Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Trần :

 

“Cháu thấy chú đ-ánh bố cháu , chú mà dám đ-ánh Péo Péo, cháu sẽ bảo bố cháu đ-ánh chú ~~"

 

Đông Đông gật đầu cái rụp:

 

“Bố cháu tuy cái gì cũng , nhưng chắc là đ-ánh đấy, cháu cũng sẽ gọi bố cháu đến giúp."

 

Trương Xuân Thành:

 

“..."

 

Trước tiên, hề trêu chọc bất kỳ đứa trẻ nào nhé!

 

Tô Đào Đào dắt tay Trần Trần:

 

“Được , về nhà là thức ăn nguội hết đấy."...

 

Lý Lập Phong ngờ khu gia đình náo nhiệt như .

 

Đây là đầu tiên thấy một nơi tràn đầy tình thế .

 

Biên cương khổ, khổ đến mức thời gian để cảm nhận nóng lạnh của tình , để ăn no mặc ấm khó khăn.

 

Bên ngoài thực vẫn khá hỗn loạn, nhưng ở đây chẳng hề cảm nhận sự căng thẳng của cục diện, gương mặt mỗi đều rạng rỡ nụ tự đáy lòng.

 

Giống như đào hoa nguyên trong ngòi b.út của Đào Uyên Minh, một cây cầu, một trạm gác, liền cách biệt với thế gian, an cư lạc nghiệp.

 

Đó là ấm nhân gian mà từng cảm nhận , nếu vì gửi nhầm , con của đáng lẽ hạnh phúc.

 

Bữa tối ăn ở nhà Tô Đào Đào, nhà Hạ Tri Thu cũng cố ý mua thêm nhiều thức ăn, cả nhà ba họ cũng ở ăn cùng.

 

Tô Đào Đào tiện tay mấy cái bánh, bảo Phó Viễn Hàng nóng lò nướng, nướng thêm ít khoai lang khoai tây.

 

Cả đám ăn đến căng bụng thì bữa tối mới kết thúc.

 

Mạc Gia Triết bố đẻ Péo Péo đến, cũng theo Mộc Mộc xuống góp vui.

 

Chủ yếu vẫn là để xem Lý Lập Phong là như thế nào.

 

Nơi nào náo nhiệt thì thiếu dì Chung, dì chỉ đến mà còn mang theo một túi lớn hạt hướng dương và lạc xuống.

 

Tô Đào Đào chuyển đến đây lâu như , sân nhỏ của cô đầu tiên náo nhiệt thế .

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc dẫn ba bạn nhỏ đài phát thanh.

 

Người lớn quây quần trò chuyện.

 

Lý Lập Phong từ khi Trần Trần chê hôi thì thấy cực kỳ ngại ngùng, đến mượn phòng vệ sinh nhà Tô Đào Đào tắm rửa một cái, một bộ quần áo sạch sẽ.

 

Đông Đông còn nửa ngày, bảo tắm xong hình như trắng một chút, cũng thấy hung dữ nữa.

 

Lý Lập Phong dở dở .

 

Tuy đều là vì cho Péo Péo, nhưng cũng ngại cứ bám lấy Lý Lập Phong mà hỏi cho nhẽ.

 

Ít nhất hiện tại trông vẫn là một đáng tin cậy.

 

Tình hình cần hiểu cũng hiểu rõ, truy cứu quá khứ cũng chẳng ý nghĩa gì, sống cho hiện tại và mới là quan trọng nhất.

 

“Lệnh điều động của xuống nhanh thế , ít nhất đợi đến tháng ."

 

Phó Chinh Đồ .

 

Lý Lập Phong gật đầu:

 

mà, mấy năm nay nghỉ phép nào, duyệt nghỉ thăm hơn hai mươi ngày, đợi lệnh điều động đến biên cương, quy trình là tất."

 

“Trường hợp của ở chung một sân với khác , trong đó một căn phòng cho một đồng chí nam độc ở, vấn đề gì ?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Lý Lập Phong lắc đầu:

 

vấn đề gì cả, việc theo sắp xếp của tổ chức, cho dù tùy tiện cho một chỗ trải chiếu đất, môi trường như thế hơn biên cương quá nhiều , đều ngủ ."

 

“Anh ngủ , còn Péo Péo thì ?"

 

Dì Chung trêu chọc, “Anh mà nỡ, cứ để Péo Péo ở với Mộc Mộc mãi cũng chẳng ý kiến."

 

“Con ý kiến!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-380.html.]

 

Mộc Mộc giơ tay, “Péo Péo ngủ ngoan, chiếm chỗ quá, còn tranh chăn của con nữa!"

 

Péo Péo chớp mắt:

 

“Chẳng chăn là do chú đắp cho cháu ?

 

Chú còn đòi ôm cháu ngủ nữa, cháu nóng đến sắp hỏng đây ."

 

Mộc Mộc cạn lời bé:

 

“Chính cháu tranh đấy chứ, cứ đòi ôm chăn của chú ngủ, chú chỉ là ôm chăn của chú thôi!"

 

Mộc Mộc cũng thói quen ôm chăn ngủ, Péo Péo tranh mất là chăn ôm, đôi khi liền vô thức ôm Péo Péo.

 

Dì Chung nhịn :

 

“Cái chăn rách nát của con, ôm từ nhỏ đến lớn, khâu bao nhiêu mà vẫn nỡ vứt."

 

Đến thứ dì Chung còn vứt thì thể tưởng tượng nó rách đến mức nào.

 

“Không vứt vứt, con chỉ thích nó thôi, các chăn khác đều lấy!"

 

Dì Chung nhịn :

 

“Cái cô Lý Thu Cúc cũng thật là, nuôi Péo Péo thì thôi , mà đến chăn gối quần áo của Péo Péo cũng đưa cho thằng bé, nếu khu gia đình chúng nhiều trẻ con, nhất thời Péo Péo chẳng quần..."

 

“Dì Chung..."

 

Tô Đào Đào khẽ lắc đầu với dì.

 

Dì Chung hiểu tại , sang Lý Lập Phong.

 

Lý Lập Phong khi thấy tên Lý Thu Cúc, lạnh mặt sánh ngang với cơn gió buốt giá nơi biên cương...

 

Chương 308 Anh đ-ánh ?

 

Dì Chung hề mối quan hệ giữa Lý Lập Phong và Lý Thu Cúc.

 

Tô Đào Đào cũng ai đem chuyện quan hệ của Lý Thu Cúc và Lý Lập Phong bàn tán tổn thương Péo Péo, nên chủ đề dừng ở đó.

 

Lý Lập Phong mấy ngày nay đều chợp mắt, giải tán sớm để phiền nghỉ ngơi.

 

Phó Chinh Đồ đưa địa chỉ nhà của Lý Lập Phong cho Mạc Gia Triết.

 

Để dẫn Lý Lập Phong qua đó nghỉ ngơi.

 

Péo Péo quá thích nhà Tô Đào Đào và dì Chung, thật là ở cùng bố đẻ.

 

Mặc dù thực tế tin đàn ông mắt là bố ruột của .

 

“Hay là để Péo Péo ở nhà thêm một đêm nữa, mai dọn đồ của thằng bé đưa qua cho một thể?"

 

Mạc Gia Triết thích Péo Péo.

 

Lý Lập Phong mặc dù một giây cũng lãng phí thời gian ở bên con trai, nhưng cũng miễn cưỡng Péo Péo.

 

Anh :

 

“Làm phiền , sáng mai qua sớm đưa thằng bé học, để thằng bé quen với môi trường , đồ đạc phiền thu dọn giúp, sẽ đến chuyển, giờ học đón thằng bé về nhà, bữa sáng ngày mai cũng để chuẩn ."

 

Tô Đào Đào :

 

“Bữa sáng cứ để Péo Péo ăn ở nhà , thằng bé ăn no cùng Trần Trần học luôn."

 

Đã phiền lâu như , Lý Lập Phong cũng khách sáo, một nữa cảm ơn mới theo Mạc Gia Triết rời .

 

Trước khi , còn trịnh trọng chuyện với Péo Péo một lúc lâu, hẹn sáng mai đến đưa học.

 

Péo Péo theo bóng lưng , một lúc lâu định thần .

 

Trần Trần hỏi :

 

“Péo Péo, nhận bố mới ~~"

 

Péo Péo lắc đầu:

 

“Tớ , nhưng chú thực sự khác với những chú khác."

 

Péo Péo cũng thích bố của Trần Trần, nhưng loại thích đó và cảm giác khi đối mặt với Lý Lập Phong giống .

 

 

Loading...