Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:23:32
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào quan điểm với đầu bếp Hứa, cuối cùng bổ sung thêm:

 

“Đây cũng là lý do mỗi tháng cháu đưa một món mới.

 

Phong độ của món kho duy trì một tháng là cùng, đó sẽ từ từ trở thành một món đặc sắc thường ngày, chúng tung món mới khác, như mới luôn khách .”

 

Đầu bếp Hứa gật đầu:

 

“Bác .”

 

Tô Đào Đào :

 

“Lát nữa bác bảo nhân viên phục vụ ít thẻ ạ, hôm nay dự kiến ba mươi phần, thì phát thẻ cho ba mươi , những phía đỡ xếp hàng uổng công.”

 

Đầu bếp Hứa ngẩn , đó gật đầu:

 

“Được, lát nữa bác với bộ trưởng một tiếng.”

 

Một lát , đầu bếp Hứa :

 

“Hay là chúng cứ kho nhiều thêm một chút?”

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không cần thiết ạ, vật họp theo loài, càng khó mua càng ăn.

 

Những hôm nay mua thì đợi ngày , tóm là sẽ ăn thôi.”

 

Đầu bếp Hứa từng chiến trường, từng thấy s-úng thật đ-ạn thật, trải qua mấy chục năm chìm nổi, càng thấy rõ thói đời nóng lạnh, càng thấy đủ loại yêu ma quỷ quái, duy chỉ một đồng chí nữ trẻ tuổi kiến thức như Tô Đào Đào là ông đầu gặp.

 

Đầu bếp Hứa cảm thán một câu:

 

“Thật sự gia đình thế nào mới nuôi dạy một đứa con gái như cháu.”

 

Tô Đào Đào đáp.

 

Thầm nghĩ cho dù gia đình thế nào cũng nuôi dạy một đứa con gái như , nhưng ở thế kỷ 21 tương lai thì cũng thấy.

 

Hóa nước kho ngày hôm qua đun sôi hẳn tắt lửa, sáng sớm nay thiu .

 

Tô Đào Đào nhấn mạnh một nữa:

 

“Thời tiết thế khi tan bắt buộc đun sôi , diệt khuẩn triệt để mới dễ biến chất.

 

Nồi hôm nay cũng nên , cả, nhất định chú ý.”

 

Đầu bếp phó cúi đầu nhận , hứa sẽ , Tô Đào Đào cũng gì thêm.

 

Sau khi Tô Đào Đào chuẩn xong nước kho cho ngày hôm nay, đầu bếp Hứa dẫn cô đến phòng nghỉ, đưa cho cô hai bản hợp đồng.

 

“Xem , vấn đề gì thì ký , đây là điều kiện nhất mà bác cố gắng giành .”

 

Tô Đào Đào nhận lấy xem thử, chức vụ là cố vấn, lương tháng bốn mươi đồng.

 

Thời , lương của một công nhân bình thường đủ tháng cũng chỉ ba bốn mươi đồng, nếu khác Tô Đào Đào một tháng chỉ cần đến mười ngày, , chính xác mà mười buổi sáng, mà thể nhận mức lương bốn mươi đồng, phúc lợi nhân viên, bao gồm các loại phiếu tem đều giống như nhân viên chính thức, sẽ bao nhiêu đỏ mắt ghen tị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-38.html.]

 

đây quả thực là phúc lợi nhất mà đầu bếp Hứa giành cho .

 

Tô Đào Đào hai lời ký tên đó đưa cho đầu bếp Hứa:

 

“Cảm ơn bác đầu bếp Hứa, bác yên tâm, bất kể cháu việc mấy tháng, nhất định đều sẽ chuẩn cho tiệm cơm mười hai thực đơn món ăn.”

 

Ông bố hờ của Trần Trần lúc nào sẽ về đón họ, Tô Đào Đào cũng chắc thể việc ở tiệm cơm bao lâu.

 

Cho nên trong hợp đồng một điều khoản mà Tô Đào Đào thêm để đảm bảo quyền lợi cho tiệm cơm, đó là nếu trong vòng ba tháng cô chủ động nghỉ việc, cô sẽ vô điều kiện tặng công thức nước kho cho đầu bếp Hứa, ngoài còn tặng thêm mười hai thực đơn món ăn.

 

Đây cũng là một trong những lý do ban lãnh đạo khi ăn thử món kho thập cẩm đồng ý giữ Tô Đào Đào , lời gốc của đầu bếp Hứa là, mua một thực đơn món ăn cấp bậc thì giá trị còn hơn cả một năm tiền lương .

 

Điều đầu bếp Hứa với Tô Đào Đào là, ban đầu phía tiệm cơm tối đa chỉ trả cho Tô Đào Đào mức lương hai mươi đồng, dù cô cũng chỉ mười ngày, chịu sự quản thúc, đầu bếp Hứa thuyết phục hết lời, lập quân lệnh trạng là trong vòng một tháng doanh thu ít nhất tăng gấp đôi, mới giành thêm cho cô mười đồng và tất cả phúc lợi nhân viên.

 

Mười đồng còn là ông trích từ tiền lương của để bù , ông tự nguyện nhận ít mười đồng mỗi tháng, chuyển mười đồng đó cho Tô Đào Đào, cho nên mới mức lương “khổng lồ" bốn mươi đồng .

 

Tô Đào Đào giải quyết xong công việc ở tiệm cơm, giúp đầu bếp Hứa nếm thử món ăn, ăn xong cơm nhân viên mới vội vã chạy đến tiệm chụp ảnh.

 

Ảnh rửa xong, thợ chụp ảnh tự bỏ tiền túi rửa thêm một bộ, cho đến giờ vẫn thỉnh thoảng đem chiêm ngưỡng một chút, thích buông tay.

 

Thấy Tô Đào Đào cầm đơn tới, ông rạng rỡ đón tiếp:

 

“Đồng chí Tô , con cô đơn giản là sinh dành cho ống kính, cầm máy ảnh mấy chục năm nay từng thấy ai chụp ảnh như hai .”

 

Tô Đào Đào cầm ảnh lên xem, cũng vô cùng hài lòng.

 

Trong lòng cô thực tính toán, chỉ cần thợ chụp ảnh mắc , chỉ cần vô ý nhắm mắt, hiệu quả chụp thường sẽ quá tệ, dù nhan sắc của cô và Trần Trần đều đáng gờm.

 

rửa thêm một bộ để kỷ niệm, hy vọng cô để ý,” Thợ chụp ảnh lo Tô Đào Đào nghĩ ông ý đồ khác, vội vàng lấy cuốn album bộ sưu tập riêng của , “Xin cô đừng hiểu lầm, vốn sở thích sưu tầm ảnh, gặp tác phẩm giữ kỷ niệm, dù cũng là cơ duyên khó tìm.

 

Nếu cô đồng ý, bộ ảnh thể thu , tặng cho cô, coi như gì.”

 

Thợ chụp ảnh là thẳng thắn, phim gốc ở trong tay ông, nếu ông mà âm thầm rửa thêm mười bộ để sưu tầm thì Tô Đào Đào căn bản , nhưng ông thế, đồng thời còn thử thách tính nhân văn, tư duy của bình thường đều sẽ đồng ý, nhưng nhận thêm một bộ ảnh mi-ễn ph-í thì chuyện như ai chẳng lựa chọn thế nào.

 

Tô Đào Đào cũng thợ chụp ảnh nghĩ gì, chắc là mạch não của nghệ sĩ khác với bình thường chăng.

 

Được , cô cũng chẳng bình thường.

 

Vì lựa chọn của cô là——

 

“Ảnh ông thể giữ , nhưng nhất đừng đưa cho khác xem ạ.”

 

Thợ chụp ảnh mừng rỡ:

 

“Cô yên tâm, đạo đức nghề nghiệp, sẽ cho khác xem, là bộ sưu tập cá nhân thôi.”

 

Tô Đào Đào lật xem trang sưu tập riêng tư mà ông mở , thấy một tấm ảnh đôi lông mày và mắt giống Trần Trần, đó là một tấm ảnh thẻ nhỏ một tấc ố vàng, bé trong ảnh chừng mười tuổi, ngũ quan tinh xảo chút tỳ vết, giữa đôi lông mày một luồng khí chất như tu tiên thành, tạm thời hạ phàm trải kiếp.

 

Chỉ một cái , Tô Đào Đào bỗng nảy một ý nghĩ hoang đường là “Trần Trần khi mười tuổi chắc cũng trông như thế ".

 

Tuy nhiên cô mới tiết lộ quyền riêng tư của , bây giờ xem bộ sưu tập riêng dò hỏi về những bức ảnh khác của thì vẻ mất mặt, nên cô hỏi nhiều.

 

Mấy tấm ảnh Tô Đào Đào đều hài lòng, thế là để phim gốc, nhờ thợ chụp ảnh rửa thêm hai bộ nữa, mới mang ảnh bưu điện thư cho Phó Chinh Đồ.

 

 

Loading...