“Thật ?"
Mộc Mộc hồ nghi , “ rõ ràng em thấy thẹn thùng đưa cho , thẹn thùng nhận lấy chạy mất, cô gái đó hình như em gặp ở ."
Mộc Mộc vuốt cằm suy nghĩ:
“Gặp ở nhỉ..."
lúc dì Chung .
Mạc Gia Triết vội vàng bịt miệng Mộc Mộc .
Mộc Mộc:
“Ư ư ư..."
Dì Chung vội vàng chạy đ-ấm cánh tay Mạc Gia Triết:
“Hai em bay đang gì ?
Muốn ch-ết hả, bịt miệng Mộc Mộc như thế, mau buông tay !"
“Mộc Mộc con chứ?"
Mạc Gia Triết chằm chằm Mộc Mộc đầy cảnh cáo.
Mộc Mộc lắc đầu:
“Con dì Chung, chỉ là con..."
Mạc Gia Triết:
“Mộc Mộc, bộ truyện tranh em thích thấy cũng đấy, ngoài mua cho."
Mộc Mộc hài lòng gật đầu.
Sự chú ý của dì Chung kéo nơi khác, bà đau lòng :
“Con mua truyện tranh cho nó ?
Lần mới mua bao lâu mà?"
Mộc Mộc dang tay, thở dài :
“Vừa nãy con bảo là đừng mua , nhưng con cứ nhất quyết đòi mua cho con, con cũng còn cách nào khác, chỉ đành nhận lòng thôi, cảm ơn nhé, đúng là ruột của em mà."
Mộc Mộc xong liền chạy mất.
Mạc Gia Triết:
“..."
Em cũng đúng là em ruột của đấy.
Dì Chung lườm Mạc Gia Triết:
“Con cứ nuông chiều nó gì?
Tiêu tiền quen thói vung tay quá trán, ?"
Mạc Gia Triết đẩy dì Chung:
“Không , kỳ thi cuối kỳ Mộc Mộc chẳng thứ hai , con hứa là sẽ mua cho nó , chỉ thôi."
Dì Chung bĩu môi:
“Lần nào nó thi nhất con cũng mua, thi nhì con mua , vả nó A Hàng đè đầu cưỡi cổ, chỉ thể thứ hai thôi, con đúng là ruột đấy."
Mạc Gia Triết:
“..."
Con chẳng là ruột thì là gì....
Sau khi r-ượu say cơm no, cùng chung sức rửa chén quét dọn, nồi niêu xoong chảo nhà nào về nhà nấy, sân vườn nhanh ch.óng dọn dẹp sạch sẽ.
Lúc , vầng trăng sáng treo cao, hương bánh trung thu thơm phức, trong gió nhẹ thỉnh thoảng xen lẫn chút hương hoa quế thanh khiết.
Trên đài phát thanh đang phát sóng những chương trình văn nghệ thú vị, tiếng của trẻ con vang lên ngớt.
Thời buổi , những ngày tháng bình yên hạnh phúc như , chỉ thể xuất hiện ở một nơi như căn cứ - một ốc đảo tách biệt với thế giới bên ngoài.
Mạc Gia Triết nãy còn mệt mỏi, khi ăn no xong tinh thần liền phấn chấn hẳn lên:
“Phim sắp bắt đầu chiếu , ai xem phim cùng ?"
“Cháu..."
“Cháu..."
“Cháu..."
Ba đứa nhỏ đồng thời giơ tay.
Mộc Mộc khoác vai Phó Viễn Hàng:
“Chúng cũng thôi."
Phó Viễn Hàng về phía Tô Đào Đào:
“Chị dâu, , hai ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Chị nghỉ ngơi một chút, , để em cùng em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-394.html.]
“Hôm nay đông lắm, theo trông chừng Trần Trần ."
Tô Đào Đào với Phó Chinh Đồ, đứa nhỏ bé xíu thế , lỡ ai giẫm một cái thì khổ.
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được."
Phó Chinh Đồ vốn thích nơi náo nhiệt, nhưng vì Trần Trần, thể nhẫn nhịn một chút.
Dịp náo nhiệt như thế dì Chung nhất định sẽ bỏ lỡ.
Hạ Tri Thu mới mang thai, cũng chen chúc, ở đại bản doanh bầu bạn với Tô Đào Đào.
Trần Trần cùng hai bạn nhỏ, cưỡi lên đôi vai cao lớn của ba , vui vẻ xem phim.
“Ba ơi, ba cao thêm một chút nữa?
Trần Trần rõ ràng là thấp nhất, kết quả bây giờ cao hơn bọn con !"
Đông Đông yêu ba, nhưng cũng thường xuyên chê bai ba .
Trương Xuân Thành quen .
Anh hớn hở :
“Hồi đó nhà ba nghèo, ăn đủ no, chỉ thể dựa con tự nỗ lực một chút, cao hơn Trần Trần."
“Bây giờ con cao hơn Trần Trần mà."
Đông Đông .
Trần Trần phục:
“Đó là vì tớ còn nhỏ thôi, ba tớ cao như thế , tớ ngày nào cũng tập võ, uống sữa, tắm nắng, tớ cũng sẽ nhanh ch.óng cao bằng ba tớ cho xem~~"
Phì Phì :
“Hai cần tranh giành , bây giờ tớ cao nhất, ba tớ cũng cao, tớ cũng sẽ là cao nhất!"
Trần Trần và Đông Đông đồng ý:
“Tớ cao..."...
Vẻ mặt của ba vị cha nhà khoa học vĩ đại đang đóng vai “ngựa cưỡi" đều vô cùng bất lực.
Mạc công hớn hở , may mà con trai ông lớn , nếu cái đầu chắc cũng đau lắm đây.
Mộc Mộc đưa tay so đo đầu Phó Viễn Hàng một chút, kết quả phát hiện Phó Viễn Hàng thật sự cao hơn !
Cậu buồn bực vô cùng:
“Lão Mạc đồng chí, từ ngày mai con cũng uống sữa, ba xem A Hàng cao hơn con kìa."
Nụ mặt Mạc công càng thêm từ ái, thôi , vẫn là lớn hẳn mà.
“Được , để con mua sữa bột cho con."
Mộc Mộc:
“Dì Chung keo kiệt như , liệu đồng ý ?"
Dì Chung định đ-ánh một cái:
“ cắt xén khẩu phần ăn của bao giờ, đó là do tự chịu uống, mà chịu uống thì bao nhiêu cũng sẵn lòng mua."
Mộc Mộc nheo mắt:
“Được , con sẽ uống, nếu thấp quá đến phim cũng xem ."
Mộc Mộc khoác vai Phó Viễn Hàng:
“Tớ thể để lấn lướt tớ mãi ."
Phó Viễn Hàng nhạt một tiếng, gì.
Mọi trong tiếng ồn ào của mấy đứa trẻ lớn nhỏ tới quảng trường hội trường.
Ba đứa nhỏ đang “cưỡi ngựa" tới càng nhận vô ánh mắt ngưỡng mộ.
Không còn cách nào khác, trẻ con đều thích náo nhiệt, quảng trường trẻ con thật sự ít.
Cặp sinh đôi và Quả Quả bọn họ đều ở đó, vẫy tay chào hỏi bọn họ.
Trần Trần lúc mới phát hiện , bọn họ dường như thiếu mất thứ gì đó:
“Ba ơi, hình như con l.ồ.ng đèn ~~"
Phì Phì cũng phát hiện , nhiều đều xách l.ồ.ng đèn, ba bọn họ thế mà !
“Ba ơi, con cũng l.ồ.ng đèn."
Đông Đông cũng :
“Bọn con đều l.ồ.ng đèn."
Nói cũng thật trùng hợp, tất cả lớn trong nhà quả thật đều quên mất việc l.ồ.ng đèn cho lũ trẻ.
“Lồng đèn lửa, khá nguy hiểm, đợi con lớn thêm chút nữa hãy chơi."
Phó Chinh Đồ tìm cớ lấp l-iếm.
Trên quảng trường quả thật đứa trẻ nào nhỏ hơn Trần Trần mà xách l.ồ.ng đèn cả.