Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:23:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gọi là “tựa núi ăn núi", một đặc sản khác của đại đội 1 chính là rừng tre măng tre bát ngát , một cái là thấy một vùng xanh mướt mắt.”

 

Chu Linh Lan cũng phơi ít, chỉ điều ngoài phần để cho nhà ăn , còn đều Tô Đào Đào bán sạch .

 

“Bà cụ , bấy nhiêu đây là đủ , trong tiệm cơm chỗ phơi phóng, mua nhiều quá một lúc dễ mốc, chỗ còn bà cứ bảo quản cho , thỉnh thoảng đem phơi nắng, tới cháu đến thu mua.”

 

Bà cụ lấy tiếc vô cùng, cái món ăn nhà giàu cực kỳ tốn mỡ, mặc dù xã viên của mấy đại đội xung quanh năm nào cũng phơi một ít, nhưng thực bản cũng chẳng ăn mấy , ngờ thứ mà nhà nào cũng đến thu mua.

 

“Tô thanh niên, cháu tìm công việc thế?”

 

Bà cụ hỏi cô.

 

Tô Đào Đào cô bé bên cạnh, :

 

“Tay chân cháu nhỏ nhắn, xuống ruộng cũng chẳng kiếm mấy công điểm, nhưng dù cháu cũng là học sinh cấp ba, thấy tiệm cơm quốc doanh tuyển thì thử chút thôi, cứ thế là tìm thôi ạ.”

 

Tiếng của Tô Đào Đào quá nhiều, mặc dù dạo gần đây hơn một chút, nhưng hình tượng lười biếng ham ăn của cô vẫn hằn sâu trong lòng .

 

Bà cụ lúc đầu là đồng ý bán cho cô, lo cô thu mua mang chợ đen buôn bán, đến lúc bắt liên lụy đến bà.

 

Sau đó Tô Đào Đào đưa chứng nhận thu mua thì bà mới hóa cô đang giúp tiệm cơm quốc doanh thu mua.

 

Cháu gái của bà cụ là Tiểu Mai T.ử mới chín tuổi, đang học lớp hai tiểu học, chữ nhiều, nhưng vẫn thể miễn cưỡng hiểu chứng nhận thu mua.

 

Bà cụ mới yên tâm bán măng khô cho cô.

 

Tô Đào Đào hỏi Chu Linh Lan, trong đội mấy hộ gia đình điều kiện sống tương đối khó khăn, mặc dù thời buổi nhà nào cũng khá giả gì, nhưng gia đình như bà cụ một nuôi nấng cháu gái thì tương đối khó khăn hơn.

 

Tô Đào Đào ưu tiên thu mua từ những gia đình .

 

Tô Đào Đào đưa hết mấy viên kẹo còn trong túi cho Tiểu Mai Tử, tiện thể dặn dò cô bé nhất định học hành chăm chỉ, kiến thức chắc chắn thể đổi vận mệnh, mới híp mắt vác một bao măng khô lớn về nhà.

 

Đôi mắt già nua mờ đục của bà cụ theo bóng lưng Tô Đào Đào lâu, cuối cùng xoa đầu cháu gái :

 

“Học hành vẫn ích thật, lười biếng như Tô thanh niên nhờ mà cũng tìm công việc như .”

 

Tiểu Mai T.ử gật đầu, bóc một viên kẹo nhét miệng bà cụ:

 

“Bà nội ăn kẹo , Tô thanh niên thật , cháu nhất định sẽ học hành chăm chỉ, mua thật nhiều kẹo cho bà ăn.”

 

Bà cụ cảm thấy ngọt từ trong miệng ngọt đến tận lòng, xoa xoa đầu cháu gái, :

 

“Con ăn , bà thích ăn kẹo .”

 

Người trong đội ai cũng Tiểu Mai T.ử là đứa con gái nhỏ, hiểu nổi nhà bà khó khăn như thế mà tại bà vẫn kiên trì đưa nó học, cứ để nó xuống ruộng kiếm vài năm công điểm gả lấy chút tiền sính lễ chẳng hơn ?

 

Học cho lắm thì cũng chỉ lợi cho nhà chồng thôi.

 

Bà cụ từng học, nhưng bà khỏi ngọn núi lớn thì chỉ con đường học hành thôi.

 

Tiểu Mai T.ử nhà ngoại hỗ trợ, khi bà mất chừng sẽ nhà chồng hành hạ thế nào, cách duy nhất bà nghĩ để cháu gái thể tự vững chính là học nhiều hơn khác.

 

Hôm nay bà cụ gặp Tô Đào Đào, càng thêm kiên định với ý định ít nhất là chu cấp cho cháu gái học hết cấp ba, tiền con trai để chắc cũng đủ .

 

Tô Đào Đào vác măng khô về đến nhà, Phó Viễn Hàng và Trần Trần đều ở đó, chắc là mới học về lâu.

 

Cô ngạc nhiên phát hiện bác cả Phó đang ở nhà , cô đặt bao tải xuống, hỏi bác cả Phó đang chằm chằm bao tải của :

 

“Bác cả đến tìm cháu ạ?”

 

Nếu là tìm Chu Linh Lan thì nên chọn giờ mà đến.

 

Tầm mắt bác cả Phó lúc mới từ bao tải dời sang cô, mặt đanh :

 

“Xem báo cáo nhầm, cô thật sự đang đầu cơ trục lợi ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-41.html.]

Khai báo thành thật , đây là thứ gì, cô định gì?”

 

Tô Đào Đào chớp mắt, ý gì đây?

 

báo cáo ?

 

Ai rảnh rỗi quá việc gì chứ?

 

Phó Viễn Hàng thấy , lập tức dậy giải thích cho Tô Đào Đào:

 

“Bác cả bác đừng khác bậy, chuyện đó , chị dâu cháu sẽ những việc như !”

 

Phó Viễn Hàng thì thôi, một cái, tầm mắt bác cả Phó từ Tô Đào Đào dời sang , lạnh một tiếng, chỉ quần áo và giày của hỏi:

 

“Không chuyện đó ?

 

Vậy cháu cho bác , cháu nay luôn ăn mặc như một tên ăn mày, bây giờ quần áo mới và giày mới cháu từ ?

 

Từ trời rơi xuống ?”

 

Câu “cháu nay luôn ăn mặc như một tên ăn mày" của bác cả Phó rốt cuộc đ-âm trúng lòng tự trọng của thiếu niên, Phó Viễn Hàng cụp mắt xuống, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe.

 

Tô Đào Đào nheo mắt , lắm, bác cả Phó , ông thành công đắc tội !

 

Chương 27 Xin !

 

Tô Đào Đào kéo Phó Viễn Hàng lưng, chắn mặt .

 

“Đại đội trưởng oai phong thật đấy, định đến nhà chúng mà diễu võ dương oai đấy phỏng?

 

Cái đức tính gian khổ mộc mạc qua miệng ông biến thành ăn mày ?”

 

Tô Đào Đào xoa xoa cái cằm nhỏ, thong thả vòng quanh bác cả Phó một vòng:

 

“Cũng thôi, đại đội trưởng dù cũng là quan lớn nhất trong đội của chúng mà, ông mặc quần áo giày thì là chuyện đương nhiên, còn chúng mặc hơn một chút ăn ngon hơn một chút thì là vi phạm pháp luật ?

 

Không bằng chứng mà dám vu khống đầu cơ trục lợi, còn ông thì ?

 

Tiền trợ cấp một tháng của đại đội trưởng mấy đồng bạc, đủ để ông mua bộ quần áo đủ để ông hút mấy bao Hồng Song Hỷ ?

 

ông cũng là do tham ô hối lộ mà ?”

 

Nói lời vô căn cứ vu khống khác thì ai mà chẳng cơ chứ.

 

Gương mặt bác cả Phó tức giận đến mức còn đỏ hơn cả Quan Nhị Ca dán cửa chính ba phần, ông đ-ập tay chỗ tựa:

 

“Láo xược!

 

Nhà họ Phó chúng cưới loại con dâu như cô đúng là đen đủi tám kiếp, sai chuyện còn dám vênh váo, coi bề gì, ăn hàm hồ.

 

tin bây giờ sẽ đưa cô đến đồn công an !”

 

Bác cả Phó dứt lời, một cục thịt nhỏ từ lưng Tô Đào Đào xông , dồn hết sức bình sinh đ-á chân bác cả Phó một cái, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hai nắm tay nhỏ bé hung dữ đ-ấm ông:

 

“Người ~~ Không cho mắng ~~ Ông ~~”

 

Tô Đào Đào còn kịp phản ứng, Phó Viễn Hàng nhanh ch.óng bế Trần Trần lòng lùi vài bước, một lớn một nhỏ hai đứa trẻ giận dữ lườm bác cả Phó.

 

Tô Đào Đào, vốn chuẩn sẵn tư thế chống nạnh chiến đấu, bỗng chốc còn giận nữa, phì một tiếng, véo véo má nhóc, dịu dàng :

 

“Trần Trần đúng, những thật sự .

 

Lúc ngày tháng của chúng gian khó thì đại đội trưởng oai phong lẫm liệt chẳng bao giờ bước chân đến, còn sợ chúng đến nhờ vả cơ.

 

Ngày tháng khá lên một chút thì bắt đầu đỏ mắt, chỉ hận thể khiến chúng gặp vận rủi, con xem thể đến thế nhỉ?

 

Trần Trần của chúng lớn lên nhất định trở thành loại như thế .”

Loading...