Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 407

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được, sẽ xem chợ còn hải sản gì , chúng nấu mì canh hải sản."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vâng ạ~~"

 

Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, Tô Đào Đào:

 

“Mời ."

 

Trợ lý mới đến bước :

 

“Giám đốc Tô, đơn hàng chút vấn đề, tiền cuối cùng giục nhiều , bọn họ cứ chịu thanh toán, do chị đích liên lạc với bọn họ."

 

Tô Đào Đào nhận lấy xem:

 

“Bây giờ chẳng đều là nhận đủ tiền mới phát hàng ?"

 

Trợ lý gật đầu:

 

“Vâng, cái là từ ba tháng , đơn vị em bên thủ đô, cảm thấy bọn họ cố tình gây khó dễ cho chúng ."

 

Tô Đào Đào xem qua một lượt:

 

“Được , sẽ xử lý, cô ngoài ."

 

“Mẹ xử lý xong chuyện tan ."

 

Tô Đào Đào với Trần Trần.

 

Trần Trần từ trong cặp sách nhỏ lấy bộ xếp hình:

 

“Con chơi cái ạ~~"

 

Tô Đào Đào xoa đầu bé:

 

“Đi con."

 

Tô Đào Đào gọi s-ố đ-iện th-oại liên lạc đơn hàng, bên nhanh máy.

 

—— “Ồ, giám đốc Tô của chúng đúng là bận rộn, chuyện với chị một cuộc thực sự dễ dàng chút nào nhỉ."

 

Tô Đào Đào tìm kiếm thông tin về trong não hồi lâu cũng thấy.

 

tên liên lạc:

 

Ngụy Hải.

 

Chắc là đơn hàng của đơn vị em mà Tiểu Lục nhận.

 

“Chào chủ nhiệm Ngụy, chuyện với đúng là dễ dàng, bình thường đều là những tinh thần hợp đồng, chủ nhiệm Ngụy đúng là khách quý."

 

Lời đầy gai góc, đối phương những giận, mà ngược còn ha ha lên:

 

—— “Giám đốc Tô quả nhiên là một thú vị, thẳng nhé, là thế , bàn với chị một mối ăn, chỉ là giám đốc Tô đủ bản lĩnh để nhận đơn hàng của thôi."

 

Tô Đào Đào :

 

bàn ăn với tinh thần hợp đồng, chủ nhiệm Ngụy vẫn nên chuyển tiền hàng còn cho , chuyện đều dễ ."

 

—— “Giám đốc Tô thực sự sợ đắc tội , yên tâm , thiếu của chị , ở đây một đơn hàng xuất khẩu lớn gấp mười đơn hàng , giám đốc Tô hứng thú ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Đơn hàng lớn nhỏ quan trọng, chỉ cần là ăn đều hứng thú."

 

—— “Sảng khoái, cụ thể thế nào, quản, trung gian, chỉ lấy 10% hoa hồng."

 

Tô Đào Đào ngẩn , tưởng gọi nhầm , cô xuyên đến đây lâu như , đây là đầu tiên gặp đòi tiền hoa hồng một cách trắng trợn như thế.

 

Lại còn ở điện thoại công, đòi một cách hiên ngang, đòi một cách hiển nhiên như .

 

Vị chủ nhiệm Ngụy cũng là một nhân tài nha.

 

“Chủ nhiệm Ngụy cứ chuyển tiền hàng còn cho , còn về đề nghị của ông, sẽ suy nghĩ kỹ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-407.html.]

 

Trước khi đòi tiền hàng còn , Tô Đào Đào cần thiết đắc tội , cũng thể đòi tiền đơn vị bọn họ, nhưng mà quá phiền phức.

 

Đáng tiếc là thời buổi ghi âm điện thoại, cô trở tay tố cáo một cái thì cũng bằng chứng.

 

Ngụy Hải tưởng Tô Đào Đào đồng ý với đề nghị của , cũng sảng khoái đồng ý sẽ chuyển tiền hàng còn cho cô.

 

—— “Lát nữa sẽ gửi fax đơn hàng của ông Birmingham cho chị."

 

Cúp điện thoại của Ngụy Hải, Tô Đào Đào rơi im lặng lâu.

 

Nước quá trong thì cá, bây giờ cô vẫn ở trạng thái xưởng nhỏ, đơn hàng cung đủ cầu, nắm giữ thế chủ động, đợi nhà máy mới sản xuất, năng lực sản xuất nâng cao thì sẽ đối mặt với thị trường và các mối quan hệ nhân sự lớn hơn, phức tạp hơn.

 

Loại cáo già quen đường cũ như Ngụy Hải là đầu tiên, nhưng tuyệt đối sẽ cuối cùng.

 

Bao gồm cả nội bộ nhà máy của bọn họ, cũng sẽ đối mặt với thử thách.

 

Để cân bằng cái thị trường , ngăn chặn những luồng gió độc như thế , quả thực là đường dài mà gánh nặng cũng nặng nề đấy.

 

Bây giờ cô bắt đầu cầu nguyện vị bí thư đại diện cho Đảng và kiểm tra kỷ luật , đừng là loại cáo già như .

 

Cũng mong nhất định cùng một chiến tuyến với cô, nếu , cô sẽ đau đầu lắm đây.

 

Chương 328 Có ưu tiên tuyển dụng những nhân viên trẻ tuổi và xinh như chị

 

Sóng gió do thông báo tuyển dụng gây ngày càng dữ dội.

 

Vị giám đốc Tô Đào Đào sống trong căn cứ, phần lớn nhà trong căn cứ cũng đều việc trong nhà máy.

 

Những tạm thời , chỉ cần hỏi thăm một chút là tình hình của nhà máy mới.

 

Cho dù , cũng dám hỏi Tô Đào Đào, cùng lắm là hỏi dì Chung, Hạ Tri Thu bọn họ, cho nên Tô Đào Đào trái lỗ tai khá yên tĩnh.

 

Phía bí thư Triệu thì thê t.h.ả.m , dù là ở đại viện huyện ủy là ở nhà, ngày nào cũng chặn đường chật kín.

 

Điện thoại văn phòng cũng kêu ngừng, ngừng đến hỏi thăm tình hình nhà máy, tình hình các vị trí công việc.

 

Cổ họng ông sắp bốc khói .

 

Thực sự hết cách, ông đành bảo hai nhân viên lập một bàn tư vấn ở cửa, để quần chúng nhu cầu đến bàn tư vấn để hỏi.

 

Người trong nhà thể tránh khỏi, trực tiếp giơ tay đòi ông vị trí công việc, khiến ông phiền chịu nổi.

 

Người ở quê gọi điện thoại đến đòi vị trí công việc, bí thư Triệu trực tiếp mắng luôn:

 

“Các tưởng nhà máy thực sự là do nhà chúng mở ?

 

Các Tô Đào Đào là thế nào ?

 

một nữa, vị trí công việc thì chỉ thể tham gia tuyển dụng công khai, chọn ưu tú để nhận, ai cũng nể mặt hết, các khiêng cả bài vị tổ tiên đến cũng nể mặt !

 

mà dám mở cửa cho các , thì cái chức bí thư của cũng đến hồi kết !"

 

Bí thư Triệu xong, “cạch" một tiếng dằn mạnh điện thoại xuống.

 

Vợ ông đưa cho ông một chén , lườm ông một cái:

 

“Chẳng chỉ là một nhà máy phụ thôi ?

 

Sao nổi hỏa lớn như gì?

 

Ông đến cả quyền hạn đòi một vị trí công việc cũng ?

 

Giám đốc nhà máy dù lớn đến , cũng vượt qua chức bí thư huyện ủy là ông chứ?"

 

Cổ họng bí thư Triệu bốc khói, đang định uống ngụm nước, thấy lời của vợ, “cạch" một tiếng đóng mạnh nắp chén sứ, để sang một bên.

 

“Bà cần dò xét nữa, ," Bí thư Triệu cảnh giác vợ, “Bà sẽ nhận quà gì của ai đấy chứ?"

 

Vợ ông ánh mắt né tránh:

 

, gả cho một cán bộ thanh liêm như ông, túi còn sạch hơn cả mặt nữa, dám nhận quà gì?"

 

Sắc mặt bí thư Triệu giãn một chút, những chuyện như từng , răn đe mấy mới thu liễm một chút, ông thực sự lo bà chứng nào tật nấy, kéo chân lúc then chốt .

 

 

Loading...