Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 388

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giống như đang một đống đồ ch-ết.

 

Người còn xứng để bận tâm đến bất kỳ cảm xúc nào nữa.

 

Cảm xúc của Lý Thu Cúc cuối cùng cũng sụp đổ trong ánh mắt của Lý Thủ Vọng, bà ngừng vùng vẫy, vớ cái gì cũng đ-âm .

 

Phải mấy công an xông mới khống chế và đưa bà .

 

Sau một hồi hỗn loạn, Lý Thu Cúc mạng lớn ch-ết.

 

Có lẽ do tuyệt thực nên vô lực, lực tông song sắt đủ để gây ch-ết , nhưng m-áu thì chảy khá nhiều.

 

“Đồng chí công an, còn liên quan gì đến nữa, những việc liên quan đến bà , xin đừng thông báo cho nữa, cũng sẽ đến.”

 

Phía công an cũng hiểu , đúng là một kẻ điên rồ chính hiệu, hở là đòi tìm c-ái ch-ết.

 

“Chúng , xin phiền .”

 

Công an .

 

Lý Thu Cúc đây đúng là con nuôi của nhà họ Lý, cộng thêm việc khi nhà họ Lý gặp chuyện đoạn tuyệt quan hệ với họ, đó lấy chồng thì hộ khẩu cũng chuyển .

 

Sau giúp Lý Thủ Vọng nuôi con mấy năm, nhưng cũng bỏ rơi đứa trẻ.

 

, dù là về mặt pháp luật đạo đức, thể Lý Thu Cúc và Lý Thủ Vọng còn quan hệ gì nữa.

 

Anh thể chuyến là nhân chí nghĩa tận .

 

Lý Thủ Vọng:

 

“Bà đây từng tiền án ngược đãi trẻ em, đó h-ành h-ung khác, giờ tự hại bản , liệu nên cân nhắc đưa bệnh viện tâm thần thì hợp lý hơn ?”

 

Công an gật đầu:

 

“Chúng đang cân nhắc tìm bác sĩ tâm thần để giám định bệnh tình, đó thể sẽ chuyển sang bệnh viện tâm thần.”

 

Lý Thủ Vọng gật đầu:

 

“Vất vả cho các .”

 

Rời khỏi trại tạm giam, Lý Thủ Vọng cảm thấy bầu trời hôm nay xanh ngắt một cách lạ thường.

 

Không khí dường như cũng trong lành hơn nhiều.

 

Từ nay về sẽ còn ai thể phiền cuộc sống bình yên của và B-éo B-éo nữa.

 

Ra ngoài một chuyến dễ dàng gì, từ giờ đến lúc xe bus về vẫn còn một chút thời gian, Lý Thủ Vọng mua cho B-éo B-éo cuốn truyện tranh mà thích, còn mua thêm ít đồ ăn, phiếu sữa bột lúa mạch tích góp bấy lâu nay đều đem dùng hết.

 

Trên đường gặp nông dân bán dưa, cũng mua ít dưa mang về.

 

Trên bàn ăn của Tô Đào Đào luôn sự kết hợp giữa món mặn, rau và hoa quả, thực đơn của B-éo B-éo cũng sẽ theo tiêu chuẩn .

 

Đương nhiên, thứ đều một phần dành cho Trần Trần, Đông Đông và các bạn.

 

Anh vô cùng cảm kích sự chăm sóc của họ dành cho B-éo B-éo đây, cũng báo đáp thế nào, chỉ thể thấy thứ gì là cũng chuẩn một phần cho họ.

 

Còn thể quá đắt tiền, quá đắt tiền họ cũng sẽ nhận.

 

Nửa đời phiêu bạt điêu linh, giờ đây thể đến một nơi đào nguyên thế ngoại như thế để sinh sống, còn gặp bao nhiêu .

 

Quan trọng nhất là, còn một đứa con trai ngoan.

 

Lý Thủ Vọng thầm nghĩ, kiếp chắc chắn cũng là một , ít việc thiện.

 

Phó Viễn Hàng hôm nay đến chỗ ông Đường học vẽ, khi xe bus về thì cùng chuyến với Lý Thủ Vọng.

 

Thấy mang vác lỉnh kỉnh, lúc lên xuống xe liền tiện tay giúp xách đồ.

 

Lý Thủ Vọng chọn mấy túi đưa cho , khi xuống xe Lý Thủ Vọng :

 

mua nhiều, chỗ em mang về chia cho Mộc Mộc, Đông Đông và nhé.”

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu, định nhét cho :

 

“Không cần ạ, mang về cho B-éo B-éo , nhà em đều cả .”

 

Lý Thủ Vọng tránh :

 

và B-éo B-éo hai ăn hết , mang về , là các em coi ngoài nên nhất định phân chia rạch ròi như ?”

 

Mảng nhân tình thế thái cũng là điểm yếu của Phó Viễn Hàng, ngay lúc đang tiến thoái lưỡng nan.

 

Mộc Mộc chơi bóng về, đ-ập bóng rổ trêu chọc:

 

“Ồ, Lý hôm nay ngoài mua sắm lớn thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-388.html.]

 

Cái là cho tụi em ?

 

Oa, quả dưa tươi quá, chắc chắn là ngọt lắm đây.

 

Chị dâu Đào Đào thích ăn dưa lê nhất.

 

Cuốn sách cũng nè, hình như Trần Trần , nó mà thấy chắc chắn là ôm ngủ luôn cho xem, A Hàng ngẩn đó gì?

 

Cảm ơn chứ.”

 

Lý Thủ Vọng mỉm từ tận đáy lòng:

 

“Không khách khí, về đây, chào nhé.”

 

Lý Thủ Vọng , Phó Viễn Hàng nhíu mày :

 

“Anh và B-éo B-éo dễ dàng gì, chúng nhận thật ?”

 

Mộc Mộc đón lấy một nửa đồ đạc trong tay , nhét quả bóng rổ cho :

 

“Chính vì dễ dàng gì mà vẫn còn nhớ đến tụi , đặc biệt mua đồ cho tụi , nếu nhận thì buồn bao nhiêu.

 

Tụi với B-éo B-éo, với tụi , cái gọi là qua , hiểu ?”

 

Mộc Mộc hếch cằm với Phó Viễn Hàng:

 

cái đồ ngốc , học hành thông minh như thế, cứ đến lúc đối nhân xử thế là như khúc gỗ , lớn lên kiểu gì hả?”

 

Mộc Mộc thở dài, một tay khoác vai Phó Viễn Hàng:

 

“A Hàng , em xem nếu em thì bây giờ nhỉ.”

 

Phó Viễn Hàng dở dở , dùng khuỷu tay thúc bụng :

 

“Cút ông tướng.”

 

“Chị dâu em cho tụi em nhận đồ của khác lung tung , tụi em bao giờ nhận cả.”

 

Phó Viễn Hàng .

 

“Cậu xem kìa, B-éo B-éo là ngoài ?

 

Bố B-éo B-éo là ngoài ?

 

Khách sáo quá đấy, may mà , chứ thấy chắc buồn lắm.

 

Anh khó khăn lắm mới khỏi đảo một chuyến mới tiện tay mua thôi, tưởng là kẻ ngốc ngày nào cũng mang quà đến tặng chắc?

 

Yên tâm , chị dâu Đào Đào chắc chắn sẽ mắng .”

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Chị dâu em đương nhiên sẽ mắng em, chị bao giờ mắng em cả.”

 

“Nói gì đấy?”

 

Tô Đào Đào hôm nay cũng tăng ca, lúc tan tiện đường đón lũ trẻ về.

 

Trần Trần ôm Bạch Bạch xe cưỡi, đôi mắt to tròn chằm chằm đồ đạc trong tay Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ơi, chú mua cái gì thế ạ~~”

 

Phó Viễn Hàng chỉ đành kể chuyện một lượt.

 

Tô Đào Đào :

 

“Trên đời , quên ơn bội nghĩa, cũng nhận ơn một chút nhớ mãi ngàn năm, Lý của chúng thuộc vế .

 

Cũng đồ gì quá đắt tiền, cứ nhận , về chia mà ăn, như cũng sẽ thấy yên tâm hơn một chút.”

 

Mộc Mộc đắc ý Phó Viễn Hàng:

 

mà, chị dâu Đào Đào, chúng em đều thông minh như , A Hàng nhà ngốc thế thì đây.”

 

Tô Đào Đào :

 

“A Hàng nhà ngốc, mà là lương thiện, tính cách mỗi một khác, cũng ai cũng bắt buộc khéo léo đưa đẩy, chị thích tính cách của A Hàng nhà .”

 

Phó Viễn Hàng mỉm mãn nguyện.

 

Mộc Mộc giả vờ tổn thương:

 

“Vậy nên chị dâu Đào Đào, ý của chị là chị thích tính cách của em đúng ?”

 

 

Loading...