Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:25:22
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào dứt lời, Chu Linh Lan cũng lúc về, bao nhiêu.
Thấy con trai út mắt đỏ hoe, ngay cả Trần Trần cũng tức giận đùng đùng, sắc mặt bà càng khó coi hơn:
“Vô sự bất đăng tam bảo điện, hôm nay bác cả đến đây là chuyện gì ?"
Bác cả Phó từ khi đại đội trưởng đến nay, ai thấy ông mà cung kính, khách sáo?
Chuyện chỉ mũi mắng mỏ thế , đừng là bậc con cháu bạn lứa, ngay cả bậc bề cũng từng ai với ông .
Hôm nay chỉ Tô Đào Đào đ-ấm xoa, mỉa mai châm chọc chỉ mũi mắng, mà còn một đứa cháu nhỏ còn vững đ-ánh cho một trận.
Mặt mũi ông chẳng còn chút nào, thấy cô em dâu vô dụng trở về, cơn giận tự nhiên trút hết lên đầu bà:
“Cô cô xem, cô nhu nhược dễ bắt nạt, vô dụng đành, ngay cả cô con dâu cô cưới về, đứa cháu nội cô nuôi dưỡng, một đứa thì dám đầu cơ trục lợi, một đứa thì dám động tay động chân với trưởng bối.
Bây giờ chúng nó dám cưỡi lên đầu lên cổ mà vệ vệ sinh , chừng ngày nào đó còn dám chuyện phạm pháp, dám cắm sừng lên đầu Chinh Đồ.
khuyên cô nên sớm đuổi về nhà đẻ , tránh nhục tổ tiên!"
Tô Đào Đào trực tiếp lạnh, kéo Chu Linh Lan lưng :
“ thấy vô liêm sỉ, nhưng thấy ai vô liêm sỉ như ông.
Ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ chạy đến bắt nạt góa con côi chúng , giờ sang trách chúng nhu nhược dễ bắt nạt ?
Mặt mũi tổ tiên mười tám đời nhà họ Phó đều ông mất sạch , còn mất cái gì nữa đây?
Nói đầu cơ trục lợi đúng , bằng chứng ?
Nói cắm sừng Phó Chinh Đồ đúng , bằng chứng ?
Bây giờ ký tên thật tố cáo ông tham ô hối lộ, chúng lên công xã ngay lập tức, tìm bí thư, tìm công an phân xử.
Hôm nay đặt lời ở đây, nếu ông đưa bằng chứng, sẽ khiến cái chức đại đội trưởng của ông bay màu ngay hôm nay!"
Bác cả Phó tự nhiên là bằng chứng, ông đều tự suy đoán, trong tay bằng chứng thực tế.
Thái độ hùng hồn và lời cáo buộc vô căn cứ của Tô Đào Đào giống như một gáo nước lạnh dội thẳng , khiến ông tỉnh táo ít.
Những năm đại đội trưởng ông những gì, trong lòng ông tự hiểu rõ.
Vạn nhất Tô Đào Đào cứ tiếp tục loạn lên công xã ngậm m-áu phun , cũng đủ để ông khốn đốn một phen.
Ông lấy bức thư tố cáo đ-ập mạnh xuống bàn:
“Đây là thư tố cáo, mỗi ngày phiên chợ cô đều lên huyện, mỗi về đều xách túi lớn túi nhỏ còn thịt để hầm, hàng xóm láng giềng đều thể chứng, oan uổng cho cô chứ?
Cả nhà các chỉ Chinh Đồ , kiếm mấy điểm công?
Quần áo giày dép các từ mà ?
Người tự nhiên sẽ nghĩ cô đang đầu cơ trục lợi, đào chân tường chủ nghĩa xã hội, nếu thì tiền và phiếu ?
Bây giờ túm lấy cô buông, tố cáo thì tự nhiên đến tìm hiểu tình hình, cô cứ một mực gây sự gì?"
Dù cũng là đại đội trưởng nhiều năm, co giãn , thấy Tô Đào Đào bắt đầu phản kích, ông đổi sang dáng vẻ công tư phân minh, quả nhiên là một con cáo già.
Tô Đào Đào chẳng buồn nhảm với loại cáo già , cô phòng lấy hợp đồng lao động :
“ dựa bản lĩnh của để kiếm tiền, ăn ngon một chút mặc một chút còn báo cáo với đại đội trưởng ?
Mở to mắt ch.ó của ông mà cho kỹ, lên huyện việc mỗi ngày phiên chợ, chỉ tiền lương mà còn phiếu lương thực, phiếu vải.
mua thịt mua quần áo ảnh hưởng đến ai?
Có cần báo cáo với các ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-42.html.]
Bác cả Phó vẻ mặt sững sờ, chuyện thể?
Tô Đào Đào là đàn bà lười biếng nổi tiếng khắp công xã, loại sâu mọt chờ ch-ết mà việc ?
Không đúng, thể đơn vị nào tiếp nhận loại sâu mọt chứ?
Bác cả Phó thể tin nổi cầm lấy hợp đồng xem xong, im lặng hồi lâu mới :
“Vừa nãy cô ?"
Tô Đào Đào nhạo:
“Đại đội trưởng uy phong quá mà, nhà là mắng c.h.ử.i khác, cho cơ hội chuyện ?"
Bác cả Phó nghiến răng, đây cô cháu dâu mồm mép như , nếu luận về đấu khẩu, mười ông cũng đối thủ của cô.
Để một câu:
“Sau vẫn nên chú ý một chút, tránh để đàm tiếu."
Nói xong định bỏ .
Tô Đào Đào gọi ông :
“Khoan , đại đội trưởng quên mất chuyện gì ?"
Bác cả Phó thầm siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Quần chúng phản ánh tình hình, đến tìm hiểu tình hình, ngoài việc cho quần chúng một lời giải thích thì còn chuyện gì nữa?"
“Xin !"
Tô Đào Đào vòng mặt ông , chặn đường , “Đại đội trưởng thói quen oai ở nhà khác xong là , nhưng nhà chúng thói quen mắng mỏ vô cớ thôi ."
Bác cả Phó chằm chằm cô cháu dâu .
Trước đây ông chỉ cảm thấy nhà chú hai vô dụng, học giỏi công tác thì ích gì, chú hai ch-ết sớm, vợ chú hai vực dậy nổi, thằng cháu lớn tiền đồ thì , cả ngày về nhà, còn cưới một cô thanh niên tri thức mà dùng về thờ phụng, chẳng giúp ích gì cho gia tộc cả.
Công bằng mà , khi chú hai ch-ết, ông bao giờ để gia đình mắt, kéo chân ông là lắm .
Mà bây giờ, ông cái bình hoa di động mà từng để mắt tới ép cúi đầu.
“Được tha thứ thì nên tha thứ, dù cũng là bác cả của cô, mặt em quá cố giáo d.ụ.c các vài câu, cần chuyện bé xé to như ."
Tô Đào Đào thèm ăn bộ dạng đó của ông :
“Vậy mặt bố chồng cảm ơn ông , nhưng nhà Tiểu Hàng chúng cần một bác cả mắng nó là kẻ ăn mày.
Cho dù chúng là kẻ ăn mày, xin ăn cũng xin đến cửa nhà ông.
Mẹ chồng nhu nhược dễ bắt nạt cũng để cho ông bắt nạt.
Còn việc ông mắng mục vô tôn trưởng, nhận, quả thực để ông mắt.
Vu khống đầu cơ trục lợi và hồng hạnh vượt tường, cũng thể đại nhân đại lượng chấp nhặt với ông, dù cũng mắng , thiệt.
Tiểu Hàng và một câu cũng cãi , ông xin họ, nếu vẫn là câu đó, hẹn gặp ở công xã.
Muốn khác trừ phi đừng , những việc vị đại đội trưởng uy phong lẫm liệt như ông , trời đất , ông .
Vốn dĩ nước sông phạm nước giếng, chuyện hại lợi cũng bao giờ , nhưng hôm nay ông quá bắt nạt khác, cũng ngại một ."
Bác cả Phó thể lời đe dọa của Tô Đào Đào, đàn bà hiện tại trong mắt ông chính là một kẻ điên .
Ông hiểu rõ, nếu xin , cô thật sự dám công xã cáo trạng.
Bác cả Phó thể vững ở vị trí đại đội trưởng bao nhiêu năm như là lý do, riêng việc điều, co giãn thì nhiều .