Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Phó Viễn Hàng , Tiểu Mai T.ử cong đôi mắt trong veo như nước suối, gật đầu:

 

“Vâng, em đợi ."

 

“Mẹ, trông hộ con bếp lửa, con về lấy đồ một lát."

 

Phó Viễn Hàng với Chu Linh Lan.

 

Chu Linh Lan gật đầu:

 

“Mẹ đang trông đây, , tiện thể lật mấy miếng hồng khô phơi ở nhà luôn nhé."

 

Nghĩ đến những miếng hồng khô mềm ngọt, chắc chắn Trần Trần sẽ thích ăn, Chu Linh Lan mùa thu năm nay dùng mộc nhĩ khô đổi lấy mấy chục quả hồng đem phơi thành hồng khô, sợ ẩm nên mang lật phơi .

 

Kéo dài thời gian một chút, đợi đến lúc Phó Viễn Hàng , gà chắc cũng nướng xong, Tiểu Mai T.ử thể ăn một chút mới .

 

“Đại mẫu, để cháu giúp bà nhóm lửa."

 

Bà nội của Tiểu Mai T.ử mắt thuận tiện, nên cô bé từ nhỏ nấu cơm.

 

Lúc nãy cô bé bà nội đang nấu cơm ở nhà, thực cũng là cô bé vo gạo, nhóm lửa xong xuôi, chỉ để bà nội trông hộ bếp lửa mà thôi.

 

Chu Linh Lan khách sáo với cô bé:

 

“Cháu giúp bà đắp một cái lò đất nhỏ, bà xào ít lá khoai lang."

 

“Vâng ạ."

 

Tiểu Mai T.ử nhanh nhẹn tìm bùn cứng, lò đất nhỏ loáng cái đắp xong.

 

Chu Linh Lan bảo cô bé hái ít lá khoai lang non, mang suối rửa sạch.

 

Lúc Mộc Mộc đào ít khoai môn mang đến, bỏ hết trong hố khoai lang.

 

Chu Linh Lan trải một lớp lá sen lên , đó phủ một lớp đất mỏng, bảo Mộc Mộc nhóm một đống lửa ở phía .

 

Mộc Mộc hiểu hỏi:

 

“Mẹ nuôi, đang đốt lửa mà, cũng đốt ?"

 

Chu Linh Lan :

 

“Trên cùng tỏa nhiệt thể rút ngắn một nửa thời gian, vốn dĩ cần nướng một tiếng, bây giờ hơn nửa tiếng là ."

 

Mộc Mộc vỡ lẽ gật đầu:

 

“Vẫn là nuôi thông minh, đúng là đạo lý ."

 

Mộc Mộc tìm cành cây khô, đốt một đống lửa hố khoai lang, cũng chẳng chê đất bẩn, cứ thế bệt xuống đất, tiện thể sưởi tay.

 

Sơn thôn nhỏ nước xanh non biếc, nhân kiệt địa linh, thật sự quá thích nơi .

 

Tiểu Mai T.ử cũng rửa xong lá khoai lang về.

 

Chu Linh Lan bảo cô bé ruộng nhà nhổ một củ tỏi:

 

“Bà quên mang tỏi , cháu nhổ một củ là ."

 

Tiểu Mai T.ử nghi ngờ gì, lon ton chạy về ruộng rau nhà nhổ tỏi.

 

Mộc Mộc nhích cái m-ông nhỏ, ghé sát tai Chu Linh Lan, nhỏ giọng :

 

“Mẹ nuôi, lo em lát nữa ngại dám ăn đồ của chúng , nên mới cố ý sai em việc đúng ?"

 

Chu Linh Lan bóng dáng g-ầy gò của Tiểu Mai Tử, :

 

“Mộc Mộc nhà thật lanh lợi, hai bà cháu họ kiểu thản nhiên nhận lòng của khác, để con bé chút việc, lát nữa ăn mới thấy yên lòng."

 

Mộc Mộc ngắt một cọng lá khoai lang ngậm trong miệng:

 

“A Hàng về lấy sổ chắc cũng là để kéo dài thời gian nhỉ?

 

Nếu thì cô bé chạy về nhà từ lâu ."

 

Mẹ nuôi và A Hàng đúng là con, lòng lương thiện như .

 

Chu Linh Lan :

 

“Cháu đừng gọi con bé là cô bé nữa, con bé bằng tuổi cháu và A Hàng đấy, tuổi mụ là mười ba ."

 

“Thế thì thật sự ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-418.html.]

 

Mộc Mộc ngạc nhiên .

 

Tiểu Mai T.ử nhổ một củ tỏi, rửa sạch bóc vỏ xong mới mang về.

 

Chu Linh Lan đặt chiếc nồi sắt nhỏ lên lò đất, rưới một vòng dầu lạc mang theo, bỏ tỏi , dùng lực ép nát, đợi mùi thơm bốc lên mới cho lá khoai lang nồi.

 

Xèo xèo lách tách, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

 

Tiểu Mai T.ử kìm nuốt nước miếng, nhà cô bé thức ăn chẳng bao giờ nỡ cho nhiều dầu thế , thơm quá mất.

 

Chương 337 Cô bé chắc chắn sẽ nỗ lực, đưa bà nội khỏi ngọn núi lớn

 

Đợi Chu Linh Lan xào xong lá khoai lang, bà đưa đũa trực tiếp cho Mộc Mộc và Tiểu Mai Tử:

 

“Mau ăn lúc còn nóng, thời tiết loáng cái là nguội ngay."

 

“Ơ?

 

Không đợi A Hàng ạ?"

 

Mộc Mộc .

 

“Vẫn còn mà, đợi nó về bà xào thêm đĩa nữa."

 

Chu Linh Lan .

 

Mộc Mộc đón lấy đũa:

 

“Vậy còn đợi gì nữa?

 

Khai chiến!"

 

Tiểu Mai T.ử Mộc Mộc truyền cảm hứng, vô thức cầm đũa lên ăn.

 

Đến khi Phó Viễn Hàng , đĩa lá khoai lang cạn sạch.

 

Đây là món lá khoai lang ngon nhất mà Tiểu Mai T.ử từng ăn trong đời, lá khoai lang nhà cô bé lúc nào cũng khô và chát, chẳng ngon chút nào.

 

Hóa cho nhiều dầu ngon đến thế.

 

Phó Viễn Hàng đưa sách và sổ tay cho Tiểu Mai T.ử ngay lập tức.

 

Lúc Chu Linh Lan sai Tiểu Mai T.ử nhổ thêm một củ tỏi nữa.

 

“Quên mất là bà còn xào thêm một đĩa lá khoai lang nữa."

 

Chu Linh Lan .

 

Tiểu Mai T.ử quen tay quen chân, nhổ một củ tỏi.

 

Đến khi rửa sạch mang về, gà nướng và khoai nướng cũng lò.

 

Con gà mái già nuôi hơn hai năm, kết hợp với nấm rừng và mộc nhĩ, cái mùi hương nồng đượm đó so với lá khoai lang xào tỏi đúng là một trời một vực.

 

Tiểu Mai T.ử lớn ngần bao giờ ngửi thấy mùi gì thơm như thế, nước miếng cứ thế ứa dứt.

 

Đợi đến khi cô bé phản ứng , Chu Linh Lan xé một chiếc đùi gà nóng hổi, dùng lá sen sạch lót , đặt tay Tiểu Mai Tử:

 

“Ăn lúc còn nóng ."

 

Tiểu Mai T.ử vẫn liên tục nuốt nước miếng, đến khi định thần , chiếc đùi gà cô bé đưa lên miệng c.ắ.n một miếng thật lớn.

 

Cô bé định chuyện, nhưng sợ thức ăn trong miệng rơi , đành đợi nhai xong nuốt xuống mới đỏ mặt với Chu Linh Lan:

 

“Đại mẫu, đùi gà quý giá quá, cháu nên ăn , cháu... cháu c.ắ.n một miếng thôi, cái trả bà."

 

Tiểu Mai T.ử lớn ngần bao giờ ăn món gì ngon như thế.

 

Lúc Tết, bà nội cũng sẽ g-iết một con gà, để dành một ít hầm với khoai tây hoặc nấm hương mộc nhĩ gì đó, coi như món cải thiện ngày Tết.

 

Phần còn thì ướp lên, lúc nào thèm thịt lắm mới cắt một ít xuống hầm, khi một con gà, hoặc lúc đội phân thịt lợn, phân cá, nhà cô bé đều hun khói để dành ăn cả năm, chỉ những dịp lễ Tết mới nỡ cắt miếng to một chút.

 

Kiểu nướng hoặc hầm cả con gà như thế , cô bé lớn ngần từng thử qua, chứ đừng là ăn cả một cái đùi gà to như .

 

Cái hương vị , chỉ cần c.ắ.n một miếng cô bé thể nhớ cả đời.

 

Mộc Mộc xé xong phần thịt gà còn :

 

“Em ăn cái đó , đùi gà là của nuôi, hai cái cánh gà là của và A Hàng mỗi một cái, bốn chúng xinh, nếu em trả , và A Hàng sẽ đ-ánh nh-au vì cái đùi gà mất."

 

 

Loading...