Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:23:34
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu mất một chị dâu như , hy vọng chị dâu sẽ mãi mãi là nhà của .”

 

Chu Linh Lan nghĩ ngợi, đây cũng cách .

 

“Lần khi Đào Đào thư trả lời chúng lẽ nên , bình thường báo bình an xong đều sẽ về nhanh, ngờ lâu như .”

 

Đứa con trai là nuôi cho quốc gia, cũng giống như cha nó, đều là vinh quang của nhà họ Phó, Chu Linh Lan oán hận, nhưng bây giờ cha , thể cứ như con diều đứt dây cả ngày thấy mặt mũi ở nhà .

 

Chu Linh Lan thật sự lo lắng:

 

“Chữ của con , , con .”

 

Hôm nay là ngày phiên chợ, Tô Đào Đào lên huyện vẫn về, hai con tranh thủ thời gian thư cho con trai cả/ cả.

 

Viết xong , Phó Viễn Hàng còn nắm lấy tay cháu trai nhỏ vẽ nguệch ngoạc một câu “Cha ơi con là con trai Trần Trần của cha đây, cha mau mau về nhà ", đó còn trịnh trọng để nhóc ấn một dấu vân tay, coi như một phần của bé.

 

Cậu nhóc căn bản cái gì, chỉ cảm thấy ấn dấu tay vui, cứ thế nào cũng chịu rửa sạch mực in tay, định ấn lên quần áo , may mà Chu Linh Lan nhanh tay lẹ mắt ngăn .

 

Ăn xong cơm tối, để nâng cao khả năng diễn đạt của trẻ nhỏ, Tô Đào Đào theo lệ hỏi Trần Trần hôm nay chuyện gì vui chi-a s-ẻ với .

 

Trần Trần nghiêng đầu nghĩ nghĩ, giơ bàn tay rửa sạch lắm của :

 

“Cha~~ Thư thư~~ Bùn bùn~~”

 

Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng một cái, hỏng , mà quên dặn Trần Trần giữ bí mật!

 

Chương 26 Cô thành công đắc tội

 

Tô Đào Đào thật sự là nổi chữ “thư" , hễ thấy chữ nghĩ đến ông bố hờ đáng ghét của Trần Trần.

 

“Trần Trần hỏi hôm nay lên huyện nhận thư của cha gửi về hả?”

 

Trần Trần lắc đầu, cái móng nhỏ giơ cao cao:

 

“Gửi~~ Cha~~ Thư~~”

 

Tô Đào Đào nắm lấy cái móng nhỏ của nhóc ngắm nghía, còn kéo gần mũi ngửi ngửi:

 

“Đây là cái gì thế nhỉ?”

 

Trần Trần nghiêng đầu nhỏ:

 

“Bùn bùn~~”

 

Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng giấu nữa, một cái, quyết định thật.

 

“Đào Đào, hôm nay bảo A Hàng cho nó một bức thư, bảo nó cho một lời chắc chắn, xem xem rốt cuộc khi nào mới thể về.”

 

Tô Đào Đào ngẩn một chút, buông tay nhóc về phòng.

 

Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng , đều thấy sự căng thẳng trong mắt đối phương, ý gì đây, đây là giận ?

 

Chẳng mấy chốc, Tô Đào Đào cầm bức thư , trực tiếp bày mặt họ:

 

“Không cần hỏi nữa , đây là thư nhận hồi giữa tháng , , ngày về định.”

 

Chu Linh Lan cầm lên xem một cái, xác định là nét chữ của con trai cả, sắc mặt của Tô Đào Đào, hiếm khi nghiêm mặt :

 

“Đào Đào đừng giận, nó về nhất định sẽ mắng nó, về, ngay cả chữ cũng chịu thêm lấy hai chữ, cái tính tình là giống ai nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-40.html.]

 

Phó Viễn Hàng hai chữ đó cũng biện hộ cho cả vài câu, nhưng gì bây giờ?

 

Nói cả nay vốn tiết kiệm lời ngắn gọn?

 

Hay cả bận đến mức chỉ thể rút vài giây để hai chữ?

 

Dù là lý do nào cũng thỏa đáng, cuối cùng mân mê vạt áo, lời nào.

 

Trải qua thời gian dài như , Tô Đào Đào sớm hết giận từ lâu , giận gì chứ?

 

Hai con hề chút nền tảng tình cảm nào thì thể gì?

 

Hơn nữa giữa họ thậm chí còn từng gặp mặt , hà tất khó khác.

 

“Không , thư cũng cần gửi nữa , đợi về ạ.”

 

Điều Tô Đào Đào là gửi cũng vô ích, cùng lắm là nhận thêm một bức thư hồi âm vài chữ nữa thôi, cô giận là vì rõ ràng sự tồn tại của Trần Trần mà cũng thèm hỏi thêm một câu, thấy giận cho Trần Trần.

 

Tô Đào Đào xong trêu chọc Trần Trần chuyện, khác quý trọng Trần Trần thì cô càng quý trọng gấp bội.

 

Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng lo lắng .

 

Thư cuối cùng cũng gửi , Phó Chinh Đồ khôi phục trạng thái mất liên lạc.

 

Người trong làng thấy Tô Đào Đào mỗi ngày phiên chợ đều lên huyện, tò mò đến chịu nổi, đừng là những khác, ngay cả chú A Ngưu cũng tò mò vô cùng.

 

Tô Đào Đào lúc nào cũng híp mắt, hôm nay nhét cho chú vài cái kẹo, ngày mai đưa cho chú vài quả trái cây, thậm chí một chú còn nhận một nắm quẩy thừng từ Tô Đào Đào.

 

Cái gọi là “ăn của thì miệng mềm", hễ ai thêu dệt chuyện về Tô Đào Đào, chú A Ngưu ít nhiều cũng tiến lên biện bạch vài câu, từ thường xuyên lên huyện , chứ dạo gần đây mới .

 

Vấn đề mấu chốt là mỗi từ huyện về nhà là y như rằng tỏa mùi thơm trẻ con nhà hàng xóm thèm đến phát , như , chú A Ngưu biện bạch thế nào cũng vô ích.

 

Trên đời bức tường nào lọt gió?

 

Thời buổi , đều ngũ cốc rau dưa bánh bao ngô, một tháng còn khó thấy chút mỡ màng, mà nhà họ Phó các thì , dăm bữa nửa tháng hầm thịt ăn.

 

Chẳng gì xa xôi, việc Trần Trần b-éo lên trông thấy chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

 

Trước Trần Trần đen g-ầy, bây giờ trắng trẻo b-éo tròn, ăn mặc sạch sẽ mới tinh, vọt một cái trở thành đứa trẻ bảnh nhất làng, ai mà chẳng thêm vài cái?

 

Thế là, báo cáo lên đại đội trưởng, cũng chính là bác cả của Phó Chinh Đồ, Tô Đào Đào “cắt đuôi chủ nghĩa tư bản", mỗi ngày phiên chợ đều lên huyện mua thịt ăn, trong nhà ai nấy đều mặc quần áo mới, phong cách sống xa hoa.

 

Bác cả Phó bất đắc dĩ đến nhà Tô Đào Đào để tìm hiểu tình hình.

 

Lúc Tô Đào Đào vẫn còn đang thu mua đồ khô ở nhà bà con.

 

Ngày phiên chợ cung cấp thực đơn món ăn đầu tiên cho tiệm cơm chính là món xương đầu heo hầm măng khô.

 

Đó là một món ngon dân dã của quê ngoại Tô Đào Đào ở kiếp , thịt trong xương đầu heo mùi thơm đặc trưng, hầm kỹ thì còn ngon hơn cả thịt cừu, điểm quan trọng là rẻ hơn thịt cừu bao nhiêu , cho nên hễ treo biển là cũng tranh mua sạch sẽ.

 

Đầu bếp Hứa còn trêu cô định hết một lượt các phần phụ phẩm của lợn , đuôi lợn tai lợn thì là xương đầu heo, tới chắc là định nội tạng lợn .

 

Thế mà đúng như đầu bếp Hứa , món mới mà Tô Đào Đào chuẩn cho tháng chính là bao t.ử lợn ngâm nước lạnh, đó là một món nguội mà cô vô cùng yêu thích.

 

đó đều là chuyện của tháng , món xương đầu heo thể đổi bằng các món phụ khác, chọn trúng măng tre là Tô Đào Đào tư tâm, công xã Thanh Liên đúng như tên gọi vốn dồi dào các nông sản liên quan đến chữ “Sen", ví dụ như hạt sen và củ sen, nhưng tính mùa vụ của hai thứ mạnh, chỉ mùa thu mới .

 

Còn mùa xuân trôi qua , thứ đương mùa nhất tự nhiên chính là măng xuân khô tươi mới mà nhà nhà mới phơi xong.

 

 

Loading...