Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy em món ngan luộc muối, món đơn giản, khó mà hỏng .”

 

Hạ Tri Thu .

 

Dì Chung :

 

“Dì thì món gà hầm nấm sở trường của dì , món dì thạo nhất.”

 

Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu , cùng thấy rõ sự kinh hãi trong mắt đối phương.

 

Tay nghề nấu nướng của dì Chung chính là nỗi khiếp đảm khiến Mộc Mộc thà ăn nhà ăn còn hơn, dì sẽ hỏng nguyên liệu như chứ?

 

“Dì Chung, là để cháu cho, cháu cũng khá thạo món đó đấy ạ.”

 

Tô Đào Đào khéo.

 

Dì Chung xua tay:

 

“Có hai đứa tin tưởng tay nghề của dì ?

 

cho hai đứa , đừng thấy bình thường dì nấu ăn cho hết một nồi, thực là dì tiết kiệm chút củi lửa và dầu mỡ thôi.

 

Cái nồi hầm đó của dì là bí quyết cả đấy, nguyên liệu và nước xốt cứ bỏ bừa , ở chỗ dì, món gọi là hầm thập cẩm, nổi tiếng lắm đấy.

 

Chẳng qua là Mộc Mộc sinh ở miền Nam, ăn quen khẩu vị miền Bắc của dì thôi.

 

Ông Mạc nhà dì ăn thấy ngon lắm mà?

 

Thằng Cát cũng khá thích đấy thôi.”

 

Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu , dì chắc chắn là kỹ sư Mạc vì yêu dì, kính dì nên mới khen ngon chứ vì thưởng thức tay nghề của dì ?

 

Tô Đào Đào thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của dì Chung, thôi thì mỗi năm mới một , nếu một món hợp khẩu vị thì ăn món khác là , cần thiết dì mất hứng.

 

“Vậy tụi cháu chờ thưởng thức tay nghề của dì nhé?”

 

Dì Chung vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Không vấn đề gì, đó đều là tay nghề gia truyền cả đấy, khác nếm thử còn chẳng .”

 

Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu thầm nghĩ, nếu tụi cháu ở gần nhà dì thì đúng là tin cái lời bốc phét của dì .

 

Lúc họ đang thảo luận về nguyên liệu thì Trần Trần và Đông Đông chằm chằm ba con vật còn sống hồi lâu .

 

Tô Đào Đào ánh mắt của chúng là ngay hỏng .

 

“Không nuôi thêm nữa nhé, Tiểu Vân Đóa chỉ là một trường hợp ngoại lệ, đó trao đổi kỹ với con nên mới khiến con hiểu lầm là nó giống như Bạch Bạch.

 

thực tế những con gia cầm đều là thực phẩm cả, bao gồm cả những con gà mái đẻ trứng ở nhà bà nội cũng là thực phẩm, đều là nuôi để ăn thịt thôi.

 

Mấy con mang về thì cứ để ở nhà dì Chung, sạch mới mang sang nhà , ý định gì khác nữa đấy.”

 

Hạ Tri Thu cũng :

 

“Đông Đông, từ lâu , trong nhà chỉ nuôi một con ch.ó thôi, những thứ khác đều nuôi, con nhớ chứ?”

 

Hai đứa nhỏ , gật gật đầu.

 

Trần Trần vô cùng thắc mắc:

 

“Tụi con mà ạ, tụi nó xí quá mất, chẳng bằng Đóa Đóa gì cả, tại tụi con nuôi chứ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Được , trẻ con cũng hệ thống thẩm mỹ riêng của chúng mà.

 

“Giám đốc Tô?

 

là cô ?”

 

Bí thư Triệu phấn khởi chạy .

 

Tô Đào Đào gật đầu chào ông, :

 

“Chào Bí thư Triệu, ông cũng sắm đồ ?”

 

Bí thư Triệu hớn hở :

 

“Không , việc xong ngang qua đây, gọi điện đến văn phòng cô mãi nhấc máy, đang sầu tìm cô ở , ngờ gặp ở đây, đúng là trùng hợp quá.”

 

Tô Đào Đào :

 

“Trước đó vì đuổi kịp tiến độ sản xuất nên cho nghỉ ngơi mấy, định nhân dịp Trung thu cho nghỉ hai ngày ạ.”

 

Bí thư Triệu gật đầu:

 

“Nên thế, lao động kết hợp với nghỉ ngơi chứ, với cô, nhân sự cộng sự với cô , là do thành phố cử xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-390.html.]

 

Vốn là Phó Bí thư Cục Công an thành phố, khá, còn tự nguyện điều chuyển xuống đây khai phá, thành phố còn nỡ để , đây quả là một cộng sự đấy.”

 

Còn một câu nữa Bí thư Triệu , đây căn bản là tự hủy hoại tương lai.

 

Một bên là đơn vị cơ quan trọng điểm của thành phố, một bên là nhà máy tiền đồ , căn bản là hai hệ thống khác .

 

Tuy bên Công an là chức phó, còn bên nhà máy là chức chính, nhưng chuyện thăng chức mà thực chất là giáng cấp , bình thường ai cũng chọn thế nào.

 

rõ ràng là, vị bình thường gì cho cam.

 

“Còn một thời gian nữa nhà máy mới hoạt động, xác định nhân sự nhanh ạ?”

 

Tô Đào Đào thắc mắc.

 

Bí thư Triệu :

 

“Thực thủ tục cũng cần thời gian, còn bàn giao thêm một tháng rưỡi nữa, đến lúc đó sang sớm một chút để giám sát thi công, sớm thì cũng sớm thật, nhưng cũng sớm hơn bao nhiêu .”

 

Nói thật, Bí thư Triệu cũng từng thấy ai vội vàng “xuống cơ sở” như , ông cũng thấy lạ lùng lắm.

 

ông thể như với Tô Đào Đào , hai là cộng sự, đương nhiên để ấn tượng .

 

Tô Đào Đào gật đầu :

 

“Cứ xem sắp xếp của lãnh đạo ạ, cần bên cháu phối hợp gì thì cứ dặn dò ạ.”

 

Bí thư Triệu hài lòng gật đầu:

 

“Dặn dò gì chứ, đều là cấp tương đương cả, cùng giám sát giúp đỡ tiến bộ, phiền nữa, cụ thể thế nào đợi đến nhận việc .”

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Vâng ạ.”...

 

Chương 316 Không là em m.a.n.g t.h.a.i chứ

 

Đợi Bí thư Triệu khỏi, dì Chung mới hỏi Tô Đào Đào:

 

“Người từ thành phố xuống , liệu đè đầu cưỡi cổ , còn tự quyết việc gì ?”

 

Tô Đào Đào lắc đầu :

 

“Nghĩ nhiều thế gì ạ, cứ đợi đến xem tình hình thế nào , cháu cũng loại để khác dắt mũi , nếu thì cùng lắm là riêng cái khác.”

 

Dì Chung kinh ngạc hỏi:

 

“Ra riêng?”

 

Tô Đào Đào :

 

“Thì cháu cũng chỉ miệng thôi, còn gì cần mua nữa ạ?

 

Nếu thì về thôi, cháu tặng đồ cho ông Đường một chút.”

 

Trước đây Tô Đào Đào tặng đồ cho ông Đường thì ông đều khước từ đủ kiểu.

 

Bây giờ Tô Đào Đào nắm bắt chừng mực, tặng một cách vặn khéo léo, nên ông Đường vẫn vui vẻ nhận lấy.

 

Ông Đường và lão Ngô một thời gian gặp Trần Trần, cũng khen bé lớn , cao .

 

Khiến bé vui để cho hết.

 

Một ngày Trung thu, Phó Chinh Đồ đào ở một cây hoa quế mang về trồng cửa.

 

Tô Đào Đào hỏi :

 

“Sao tự nhiên trồng hoa quế thế ?”

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Chẳng rằm tháng tám là ăn bánh, ngắm trăng, thưởng hoa quế ?”

 

Tô Đào Đào ha hả:

 

“Anh Phó , cũng cần thiết đào cả cây hoa quế về nhà để ngắm .”

 

Phó Chinh Đồ nhíu mày:

 

“Em thích ?”

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Thích chứ thích chứ, năm nào cũng ngắm, Phó là tuyệt nhất!”

 

Tô Đào Đào từ bỏ việc tranh luận với mạch não của kỹ sư .

 

thật, giống hoa quế là loại gì mà hương thơm lan tỏa khắp nhà, đúng là hợp cảnh.

 

 

Loading...