lấy quỹ đen mà dành dụm?"

 

Cả gia đình Mộc Mộc đều , Phó Viễn Hàng mỉm :

 

“Được thôi."

 

Mộc Mộc hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc:

 

“A Hàng, khi đến nhà Tiểu Mai Tử, thật sự con thể nghèo đến mức , họ hàng quê bố cũng giàu gì, nhưng chung là vẫn mái ngói che đầu, ngôi nhà rách nát như , thật sự mới thấy đầu."

 

Phó Viễn Hàng dãy núi xa xăm :

 

“Thực nhiều trong thôn đều sống như , lẽ nhà ở khá hơn một chút thôi, nếu và chị dâu, chắc cũng chẳng khá hơn cô là bao."

 

Mộc Mộc siết c.h.ặ.t cánh tay:

 

“Ôi ôi ôi, t.h.ả.m thiết thế, ai là tay một cái mấy chục đồng mua quần áo cho chị Đào Đào nhỉ?"

 

Phó Viễn Hàng mỉm , tiếp lời Mộc Mộc.

 

Ơn đức của chị dâu, thể dùng tiền bạc để đong đếm....

 

Buổi tối về vẫn là các loại thu dọn, giảm bớt đồ mang theo xuống mức tối thiểu.

 

Còn thừa một phần lương thực, Chu Linh Lan bảo Phó Viễn Hàng mang chuồng bò phía .

 

Kết quả là Phó Viễn Hàng dù gõ cửa thế nào cũng tiếng trả lời.

 

Ngược , hàng xóm phía một câu:

 

“Đừng gõ nữa, bên trong từ sáng sớm hôm nay ."

 

“Đi ?"

 

Chẳng thầy Tào hạ phóng, rời khỏi thôn Thanh Liên ?

 

Cậu về báo tin cho Chu Linh Lan.

 

Chu Linh Lan gì, chỉ bảo mang lương thực còn đưa hết cho nhà Tiểu Mai Tử.

 

Sáng sớm hôm , ba lên máy cày của chú A Ngưu tiến về phía nhà ga.

 

Lúc sắp khỏi cửa, Chu Linh Lan đưa Phó Viễn Hàng đến di ảnh của Phó Lỗi.

 

Bà dùng chiếc nghiên mực Đoan Khê mà Phó Lỗi thích nhất lúc sinh thời đè lên tờ giấy ghi địa chỉ và thông tin liên lạc, sâu khuôn mặt của chồng, lời từ biệt cuối cùng.

 

Lên xe , Chu Linh Lan vẫn rời mắt khỏi ngôi làng nhỏ nơi bà gắn bó gần ba mươi năm đang dần lùi xa, cho đến khi khuất tầm mắt mới chịu thu hồi ánh ...

 

Chương 340 Bà nội, con thực sự ngoan ngoan lắm luôn ạ~~

 

Tàu hỏa chạy “xình xịch xình xịch" mấy chục tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến thị trấn nhỏ ở cực Nam tổ quốc.

 

Mộc Mộc và Phó Viễn Hàng lúc gửi đồ tiện thể gọi điện cho Tô Đào Đào và cô Chung.

 

Vé lượt về cũng mua sẵn từ sớm, vì Tô Đào Đào căn giờ đưa Trần Trần ga đón .

 

Bạn nhỏ mặc chiếc áo bông nhỏ, đội chiếc mũ nhỏ cô Chung đan, nắm tay ngó nghiêng khắp nơi, mắt rời dòng khỏi ga:

 

“Mẹ ơi, bà nội lạc đường ạ, vẫn thế ạ~~"

 

Tô Đào Đào cũng đang dán mắt đám đông:

 

“Không vội, đợi thêm chút nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-422.html.]

“Chị Đào Đào!

 

Trần Trần!

 

Ở đây, ở đây!"

 

Mộc Mộc từ đằng xa nhảy cẫng lên vẫy tay.

 

Trần Trần thính tai, thấy gọi tên , vội vàng dang hai tay đòi bế:

 

“Mẹ ơi con thấy, bế con bế con~~"

 

Tô Đào Đào cúi bế bạn nhỏ lên.

 

Phải là Trần Trần nặng thêm một chút, cộng thêm mặc áo bông, Tô Đào Đào bế cũng thấy tốn sức.

 

Bóng dáng Chu Linh Lan cuối cùng cũng hiện trong đám đông, Trần Trần tinh mắt, thoáng cái thấy.

 

Khua khua đôi chân ngắn, nheo mắt gọi:

 

“Bà nội, bà nội~~"

 

Trần Trần gọi một tiếng như , tất cả đều về phía .

 

Chu Linh Lan liếc mắt thấy ở cửa , một lớn một nhỏ bên cạnh chiếc xe bắt mắt.

 

Chu Linh Lan bước nhanh tới, ném túi đồ trong tay xuống, đưa tay đón lấy Trần Trần từ tay Tô Đào Đào:

 

“Ngoan quá, cao thêm , để bà nội bế nào."

 

Trần Trần dang đôi tay nhỏ mập mạp, mỉm ôm lấy cổ Chu Linh Lan:

 

“Bà nội ơi, Trần Trần nhớ bà lắm luôn, bây giờ bà mới đến ạ~~"

 

Chu Linh Lan ôm bạn nhỏ, nhắm mắt hít hà thật sâu mùi hương đứa trẻ:

 

“Bà nội cũng nhớ Trần Trần lắm."

 

“Đào Đào cũng vất vả ."

 

Chu Linh Lan .

 

Tô Đào Đào :

 

“Lên xe tiếp ạ, chúng tiệm cơm quốc doanh ăn chút gì đó , về sớm tắm rửa nghỉ ngơi."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc nhanh nhẹn xếp đồ cốp xe.

 

Trần Trần lượt ôm chú nhỏ và chú Mộc Mộc, đó lên “chiếc ghế cưỡi" của , vui đến híp cả mắt.

 

Chu Linh Lan thấy Tô Đào Đào về phía ghế lái, bộ dạng như sắp lái xe, ngạc nhiên thôi:

 

“Đào Đào, con gì thế?

 

Tài xế ?"

 

Tô Đào Đào đóng cửa xe :

 

“Mẹ, con quên với , con thi lấy bằng lái xe , giờ con cũng là một tài xế đủ tiêu chuẩn đấy ạ."

 

Chu Linh Lan há hốc miệng hồi lâu ngậm .

 

Mộc Mộc tì lên lưng ghế của Chu Linh Lan :

 

“Mẹ nuôi vững nhé, chị Đào Đào lái xe vững lắm, cứ yên tâm."

 

Chu Linh Lan cảm thán:

 

“Tốt quá, Vĩ nhân thường phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, Đào Đào chính là nữ đồng chí gánh vác nửa bầu trời trong lời Vĩ nhân đấy."

 

Lúc ở thôn Thanh Liên, ai mà ngờ con dâu mở xưởng lái xe chứ?

 

Hơn nữa còn ngày càng xinh , ngày càng tự tin.

 

Trong thời đại , nữ đồng chí lái xe quả thực hiếm, Tô Đào Đào thể coi là một trường hợp đặc biệt, cô cũng phủ nhận điều đó.

 

Chu Linh Lan sờ chiếc ghế an của Trần Trần:

 

“Chiếc ghế của Trần Trần cũng thật đặc biệt, hợp với Trần Trần."

 

“Dạ đúng ạ~~" Bạn nhỏ thong thả gật đầu, “Bố cho con đấy ạ, bố giỏi lắm luôn, cái gì cũng cho Trần Trần hết, tiếc là bố công tác , vẫn về ạ~~"

 

Chu Linh Lan thở dài, xoa đầu đứa trẻ:

 

“Công việc của bố con, vất vả cho con ."

 

 

Loading...