Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào còn kịp gì.

 

Trần Trần lên tiếng:

 

“Cháu thích chú Mộc Mộc mà~~”

 

Tô Đào Đào:

 

thế, chú Mộc Mộc là cây hài của cả nhà, đều thích chú Mộc Mộc.”

 

Mộc Mộc vui sướng chạy cọ cọ má với Trần Trần, rút một cuốn truyện tranh đưa cho bé:

 

“Vẫn là Trần Trần nhỏ bé của chúng mắt nhất, nếu chú xuất hiện kịp thời thì cuốn truyện tranh bay mất .”

 

“Oa~~” Trần Trần buông Bạch Bạch , giơ tay đón lấy cuốn truyện tranh, “Quyển mới nè, cháu xem bao giờ luôn, thích quá~~”

 

Tô Đào Đào xoa đầu bé, đẩy xe:

 

“Hôm nào gặp chú Lý nhớ lời cảm ơn nhé, hoặc ngày mai học thể nhờ B-éo B-éo chuyển lời cảm ơn đến bố bé, , về nhà thôi nào.”

 

Mộc Mộc reo hò:

 

“Về nhà thôi về nhà thôi, về nhà ăn dưa thôi, chị dâu Đào Đào, chị quả dưa xem, qua là ngọt ...”

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Chị cũng thấy chắc chắn là sẽ ngọt.”...

 

Hoàng hôn buông xuống, ánh rạng đông vàng óng chiếu rọi lên gương mặt mỗi , hạnh phúc, bình yên, những ngày mới chỉ bắt đầu thôi.

 

Chương 315 rõ ràng là, vị bình thường gì cho cam

 

Sau khi thứ quỹ đạo, thời gian trôi qua thật nhanh.

 

Chớp mắt đến ngày Tết Trung thu thường niên.

 

Đây là ngày lễ lớn đầu tiên kể từ khi Tô Đào Đào xuyên đến đây.

 

Cũng là ngày tết đầu tiên khi đến căn cứ.

 

Mấy tháng nay đơn đặt hàng của nhà máy vô cùng tấp nập, ngày nào cũng bận rộn sản xuất, cuối cùng khi Tết Trung thu đến cũng sắp xếp xong xuôi tất cả các đơn hàng.

 

Đợt cao điểm nhỏ đầu tiên coi như tạm dừng .

 

Tô Đào Đào vung tay một cái, cho tất cả nghỉ ba ngày lương.

 

Cả căn cứ xôn xao, đây là cách cho nghỉ từng tiền lệ, ngoại trừ dịp Tết Nguyên đán, họ bao giờ nghỉ dài như .

 

Ngay cả dì Chung cũng lo lắng cho nghỉ dài như thế liệu hợp lý .

 

Tô Đào Đào :

 

“Muốn ngựa chạy cho ngựa ăn cỏ, đời chuyện hời như thế, thời gian qua vất vả , thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng là điều nên , cần gánh nặng tâm lý .”

 

Dạo gần đây đúng là vất vả thật, điểm cần bàn cãi.

 

“Vậy là cho nghỉ ba ngày thật ?

 

Không cần quản việc gì hết ?”

 

, cần quản gì cả, chúng cứ yên tâm mà nghỉ ngơi vài ngày .”

 

Tô Đào Đào .

 

Tính kỹ thì từ khi mở xưởng đến nay, họ vẫn nghỉ ngơi t.ử tế bao giờ.

 

Cô cũng lâu ở bên Trần Trần cho đàng hoàng.

 

Tối hôm đó vệ sinh tổng thể xong, khóa van nước ngắt cầu d.a.o điện, khóa cửa lớn , dán lên cửa tờ giấy:

 

“Chào mừng Quốc khánh, nghỉ lễ ba ngày.”

 

Xưởng thực phẩm bao gồm cả lớp mầm non chính thức bắt đầu kỳ nghỉ.

 

Đối với việc Tô Đào Đào , vui nhất trong nhà đương nhiên là bé Trần Trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-389.html.]

 

“Mẹ ơi, thật sự , con cũng thật sự học ~~”

 

Tô Đào Đào véo cái mũi nhỏ của bé:

 

“Thật sự,” Tô Đào Đào học theo giọng điệu của trẻ con, “Ba ngày sẽ ở bên Trần Trần thật , với cả Trung thu đến mà, sẽ bánh nướng, một bữa thịnh soạn để chiêu đãi .”

 

“Oa~~” Trần Trần vô cùng mong đợi, “Mẹ định bánh Trung thu ạ~~”

 

“Lò nướng ở nhà bánh Trung thu là chuẩn bài luôn, đến lúc đó cho Trần Trần một chiếc bánh hình con thỏ nhé?”

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, mấy con vật đáng yêu đang vây quanh chân tranh sủng:

 

“Mẹ ơi, thể một chiếc bánh hình cún con và một chiếc bánh hình vịt con ạ~~”

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được chứ, nhưng xong con nỡ ăn ?”

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không cho con ăn ạ, đó là quà Trung thu con tặng Bạch Bạch và Đóa Đóa đấy ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Được thôi, đến lúc đó mấy cái phôi bánh nhân là .

 

“Việc của tự , nếu con tặng quà thì đến lúc đó hãy tự tay , như mới thành ý, nào?”

 

Trần Trần híp mắt gật đầu:

 

“Được ạ~~”

 

Trần Trần chạy lon ton quanh sân:

 

“Bạch Bạch~~ Đóa Đóa~~ Hai đứa thấy , tớ sắp tặng quà Trung thu cho hai đứa đấy nhé~~”

 

“Gâu gâu gâu...”

 

“Cạp cạp cạp...”...

 

Trước tết đương nhiên thể thiếu việc mua sắm lớn, Tô Đào Đào tự thi lấy bằng lái xe, việc đảo trở nên thuận tiện hơn nhiều.

 

Tiền xăng cho việc công thì thanh toán, còn nếu là việc riêng, cô sẽ tự bỏ tiền túi.

 

Tô Đào Đào kiên quyết chiếm dụng một phân một li nào của công, vì nhà máy mà tận tụy hết , lương cô nhận cũng chỉ nhỉnh hơn công nhân bình thường một chút, thỉnh thoảng dùng xe như một chút phúc lợi nhỏ , cô còn tự bỏ tiền mua xăng, vị giám đốc của cô đủ liêm khiết nhỉ.

 

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ mua sắm lớn, xe đủ rộng, Tô Đào Đào rủ dì Chung, Hạ Tri Thu và Đông Đông cùng sắm đồ.

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc cũng , tiếc là họ còn lên lớp, thể vì chơi mà trốn học , chỉ đành hai nhóc mầm non học nắm tay leo lên xe của Tô Đào Đào với ánh mắt ghen tị đầy hậm hực.

 

Không là nhờ theo Đổng Thăng Bình luyện tấn tác dụng, là dạo thường xuyên chạy theo Bạch Bạch và Tiểu Vân Đóa mà lượng vận động tăng lên.

 

Cậu bé Trần Trần bây giờ còn giống như , hở là kêu mỏi chân, đòi bế.

 

Cậu bé bây giờ hầu như thể giống như Đông Đông, chỉ cần là leo cầu thang lên xuống dốc, thì dù đoạn đường dài bé cũng kêu mệt nữa.

 

Trước tết, các cửa hàng cung ứng và bách hóa càng đông nghịt .

 

Bánh Trung thu, những loại hoa quả bình thường hiếm thấy như hồng, bưởi, ổi, nho v.v... cũng bày bán.

 

Thịt bò, thịt cừu ít thấy cũng , nhưng lượng ít, cần xếp hàng từ sớm mới mua .

 

Nguyên con gà, vịt, ngan v.v... cần phiếu nhưng giới hạn chỉ mua một con, hơn nữa còn đóng dấu sổ lương thực, mua một con thì mua thêm nữa.

 

Ba nữ đồng chí vĩ đại bàn bạc một hồi, quyết định mỗi mua một loại trùng , đêm Trung thu sẽ cùng tụ tập tại nhà Tô Đào Đào để ăn mừng.

 

Ba nữ đồng chí, mỗi xách một con gà, vịt, ngan, bắt đầu bàn bạc cách :

 

“Dù nhà em cũng lò nướng, là em món vịt , chắc chắn thể chuẩn vị như ở thủ đô , nhưng chắc cũng phục dựng bảy tám phần, bánh tráng cuốn thì cần dì Chung giúp cháu, món mì sợi thì miền Nam như cháu thực sự thạo cho lắm.”

 

 

Loading...