Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Linh Lan nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trẻ trung nhưng uy nghiêm của đàn ông trong ảnh, nhếch môi mỉm , đặt nó lên ng-ực , đôi mắt đỏ hoe:

 

“Anh Lỗi, giá như vẫn còn ở đây thì mấy."

 

Có ông ở đây, mới là một gia đình đoàn viên thực sự.

 

Chu Linh Lan đặt bức ảnh xuống, lật một gói đồ khác thắt nút c·hết.

 

Mở gói đồ , những món đồ cũ bụi bặm hiện mắt, nhiều thứ thật quên mất nguồn gốc , duy chỉ khi lật đến một vật, bà sững sờ ngay tại chỗ...

 

Chương 335 Từ nay về trời nam biển bắc, mỗi một phận

 

Lúc Phó Lỗi gặp chuyện, nhiều đồng đội đến nhà thăm họ, hỏi họ cần giúp đỡ gì .

 

Lúc đó Chu Linh Lan đang chìm trong đau buồn, cảm ơn lòng của nhưng nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

 

Trong đó Tào Quốc Hoa là mang đồ đến nhiều nhất, từ những thứ nhỏ như gạo dầu thịt rau, đến những thứ lớn như tiền bạc đồ đạc, tuy đồ nhiều nhưng mang đến cùng đồng đội nên cũng quá đường đột.

 

Chu Linh Lan phụ lòng của , tượng trưng giữ một ít gạo và dầu, còn những thứ khác bà đều trả .

 

Đặc biệt là tiền và một đồ quý giá, bà nhận một chút nào.

 

trí nhớ , nhớ cách thắt nút c·hết của gói đồ , càng nhớ rõ gói đồ nhỏ từng xuất hiện tay ai.

 

nhớ vì vật giữ , còn bà ép đáy hòm.

 

Chu Linh Lan suy nghĩ một lát, gói đồ nữa, mang theo đồ đạc chuồng bò phía .

 

Thời buổi đều ngủ sớm, đặc biệt là mùa đông, đều hận thể mang bát cơm trong chăn mà ăn, đều ăn tối sớm, lên giường ngủ sớm.

 

Kể từ khi Tào Quốc Hoa chuyển đây, Chu Linh Lan từng đến một nào, thậm chí còn tránh con đường .

 

Chu Linh Lan chuồng bò, qua khe cửa thể thấy ánh sáng yếu ớt hắt , bên trong chắc là ngủ.

 

Bà đặt đồ xuống, gõ nhẹ cửa ba cái xoay rời .

 

cố tình nhanh mà về theo tốc độ bình thường như lúc dạo, hề đầu một nào.

 

Lúc Tào Quốc Hoa khoác áo mở cửa, ánh trăng vẫn thể rõ bóng lưng mảnh khảnh của bà.

 

Tào Quốc Hoa mở miệng gọi Chu Linh Lan , chỉ đăm đăm bóng lưng của bà cho đến khi biến mất ở góc cua mới chậm rãi thu tầm mắt, cúi nhặt gói đồ đất lên.

 

Chiếc vòng vàng tổ tiên để cho ông, nặng tới vài lạng, đó là bảo vật gia truyền của nhà họ Tào, cũng là thứ duy nhất giá trị trong nhà.

 

Cùng thực hiện nhiệm vụ, Phó Lỗi hy sinh, ông sống sót trở về, ông cảm thấy nhưng chẳng thể , giúp gì cho họ.

 

Chu Linh Lan đến một chút tiền lẻ cũng chịu nhận, vật quý giá thế chắc chắn sẽ nhận.

 

Ông chỉ đành nhân lúc buổi lễ truy điệu ngày hôm đó đông , tiện tay tìm một chiếc hòm mà bỏ .

 

Nghĩ bụng nhỡ ngày nào đó bà thấy trong hòm, cũng chỉ nghĩ là đồ vật nhà họ Phó để đáy hòm.

 

Vạn nhất lúc cần kíp dùng đến, ít nhiều cũng đáng giá chút tiền.

 

Ông rõ ràng từng gì, cũng để bất kỳ dấu vết nào, thể chắc chắn như mà mang trả cho ông.

 

Tào Quốc Hoa siết c.h.ặ.t gói đồ, tính toán thời gian, bản cũng đến lúc rời khỏi nơi .

 

Mấy năm nay ông thao quang dưỡng hối, ngay cả một lời cũng từng với Chu Linh Lan, chỉ lặng lẽ lưng bà, hy vọng ngày nào đó bà thực sự cần giúp đỡ thì ít nhất lưng bà vẫn .

 

Không dùng đến là nhất, ông cứ lặng lẽ một tàng hình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-416.html.]

May mắn mấy năm nay bà tuy vất vả một chút nhưng cuối cùng cũng bình an mà vượt qua.

 

Kể từ khi Phó Chinh Đồ trở về, ông bản đến lúc thể công thành thoái.

 

Tào Quốc Hoa giường, châm một điếu thu-ốc, từ đầu giường rút một tấm ảnh ngả vàng.

 

Ảnh cưới của Phó Lỗi và Chu Linh Lan, Phó Lỗi thường mang theo bên , thỉnh thoảng sẽ lấy xem một chút.

 

Tất cả di vật của Phó Lỗi, Tào Quốc Hoa đều đưa cho Chu Linh Lan, duy chỉ tấm ảnh là giữ .

 

Chu Linh Lan trong ảnh trẻ trung, xinh , dịu dàng, là đối tượng thầm mến của bao nhiêu đồng chí nam trẻ tuổi.

 

Ngày Phó Lỗi cứu Chu Linh Lan ông cũng mặt ở đó.

 

Trước đây mỗi khi Phó Lỗi lấy ảnh xem, ông luôn mượn cớ trêu chọc mà giành lấy xem thêm vài cái.

 

Mối giao thoa của ông và bà cũng chỉ dừng ở việc xem thêm vài cái tấm ảnh cưới của họ mà thôi.

 

Có những chuyện một bước sai, từng bước sai.

 

Đời , chỉ thể như thôi.

 

Tào Quốc Hoa quẹt một que diêm, châm lửa đốt tấm ảnh cưới của khác mà ông mang theo bên bao nhiêu năm qua.

 

Tro tàn rơi xuống, gió bấc thổi qua chuồng bò hở hang, mang lớp tro tàn vương bụi trần, từ nay về trời nam biển bắc, mỗi một phận....

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc ngủ một giấc ngon lành, sáng sớm ngày hôm liền thức dậy.

 

Họ chỉ lưu một ngày, Mộc Mộc cảm thấy tranh thủ thời gian chơi.

 

Mộc Mộc vươn vai một cái:

 

“Viễn Hàng, hôm nay tụi chơi đây?"

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Phải giúp tớ dọn đồ, chắc thời gian chơi , đợi đến chiều tớ dẫn đắp lò khoai lang nhé."

 

“Hả?"

 

Mộc Mộc ngẩn :

 

“Khoai lang còn đắp lò cơ ?"

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Trong ruộng một khoai lang đào, chúng trực tiếp đào một cái hố đất, cho ít than nướng chín, khoai nướng kiểu đó là ngon nhất đấy."

 

Cậu cũng lâu ăn, đây khi đói bụng, liền mảnh ruộng tự túc của nhà tìm một gốc khoai lang mà như thế, ngon hơn bất kỳ cách ăn nào khác.

 

Tro than khi nướng khoai thể dùng phân bón, nơi từng đắp lò khoai năm trồng khoai sẽ to và ngọt hơn.

 

Mộc Mộc chớp mắt, giơ ngón tay cái lên:

 

“Đỉnh thật đấy, thế thì tươi mấy, tụi mau dọn dẹp thôi, sớm đắp lò khoai lang!"

 

Chu Linh Lan dậy sớm nấu cháo trứng cho lũ trẻ, đáy bát đ-ập hai quả trứng gà, múc hai muôi cháo trắng nóng hổi khuấy đều, thêm chút hành lá, nhỏ vài giọt dầu mè, thêm một lượng nước tương đủ, thế là một bát cháo trứng thơm ngon xa xỉ thuộc về thời đại chỉ khi đãi khách quý mới nỡ nấu.

 

Mộc Mộc từng ăn bát cháo trứng nào ngon như thế , tươi đến mức rụng cả răng luôn .

 

“Mẹ nuôi, cháo trứng nấu ngon quá mất, con từng ăn bát cháo trứng nào ngon như thế !"

 

 

Loading...