Tô Đào Đào lắc đầu:
“Chị cần nghỉ nửa ngày, ăn cơm ở đây."
“Chị Tô chủ động nghỉ phép, hiếm thấy nha."
Tiểu Lục .
Tô Đào Đào đáp lời :
“Ở đây giao cho , việc gì tìm chị ở đấy, xin phép ."
Tô Đào Đào khẽ gật đầu với Trương Cảnh An, thái độ cung kính nhưng xa cách.
“Trần Trần, chúng thôi."
Nhóc con vẫn luôn chơi xếp hình ngẩng đầu lên, Trương Cảnh An một cái, Tô Đào Đào:
“Vâng ạ, ơi~~"
……
Không là ảo giác của Trương Cảnh An , hình như khi nhắc đến Hứa Gia Đống, cảm giác Tô Đào Đào dành cho càng thêm xa cách.
Tô Đào Đào của kiếp đối nhân xử thế dứt khoát nhanh nhẹn đến mức thể nắm bắt .
Trương Cảnh An bóng lưng hai con một tiếng, tìm hiểu cô e là dễ dàng .
Chương 325 Tìm ba ba ăn cơm trưa
Nhóc con Trần Trần ghế an , Tô Đào Đào giúp nhóc con thắt dây an , sờ trán bé:
“Trưa nay Trần Trần ăn gì nào?"
Trần Trần lắc đầu:
“Con nữa ạ~~"
Tô Đào Đào:
“Vậy chúng công viên nữa, tìm ba ăn cơm trưa ?"
Tô Đào Đào cũng ngờ vị bí thư mới đến dễ đuổi như , vốn dĩ cô còn tưởng tốn nhiều thời gian để đối phó với .
Không ngờ Trương Cảnh An dễ chuyện như thế, đúng là ngoài ý .
Trần Trần chớp chớp đôi mắt to tròn xoe, vẻ mặt đầy kinh hỉ:
“Đi tìm ba ba ăn cơm ạ, ~~"
“Thời gian còn sớm mà, đương nhiên là , nhưng mà đợi đến lúc chúng đến chỗ ba việc thể sẽ lỡ giờ cơm, chúng gọi điện thoại cho ba ."
Cái đầu nhỏ của Trần Trần như gà mổ thóc, gật đầu liên tục:
“Vâng , gọi điện thoại cho ba ba ạ~~"
Điện thoại quá quan trọng, bên nhà máy mới khi điện là thông điện thoại ngay, trao đổi công việc thuận tiện hơn nhiều.
Tô Đào Đào lái xe đến chỗ lão Cao việc, đưa nhóc con trong gọi một cuộc điện thoại cho Phó Chinh Đồ.
Trần Trần gọi điện, hớn hở trưa nay sẽ cùng qua đó ăn cơm, bé ăn tôm lớn!
Phó Chinh Đồ đương nhiên , Tô Đào Đào dường như thể thấy ánh mắt chứa đầy ý của qua điện thoại.
Được , cô cũng nhớ Phó Chinh Đồ.
Gọi điện xong phát hiện lão Cao đang đợi ở bên ngoài.
“Có chuyện gì lão Cao?"
Lão Cao hớn hở lắc đầu, bốn bề vắng lặng, ông hỏi:
“Không gì, vị bí thư mới đến thế nào?
Không gây rắc rối chứ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Tạm thời thấy gì, trông vẻ khá dễ gần."
Lão Cao :
“ việc bao nhiêu năm nay từng thấy ai trẻ như mà sâu lường thế , con mà, sợ cái gì, chỉ sợ là chẳng cái gì thôi, cô cứ nên để ý một chút."
Tô Đào Đào là thành thật, lòng , đối xử với ông và công nhân đều , lão Cao đối với cô cũng là dốc hết ruột gan, gì nấy.
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cảm ơn chú lão Cao, cháu ."
“Cô là , chuyện địa khế thì ?
Đã với bí thư Triệu ?"
Lão Cao hỏi.
Tô Đào Đào lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-403.html.]
“Vẫn tìm cơ hội, chuyện vội, đợi tìm cơ hội ."
Lão Cao gật đầu:
“Cũng , cũng chỉ là lanh chanh hỏi một câu thôi, cô cứ tự xem mà ."
Lão Cao cúi đầu nhóc con đang chơi xếp hình, từ trong túi lấy một gói hồng khô đưa cho bé:
“Vợ tự hồng khô đấy, ngọt lắm."
Trần Trần gặp lão Cao nhiều , nhưng tính là quen thể nhận quà , vẫn về phía .
Tô Đào Đào gật đầu, sờ sờ cái đầu nhỏ của bé:
“Cảm ơn bác Cao con."
Trần Trần lúc mới híp mắt nhận lấy:
“Cảm ơn bác Cao ạ~~"
Lão Cao nhận nụ của nhóc con, đến mức thấy mặt trời :
“Không gì gì."
Đứa trẻ dạy bảo thực sự .
Trở xe, đợi khi ngay ngắn Trần Trần mới hỏi Tô Đào Đào:
“Mẹ ơi, con thể ăn cái bánh ạ~~"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Ngồi xe ăn con, dễ hóc, chúng mang qua đó cùng ăn với ba nhé?"
Trần Trần híp mắt gật đầu:
“Vâng ạ~~"
Suốt dọc đường , nhóc con khôi phục “sức sống", để xếp hình sang một bên, đung đưa đôi chân ngắn cảnh vật ngoài cửa sổ, líu lo suốt cả quãng đường.
Quyết định về tìm Phó Chinh Đồ ăn cơm trưa mà công viên là đúng đắn, Tô Đào Đào thầm nghĩ.
Từ nhà máy mới lái xe hơn một tiếng đồng hồ mới đến căn cứ.
Lúc hơn mười hai giờ gần một giờ , Tô Đào Đào mới dừng xe, liền thấy Phó Chinh Đồ đang đợi ở đó.
“Ba ba~~" Trần Trần ôm hồng khô, giống như một quả pháo nhỏ “đùng đùng đùng" lao về phía Phó Chinh Đồ.
Khả năng giữ thăng bằng của nhóc con vẫn lắm, tay còn ôm đồ, thăng bằng càng kém hơn, suýt chút nữa là ngã nhào.
Phó Chinh Đồ nhanh chân chạy mấy bước, nhanh tay lẹ mắt bế nhóc con lên.
Trần Trần như dâng bảo bối mà đưa hồng khô đến mặt Phó Chinh Đồ:
“Bác Cao cho bánh bánh, cùng ăn với ba ba ạ~~"
“Nhìn thấy ba cái là vui ngay, nó vui suốt cả buổi sáng đấy."
Tô Đào Đào .
Trần Trần bĩu môi phủ nhận:
“Con vui ạ, con chỉ là chuyện thôi~~"
Ánh mắt Phó Chinh Đồ dịu dàng, xoa đầu đứa trẻ:
“Ăn cơm xong ăn."
“Vâng ạ~~" Trần Trần giao hồng khô cho ba.
Phó Chinh Đồ một tay dắt Tô Đào Đào, một tay bế đứa trẻ về phía nhà ăn.
Giờ qua cao điểm ăn cơm, trong nhà ăn chỉ còn lưa thưa vài , bà thím chia cơm để sẵn cơm canh cho Phó Chinh Đồ từ sớm.
Nhìn gia đình đôi , thím đến mức híp cả mắt:
“ bảo hôm nay kỹ sư Phó rảnh rỗi đến nhà ăn lấy cơm, còn bảo để dành tôm lớn cho, hóa là vợ con đến ."
Phó Chinh Đồ khẽ gật đầu:
“Làm phiền thím ."
Bà thím trở tay múc thêm một muôi tôm lớn lên:
“Vẫn còn nóng hổi đây, ăn lúc còn nóng ."
Phó Chinh Đồ:
“……"
Hộp cơm vốn đầy ắp, giờ chất thành một ngọn núi nhỏ.
Thịnh tình khó khước từ, Phó Chinh Đồ đành lời cảm ơn.
Tô Đào Đào dẫn nhóc con rửa tay xong , Trần Trần “ngọn núi tôm" mà kinh ngạc:
“Nhiều tôm quá ạ~~"