Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 420
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Việc Phó Viễn Hàng về đón Chu Linh Lan lên thành phố, thím A Ngưu về nhà kể với chú .”
Chú A Ngưu hớn hở :
“Chuyện , vất vả nửa đời , đến lúc hưởng phúc ."
Chu Linh Lan tiếp lời chú.
Mọi đồng tâm hiệp lực, nhanh chuyển hết đồ cần gửi lên máy cày.
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc cũng nhảy lên theo.
“Hai đứa cẩn thận một chút, gửi đồ xong sớm về sớm nhé, cũng đừng mua rau nữa, ở nhà vẫn còn."
Chu Linh Lan dặn dò.
Mộc Mộc vẫy tay:
“Chúng con ạ, nuôi mau nhà , chú A Ngưu, xuất phát!"
Đợi hai đứa trẻ , Chu Linh Lan đóng cửa , tìm bí thư đại đội để xin giấy giới thiệu.
Ai ngờ ở văn phòng ủy ban thôn chạm mặt bác cả Phó, bác và ông bí thư già đang hút thu-ốc lào, đang chuyện gì.
“Mẹ Chinh Đồ đến , chắc là đến xin giấy giới thiệu đúng ."
Ông bí thư già khẳng định.
Thôn nhỏ bí mật, chuyện Chu Linh Lan sắp lên thành phố hưởng phúc truyền khắp nơi.
Chu Linh Lan chào hỏi xong, gật đầu :
“Vâng ạ, phiền bác quá."
Ông bí thư già ở vị trí ba nhiệm kỳ liên tiếp là lý do, ông đưa tờ giấy giới thiệu chuẩn sẵn cho Chu Linh Lan:
“Đã chuẩn sẵn cho bà đây, đang đợi bà đến lấy đấy."
Chu Linh Lan nhận lấy xem qua, xác nhận vấn đề gì mới bỏ túi.
“Nhà bà, Chinh Đồ và thanh niên trí thức Tô đều là những giỏi giang, thanh niên trí thức Tô còn xưởng trưởng nữa đúng ?
Đừng quên cũng là từ thôn Thanh Liên nhé."
Ông bí thư già .
“Sẽ quên ạ, nhưng chuyện của các con ít khi can thiệp, về đây."
Chu Linh Lan một câu mặn nhạt, bắt đầu ngoài.
“Mẹ Chinh Đồ, bà đợi một chút."
Bác cả Phó đuổi theo ngoài.
“Bác cả chuyện gì ?"
Chu Linh Lan dừng hỏi.
Bác cả Phó dùng giọng điệu nịnh bợ:
“Mẹ Chinh Đồ, đều là một nhà, bà nhất định xa cách với như ?"
Chu Linh Lan :
“Bác cả , hai nhà chúng chẳng lúc nào cũng xa cách như thế ?
Trước đây bác đối xử với thế nào, cần nhắc cho bác ?
thèm tranh luận, là vì tranh luận, cũng tính toán.
bao giờ nhận chút ưu ái nào vì phận của bác cả, lúc nào cũng những công việc bẩn nhất, mệt nhất, điểm công ít nhất, bác quên ?"
Bác cả Phó mấp máy môi, định cãi điều gì đó nhưng chẳng bắt đầu từ .
Chu Linh Lan tiếp:
“ oán hận bác, tương tự như , bác cũng đừng mong chờ nhận bất kỳ ưu ái nào từ các con của .
Làm họ hàng cũng dựa duyên phận, duyên nợ thì đừng phiền nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-420.html.]
, mảnh vườn rau của là do chính khai hoang, trong vườn vẫn còn ít đồ kịp đào, định để cho nhà Tiểu Mai Tử, bác chắc là ý kiến gì chứ?"
Bác cả Phó nghiến răng:
“Bà nhất định tuyệt tình như ?
Một chữ Phó bẻ đôi hết, Phó Lỗi là em trai , chú ở suối vàng linh thiêng, thấy bà vội vàng vạch rõ ranh giới với chúng như ?
Chú thể nhắm mắt ?"
Chu Linh Lan lắc đầu, :
“Tuyệt tình ?
Sau khi Lỗi , bác bao giờ quan tâm đến gia đình chúng , lúc Chinh Đồ nhiệm vụ bác còn bỏ đ-á xuống giếng, lúc đó bác nghĩ đến chuyện Lỗi nhắm mắt ?"
Chu Linh Lan thở dài, bà vốn tranh luận gì, nhưng những thật bản sai nhưng cứ cảm thấy cả thế giới nợ , loại nếu rõ với ông , sẽ còn nhiều rắc rối.
“Lúc Lỗi còn sống từng với , ơn bố nhận nuôi , nuôi dưỡng nên , cho nên mỗi tháng đều gửi hơn một nửa tiền trợ cấp cho bố để báo đáp công ơn dưỡng d.ụ.c, mãi cho đến khi bố bác qua đời mới thôi gửi trợ cấp.
Cái sân nhà bác xây lên như thế nào, bố bác để cho bác bao nhiêu thứ, chắc hẳn bác cũng tự hiểu rõ trong lòng, bác cả , chúng nợ bác cái gì hết, nếu bác tính toán rõ ràng thì nhân tiện ông bí thư già ở đây, chúng cũng thể xuống tính nợ cũ."
Bác cả Phó kinh ngạc Chu Linh Lan, như thể nhận bà .
Tính tình bà nay vẫn luôn yếu đuối, từ bao giờ trở nên sắc sảo như ?
Trước đây ông đối xử với bà thế nào, bà đến một tiếng cũng dám ho, cứ lặng lẽ chịu đựng.
Chẳng lẽ bấy lâu nay vẫn luôn giả nai để ăn thịt hổ?
Chu Linh Lan biểu cảm của ông , nhịn thở dài, bà đây tính toán, bây giờ vẫn tính toán, thỏ cuống lên còn c.ắ.n đấy, ép bà gì?
Bà thể cũng , nhưng nếu phiền đến các con, bà sẽ bao giờ thỏa hiệp:
“ còn nhiều việc lắm, nếu bác tính nợ thì đây."
Bác cả Phó theo bóng lưng bà, hồi lâu thể hồn.
Ông bí thư già lòng sáng như gương:
“Nhà ông nuôi thằng Thạch Đầu, đúng là tổ tiên tích đức , hưởng bao nhiêu phúc của nó chứ, đến việc cái chức đại đội trưởng của ông từ mà .
Kể từ khi thằng Thạch Đầu bắt đầu , bố ông việc gì nữa , là Thạch Đầu nuôi dưỡng lúc tuổi già, còn Thạch Đầu hai năm, ông thầy bói Trần đều bố ông mệnh .
Cả đại đội chắc nhà ông là khang trang nhất nhỉ?
Là tiền ông kiếm tiền bố ông kiếm để xây lên?
Nếu Thạch Đầu giúp đỡ thì chẳng lẽ là do ông tham ô mà ?"
Thạch Đầu là tên cúng cơm của Phó Lỗi, những lớn tuổi thế hệ đều gọi ông như .
Sắc mặt bác cả Phó đổi:
“ , ông bí thư già, là thế nào chẳng lẽ ông còn rõ ?"
“Trước đây từng với ông , bảo ông đối xử với gia đình họ một chút, nhưng những việc ông , đều thấy đỏ mặt ông."
Ông bí thư già một câu công bằng.
Bác cả Phó:
“, cũng gì chứ?"
Ông bí thư già một cái, giọng điệu phần mỉa mai:
“ là gì cả, lúc góa con côi khó khăn nhất, ông giúp đỡ lấy một tay, còn dồn hết việc bẩn việc nặng cho bà , để bà nhận mức điểm công thấp nhất mà thôi.
Ông đấy, đúng là thông minh quá hóa dại, ông ngoài mà danh tiếng của ?
Ông là đại đội trưởng để bắt bẻ là lòng riêng, thế cái danh tiếng khắc nghiệt với góa con côi thì dễ chắc?"
Mặt bác cả Phó hết trắng xanh.
“Người là thèm chấp với ông thôi, chứ thật sự tính toán lên thì ông yên ?
Tự suy nghĩ ."
Mỗi nhà mỗi cảnh, ông bí thư già từng nhắc nhở một hai , nhưng chính là .