, chắc cũng với Trương Cảnh An, bọn họ chắc là bạn học cùng khóa.
“À, chào , chuyện gì ?"
Tô Đào Đào hỏi.
—— “Hì, giám đốc nhà máy đúng là giống , còn chào nữa, là thế , hỏi em xem nhà máy của em còn tuyển công nhân ?"
Tô Đào Đào tránh nặng tìm nhẹ hỏi ngược :
“Hiện giờ chẳng đang ở trong nhà máy ?"
—— “Không , là cái kìa, Gia Đống chẳng về ?
Anh hỏi giúp , vốn dĩ chuyện cũng định phiền em, là Cảnh An quyết định , do giám đốc nhà máy là em quyết định, cho nên mới tới hỏi em mà.
Em và Gia Đống hồi bao nhiêu, nếu hồi đó em ở nông thôn chịu nổi khổ, cứ đòi gả cho cái , thì con của hai đứa cũng lớn tống ngồng .
Em , Gia Đống em lấy chồng, cả ……"
“Anh xong ?"
Tô Đào Đào ngắt lời , “Anh là trai ruột của ai ?
Anh gọi cuộc điện thoại là ý gì?
Anh rõ ràng kết hôn, chồng con , mà còn mở miệng một câu Gia Đống, hai câu chúng hồi lắm, hại ch-ết ?"
Đầu dây bên “hì hì" hai tiếng:
“Không , cái đó, Gia Đống là tiền nhưng việc , chỉ nghĩ là……"
“Anh chỉ nghĩ là nhận tiền của , còn thì cung cấp công việc cho , nhân tiện để đến lượn lờ mặt , khó chịu và chồng ?
Hồi sống khổ cực thấy giúp đỡ nửa phần, bây giờ cuộc sống suôn sẻ một chút, liền đến thêm phiền lòng ?
Người trai ruột như nhận nổi, cũng đừng gọi điện thoại cho nữa, thế nhé."
Tô Đào Đào xong, cũng chẳng thèm quan tâm phản ứng của đối phương, trực tiếp “cạch" một tiếng cúp điện thoại.
Cái truyện niên đại đúng là xuyên mà, hễ một tí là trong nhà lòi một đứa cực phẩm.
Còn trai ruột nữa chứ, nhổ !
Đầu dây bên Tô Đào Đào mắng cho Tô Chiếu Đường ngơ ngác luôn, hồi lâu mới hồn :
“Cái , cái đứa em họ hồi đó thấy con gián còn sợ ch-ết khiếp từ bao giờ trở nên lợi hại như chứ?"
Anh còn hết mà, là hạng tiểu nhân tham tiền chứ?
Hứa Gia Đống dùng một nghìn tệ đổi công việc, ý định nuốt trọn , ít nhất cũng chia một trăm mấy chục tệ phí môi giới, để hết lời chứ?
Tô Chiếu Đường thở dài:
“Làm giám đốc nhà máy nên oai quá nhỉ, hèn chi chẳng bao giờ về thăm chú Hai thím Hai, thôi bỏ , tiền mà, bản lĩnh kiếm ."
……
Tô Đào Đào khi cúp điện thoại càng nghĩ càng giận, trực tiếp gọi điện đến nhà máy mới.
Lão Cao điện thoại.
Cô nhờ lão Cao tìm Trương Cảnh An, bảo nhanh ch.óng gọi cho cô.
Khoảng mười phút , điện thoại bên gọi .
Tô Đào Đào còn kịp gì, Trương Cảnh An giống như một vị thần toán, tranh :
—— “Có bên Tô Chiếu Đường tìm cô ?
Bên đồng ý, thực sự hết cách mới đưa s-ố đ-iện th-oại của cô cho ."
Tô Đào Đào:
“……"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-406.html.]
—— “Cô yên tâm, nguyên tắc tuyển dụng của nhà máy rõ ràng, chỉ là nghĩ đến cô và Hứa Gia Đống ……"
“Trương Cảnh An với cuối cùng," Tô Đào Đào ngắt lời , “ các hết đến khác, cứ lượt nhắc đến Hứa Gia Đống mặt là ý gì.
Từ khoảnh khắc quyết định gả cho Phó Chinh Đồ, và Hứa Gia Đống còn nửa xu quan hệ nào nữa .
yêu chồng , hôn nhân của mỹ mãn, cuộc sống của trôi qua , các nhắc cũng quên mất còn tên Hứa Gia Đống , cho nên, xin các đừng bao giờ nhắc đến mặt nữa."
Đầu dây Trương Cảnh An im lặng lâu.
Làm thể liên hệ ở đầu dây điện thoại với phụ nữ núi trông núi nọ, vì Hứa Gia Đống mà bỏ chồng bỏ con, còn chạy đến mặt để hiến ân cần ở kiếp chứ?
Bọn họ căn bản là hai tính cách khác biệt.
Sống một đời, tính cách của những khác thực khác biệt gì lớn, tại duy nhất tính cách của Tô Đào Đào khác biệt lớn đến ?
Cô yêu chồng cô, cô hài lòng với cuộc sống của cô, thì kiếp tại bỏ chồng bỏ con, về thành phố kết hôn với Hứa Gia Đống chứ?
Nếu cô yêu Hứa Gia Đống, tại khi kết hôn với Hứa Gia Đống, những hành vi vượt quá giới hạn đối với chứ?
Thời điểm sở hữu ký ức trọng sinh dường như chính là thời gian Tô Đào Đào quyết định kết hôn ở nông thôn.
Anh thương đang ở nhà tĩnh dưỡng, nhà họ Tô vì quyết định chín chắn của cô mà náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa, thậm chí đến mức đòi đoạn tuyệt quan hệ với cô.
Trong một thời gian dài liên lạc gì với cô.
Thực chỉ cần cố gắng thêm một thời gian nữa, nhà họ Tô sẽ cách đưa cô về thành phố, nhưng cô vẫn cố chấp gả cho đàn ông .
Rốt cuộc là đàn ông như thế nào khiến cô mê đến mức đó?
“Trương Cảnh An?"
—— “Xin , , bảo đảm ."
Người đến nước , Tô Đào Đào cũng tiện thêm gì nữa.
Sau khi cúp điện thoại của Trương Cảnh An, Tô Đào Đào rơi trầm tư.
Chính chủ còn xuất hiện, những liên quan từng một đến tiên phong cho .
Mặc dù cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô, nhưng rốt cuộc là thấy khó chịu mà.
Dù cô cũng đưa Trần Trần về thăm ông ngoại bà ngoại.
Đến lúc đó chỉ sợ còn chạy đến mặt Phó Chinh Đồ để vẻ nữa.
Cái tình tiết cảm giác là nhảy qua .
Mặc dù Phó Chinh Đồ cũng sẽ để tâm, cô cũng rõ ngọn ngành với từ sớm, nhưng vẫn là câu đó, thấy khó chịu mà.
“Mẹ ơi~~" Nhóc con thò cái đầu nhỏ .
Tô Đào Đào dậy tới:
“Sao Trần Trần?"
Trần Trần đưa nửa viên sô cô la giấu trong lòng bàn tay cho Tô Đào Đào:
“Mẹ ăn sô cô la ạ, ngon lắm luôn~~"
Trái tim Tô Đào Đào ấm áp mềm mại:
“Mẹ ăn , Trần Trần tự ăn , Trần Trần thích ăn, mua cho con."
Tô Đào Đào giúp bé bóc vỏ giấy, đưa đến bên môi bé.
Nhóc con nương theo tay , c.ắ.n một miếng, híp đôi mắt nhỏ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
“Trưa nay Trần Trần ăn gì nào?
Lát nữa cùng mua thức ăn."
Trần Trần nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ một chút:
“Mì mì ạ~~"