Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 405
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:54:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào như cô :
“Cô xem?"
Chu Vi Ninh chấp nhận phận nhận lấy biểu mẫu:
“Được , , kém hơn khác , nhất định sẽ thể hiện thật !"
Tô Đào Đào :
“ mong chờ sự thể hiện của cô đấy, đúng , nhớ chào hỏi gia đình cho , đừng để đến lúc đó từng một chạy đến tìm gây phiền phức."
Chu Vi Ninh gật đầu:
“Yên tâm , chỉ cần giáo viên hại lũ trẻ, họ sẽ phản đối ."
Tô Đào Đào nhớ cô “ việc gì mà giả vờ bạn", coi như chút tự nhận thức về bản .
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cũng đúng, công việc giáo viên thực sự phù hợp với cô, thực bên công đoàn cũng nhiều vị trí tuyển dụng công khai, nếu trình độ vẽ tranh của cô cũng , một tuyên truyền viên, vẽ bảng tin, giúp xóa mù chữ cũng ."
Mắt Chu Vi Ninh sáng lên “tách" một cái:
“ vẽ tranh, vị trí vẻ phù hợp với ."
Tô Đào Đào:
“Còn nhiều vị trí khác nữa, trách nhiệm công việc đều rõ ràng đó, cô tự nghiên cứu , tìm một vị trí thể phát huy sở trường của , phù hợp với nhất."
Chu Vi Ninh gật đầu lia lịa:
“Chị yên tâm, nhất định sẽ thế!"
Ánh mắt Chu Vi Ninh bỗng nhiên liếc thấy Trần Trần đang ngủ say, vội vàng bịt miệng, giậm chân nhảy lên mấy cái:
“Trời đất ơi, tiểu tiên đồng ngủ cũng đáng yêu quá mất!"
Tô Đào Đào:
“……"
Chị em , cô bao nhiêu tuổi ?
Có thể trưởng thành hơn một chút ?
Cô nàng thực sự nào thấy Trần Trần cũng sẽ mất bình tĩnh.
Tô Đào Đào khởi động xe:
“ đây, cô tự suy nghĩ cho kỹ."
“Đợi một chút……"
Chu Vi Ninh thọc tay túi áo móc móc, hồi lâu, cuối cùng cũng móc một viên sô cô la, đặt lên cạnh gói hồng khô của Trần Trần, tiện tay xoa một cái bàn tay nhỏ mũm mĩm của Trần Trần.
Mãn nguyện :
“Nhớ bảo tiểu tiên đồng, , là Trần Trần bảo bối, là cô Ninh Ninh cho em nhé."
Cô còn chẳng nỡ ăn , nhưng cô nỡ tặng cho tiểu tiên đồng!
Tô Đào Đào cảm thấy cô nàng thực sự khá đáng yêu, cũng khá xứng đôi với Mạc Gia Triết.
Cũng Mạc Gia Triết theo đuổi .
Cô gật đầu:
“Thay Trần Trần cảm ơn cô Ninh Ninh, đây."
Tô Đào Đào lái xe xa , vẫn còn thấy cô vẫy tay với xe qua gương chiếu hậu.
Thôi , cái “rừng sâu núi thẳm" đúng là “uỷ khuất" cô gái hoạt bát , trong nhà máy đông náo nhiệt, chắc cô sẽ vui vẻ hơn, cũng thể ở gần Mạc Gia Triết hơn một chút.
Quay nhà máy, xe mới dừng hẳn, Trần Trần liền tỉnh dậy, dụi mắt ngoài.
Tô Đào Đào cởi dây an cho bé, bế bé xuống:
“Trần Trần tỉnh ?
Con học ở trường là ở nhà máy chơi?"
Trần Trần mơ màng ngáp một cái.
Đổng Thăng Bình mở cửa, Bạch Bạch từ bên trong lao , vẫy đuôi rối rít xoay quanh chân Tô Đào Đào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-405.html.]
“Bạch Bạch kìa~~"
Tô Đào Đào đặt nhóc con xuống, Trần Trần xổm xuống, vuốt ve Bạch Bạch một trận.
“Mẹ ơi, con chơi với Bạch Bạch ạ~~"
Tô Đào Đào gật đầu :
“Vậy con trong chơi với Bạch Bạch ."
Ở nhà máy cũng , tránh lát nữa Phó Chinh Đồ đến đón Phó Viễn Hàng, Trần Trần thấy buồn thêm một nữa.
Tô Đào Đào đặt một miếng hồng khô và một viên sô cô la túi nhỏ của Trần Trần.
“Sô cô la là cô Ninh Ninh cho, con lời cảm ơn , lát nữa đói thì thể ăn, nhưng mà cho Bạch Bạch chạm nhé, một miếng cũng , ăn sẽ bệnh đấy."
Trần Trần gật đầu:
“Vâng ạ ơi, cơ mà cô Ninh Ninh là ai ạ~~"
Tô Đào Đào:
“……"
Để Chu Vi Ninh thấy chắc sẽ đau lòng lắm.
“Chính là em gái của chú Chu đấy, con gặp nhiều mà."
“À~~" Trần Trần hề tên của Chu Vi Ninh, nhưng bé cô là em gái của Chu Chính, “Cái cô đồng chí thông minh lắm ạ, hóa cô là cô Ninh Ninh ạ~~"
Tô Đào Đào:
“……"
Thôi bỏ , Chu Vi Ninh nào thấy Trần Trần cũng là một bộ dạng thông minh cho lắm, lười sửa cho bé .
Bảo vệ bây giờ còn là Đổng Thăng Bình, mà đổi thành một lính giải ngũ khác, tên là Tiểu Trần.
Đổng Thăng Bình bồi dưỡng cán bộ lãnh đạo, bây giờ bắt đầu xuống xưởng giám sát sản xuất.
Anh việc cẩn thận nghiêm túc, cũng đều phục , xưởng sản xuất canh chừng, Tô Đào Đào cũng yên tâm.
“Tiểu Trần, phiền để ý Trần Trần một chút, chuyện gì thì gọi điện cho ."
Tiểu Trần gật đầu:
“Vâng giám đốc Tô, đúng giám đốc Tô, nãy một cuộc điện thoại từ thành phố G tìm chị, cũng họ Tô, ông đợi chị về thì gọi cho ông , s-ố đ-iện th-oại ở đây ạ."
Tô Đào Đào nhận lấy mảnh giấy ghi s-ố đ-iện th-oại, thành phố G, họ Tô, chắc là nhà đẻ của “Tô Đào Đào" .
Thật đúng là thú vị, cô đến đây hơn nửa năm đều sóng yên biển lặng, Trương Cảnh An đến, mở khóa bao nhiêu NPC mới thế .
Được , cái gì đến thì tránh , cũng đến lúc chính thức gặp gỡ nhà đẻ và thanh mai trúc mã truyền thuyết .
Chương 327 Cầu trời đừng là loại cáo già như
Tô Đào Đào văn phòng, bận rộn một hồi hơn một tiếng đồng hồ.
Đến khi cô ngẩng đầu đồng hồ, gần bốn giờ .
Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng chắc hẳn xuất phát từ lâu.
Cô vươn vai một cái, khóe mắt liếc thấy s-ố đ-iện th-oại Tiểu Trần đưa cho cô.
Tô Đào Đào uống một ngụm nước, gọi theo đó.
Là s-ố đ-iện th-oại của một nhà máy nào đó, Tô Đào Đào cũng tìm ai, chỉ đành tìm họ Tô.
Kết quả gọi qua ngay.
—— “Em gái, là đây."
Tô Đào Đào cố gắng lục lọi trí nhớ, nguyên chủ hình như trai thì , chuyện gọi cô là em gái ……
“Anh là vị nào ?"
Tô Đào Đào quyết định mặc kệ tất cả.
—— “Anh, họ ruột của em, Tô Chiếu Đường đây, thím Hai em quên gốc gác còn tin, vất vả lắm mới hỏi s-ố đ-iện th-oại của em, kết quả là em đến cả trai ruột cũng quên luôn ."
Tô Chiếu Đường……
Tô Đào Đào thế nào cũng nhớ nhân vật , trong nguyên tác nhắc đến nhiều, với nguyên chủ dường như cũng qua gì.
Ấn tượng duy nhất hình như là lớn hơn cô mấy tuổi, chơi với thanh mai trúc mã Hứa Gia Đống bọn họ.