Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nước mắt Lý Lập Phong vất vả lắm mới nén , giờ trào .”

 

“Chú cố ý, cảnh của chú năm đó tệ, cải tạo ở một nơi xa.

 

Nơi đó khí hậu khắc nghiệt, gió cát lớn, nhiều lớn còn sống nổi, nếu mang theo Péo Péo, lẽ thằng bé cũng sống .

 

Nên chú đành nhờ khác chăm sóc một thời gian, sự việc đột ngột, cô duy nhất chú thể gửi gắm lúc đó, chỉ là gửi nhầm , khiến Péo Péo chịu khổ ."

 

Lý Lập Phong từng hối hận, nhưng cũng tìm cớ cho bản , thực tế khi biên cương mang theo tâm thế một trở .

 

Anh với đứa trẻ, thể dối con thêm nữa, thà để con oán hận .

 

“Sau khi định, chú vẫn luôn tìm kiếm Péo Péo, tiếc là mất liên lạc với gửi gắm năm đó, cho đến khi bố cháu nhận Péo Péo, chủ động liên lạc với chú, chú mới hóa Péo Péo ở đây."

 

Lý Lập Phong xong, nhịn mà áp mặt đỉnh đầu Péo Péo hết đến khác:

 

“Péo Péo xin con, bố đến muộn , xin con, xin con..."

 

Péo Péo mếu máo, cúi đầu xuống, nước mắt từng giọt từng giọt rơi.

 

Trần Trần hiếm khi thấy lớn t.h.ả.m thiết như , bé tưởng lỡ , ngơ ngác Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào xoa đầu Trần Trần, lắc đầu với bé.

 

Thực những chuyện ngoài như họ nên gì, trái Trần Trần hỏi như , chuyện hết, trái sẽ dễ giải quyết hơn.

 

“Chú ơi chú đừng nữa, Péo Péo bây giờ vẫn ~~" Trần Trần .

 

“Péo Péo cũng đừng nữa, luôn một bố giống bố tớ , cứ để chú một bố ~~"

 

Lý Lập Phong gật đầu lia lịa:

 

“Trần Trần đúng, chú nhất định sẽ nỗ lực học cách một bố , để Péo Péo chịu khổ nữa."

 

“Vâng ," Trần Trần gật đầu, với Péo Péo, “Péo Péo yên tâm, thái độ học tập của chú , tớ về nhà sẽ bảo bố tớ dạy chú cách một bố , như sẽ sớm một bố thôi~~"

 

Tô Đào Đào lấy một chiếc khăn sạch, bảo Trần Trần đưa cho Péo Péo.

 

“Péo Péo, tìm thấy bố là chuyện đáng mừng, nữa nhé."

 

Péo Péo sụt sịt, gật đầu:

 

“Vâng..."

 

“Nếu dám đối xử với , sẽ bảo Trần Trần gọi bố nó đ-ánh , chú Phó lợi hại lắm đó!"

 

Péo Péo cuối cùng cũng chuyện với Lý Lập Phong.

 

Lý Lập Phong mừng rỡ khôn xiết, vòng tay ôm Péo Péo thắt :

 

“Được , đ-ánh bố, đ-ánh bố ..."...

 

Chương 307 Hơi lạnh mặt sánh ngang với cơn gió buốt giá nơi biên cương

 

Sau đó khí trong xe trở nên sôi nổi hơn hẳn.

 

Mọi thể trò chuyện bình thường.

 

Hai bạn nhỏ hứng thú với cuộc sống ở biên cương của Lý Lập Phong, hỏi han đủ thứ.

 

Lý Lập Phong đều kiên nhẫn trả lời.

 

Tiểu Lục lái xe chậm, cả đoàn về đến căn cứ là hơn sáu giờ tối.

 

Sáng lúc , Phó Chinh Đồ tan sẽ trực tiếp nhà ăn mua cơm về ăn.

 

Thật khéo, khi nhóm Tô Đào Đào đến nơi, Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng xách cặp l.ồ.ng cơm về, gặp ở bậc thềm đ-á.

 

Đi cùng còn Mộc Mộc.

 

“Bố ơi~~" Trần Trần là chạy tới đầu tiên.

 

Phó Chinh Đồ nhấc cặp l.ồ.ng lên:

 

“Con chạy chậm thôi, cơm canh còn nóng đấy."

 

Trần Trần lúc chạy thường lao thẳng phanh kịp, cũng may Mộc Mộc phản ứng nhanh, bước lên một bước đỡ lấy bé.

 

Trần Trần như đang kể công, chỉ tay Lý Lập Phong đang bế Péo Péo:

 

“Bố ơi, chúng con đón bố Péo Péo về nè, nhiệm vụ dạy chú bố giao cho bố nhé~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Mộc Mộc cũng nhịn :

 

“Trần Trần cháu giỏi thật đấy, sắp xếp việc cho khác ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-379.html.]

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vâng ạ~~ Chú Mộc Mộc chú cũng việc đấy nhé~~"

 

Mộc Mộc càng tươi hơn:

 

“Chú cũng việc?

 

Việc gì thế?

 

Nói chú xem?"

 

“Tìm cho Péo Péo một con ch.ó nhỏ giống Bạch Bạch ạ~~" Trần Trần .

 

Mộc Mộc:

 

“Hả?

 

Chú tìm ch.ó cho cháu ở bây giờ?"

 

Trần Trần chớp mắt:

 

“Chú Mộc Mộc chú dối nhé, chú đồng ý tìm ch.ó cho Đông Đông mà~~"

 

Mộc Mộc:

 

“..."

 

Hạ Tri Thu và Trương Xuân Thành cũng nhà ăn mua cơm về, Đông Đông cũng mấy ngày ăn tối cùng bố, đột ngột thấy tên , liền chạy tót lên:

 

“Nói dối?

 

Chú Mộc Mộc chú dối cháu cái gì thế?"

 

Còn đợi Mộc Mộc trả lời, Đông Đông lắc lắc chân Trần Trần:

 

“Trần Trần, cuối cùng cũng về !"

 

“Vâng ạ~~" Trần Trần vùng vẫy đòi xuống đất, quên với Mộc Mộc, “Chú Mộc Mộc, đừng quên con ch.ó nhỏ nhé~~"

 

," Đông Đông cũng nhớ , “Chú Mộc Mộc, con ch.ó của cháu vẫn đẻ ạ?"

 

Mộc Mộc đau cả đầu:

 

“Chưa đẻ đẻ, đợi ch.ó đẻ , chú nhất định sẽ tìm chú Khang T.ử đòi cho các cháu!"

 

Mộc Mộc xong liền chạy biến, đau đầu quá mà.

 

Tô Đào Đào tới, xoa đầu Trần Trần:

 

“Về nhà ."

 

Phó Chinh Đồ gật đầu chào Lý Lập Phong.

 

Lý Lập Phong Phó Chinh Đồ đầy cảm kích, gọi một tiếng:

 

“Kỹ sư Phó."

 

Trần Trần và Đông Đông nắm tay đến mặt :

 

“Chú ơi, tên là Đông Đông, cũng là bạn của Péo Péo đấy ạ~~"

 

Lý Lập Phong thụ sủng nhược kinh, vội vàng gật đầu với Đông Đông:

 

“Chào cháu."

 

“Đông Đông, đây là bố của Péo Péo, chú Lý~~"

 

“Hả?"

 

Đông Đông lùi hai bước, ngẩng đầu Lý Lập Phong, nhíu mày :

 

“Sao mà đen thế ạ?"

 

Hạ Tri Thu dở dở , nhẹ nhàng vỗ gáy bé:

 

“Vô lễ, gọi chú Lý ."

 

Đông Đông khịt mũi, chẳng hề sợ hãi, tiếp tục :

 

“Còn hung dữ nữa, chú sẽ đ-ánh Péo Péo chứ?"

 

Lý Lập Phong cảm động buồn lòng, lắc đầu :

 

“Chú đ-ánh ."

 

Cảm động vì Péo Péo những bạn , buồn lòng vì tất cả đều Péo Péo từng đ-ánh, và cũng lo lắng bé sẽ đ-ánh nữa.

 

 

Loading...