Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 372

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Chinh Đồ – trai còn chê đủ bận rộn, buổi tối còn sắp xếp cho băng tiếng Anh, đến cả Trần Trần cũng học theo.”

 

Sáng nay thức dậy nhóc “Chào buổi sáng" nữa, “Good morning".

 

Tô Đào Đào dở dở .

 

hai chú cháu nhà cũng thú vị, học mà chơi, chơi mà học phân biệt nổi, đối với họ việc học cũng giống như đang chơi .

 

Chắc hẳn là một chuyện nhỉ.

 

Phó Viễn Hàng mỉm :

 

“Đọc sách mệt ạ, kho truyện của em hết , ngày nào cũng kể kể nội dung đài phát thanh cho Trần Trần , em xem thêm truyện mới để kể cho thằng bé ."

 

Nghe xem.

 

Phó Viễn Hàng xong bổ sung thêm một câu:

 

“Bản em cũng xem."

 

Tô Đào Đào ý kiến:

 

“Vậy thì , mua sách, sắp khai giảng , mua thêm ít đồ dùng học tập nữa ."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Vâng ạ."...

 

Ngoài mua sách, Phó Viễn Hàng còn mua ít đồ dùng học tập, các loại b.út, hộp b.út, vở, giấy vẽ...

 

đều cả.

 

Không chỉ mua cho Trần Trần, mà còn mua cho B-éo B-éo, còn kiên quyết dùng tiền tiêu vặt của để trả.

 

Tô Đào Đào cứ mặc .

 

Cô nuôi dạy trẻ con theo lối thả rông, cả Phó Viễn Hàng và Trần Trần đều quen với việc tự quyết định.

 

Phó Viễn Hàng cầm một cái bàn tính lên:

 

“Chị dâu, em mua cái cho Trần Trần."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

“Tạm thời đừng mua vội, hôm nay em cho thằng bé đồ chơi mới, đợi nó chơi chán hãy mua."

 

Trần Trần cái gì cũng , chỉ điều là “tốn" đồ chơi, bé học chơi cái gì cũng nhanh, nên cũng dễ chán.

 

Thời hình như khối Rubik, nếu thì thể mua một khối cho bé chơi.

 

Phó Viễn Hàng nghĩ cũng đúng, đài radio ở nhà Trần Trần cũng thể “chơi" lâu, hãy mua .

 

“Mua thêm cho B-éo B-éo một bộ quần áo nữa ."

 

Lý Thu Cúc tuy đến mức tuyệt chủng tính , chuyện quần áo giày dép cũng đến nỗi bạc đãi B-éo B-éo, chuyện màu bên ngoài bà vẫn .

 

Chỉ là khi bỏ rơi B-éo B-éo, bà mà cũng thèm gửi đồ đạc của bé qua.

 

Quần áo hiện tại của B-éo B-éo đều là đồ cũ của những đứa trẻ tầm tuổi đó ở các nhà khác cho.

 

Thời buổi , “mặc ba năm, vá ba năm, vá vá víu víu thêm ba năm", lớn mặc xong đến em thứ hai, mặc cho đến khi quần áo thực sự thể mặc nổi nữa mới thôi vốn là chuyện bình thường.

 

Tô Đào Đào vẫn mua cho bé một bộ.

 

Nhà Tô Đào Đào thực sự dư phiếu vải, những thứ đều là do Mạc Gia Triết đưa cho cô.

 

“B-éo B-éo lớn nhanh, em nghĩ nên mua lớn hơn một cỡ."

 

Phó Viễn Hàng .

 

Tô Đào Đào nghĩ cũng , mùa hè sắp qua , để đến năm mặc thì phí, nên mua lớn hơn một cỡ.

 

Cuối cùng, họ còn đến hợp tác xã mua thêm ít đồ ăn, Trần Trần dặn là mang đồ ngon về, hôm nay mua ít bánh quy hạt óc ch.ó, chắc các bạn nhỏ đều sẽ thích.

 

Trên đường gặp bà cụ bán dưa hấu , Tô Đào Đào liền bao trọn bộ cho bà, hai sọt đầy ắp bảo bà cụ xếp hết cốp xe.

 

Lúc về, Tô Đào Đào đưa Phó Viễn Hàng qua công trường xem một lát.

 

Móng của xưởng mới xong, tiến độ thi công hiện tại thứ đều bình thường, chỉ điều là bụi bặm bay mù mịt khắp nơi.

 

Tô Đào Đào đưa cho lão Cao một túi bánh quy hạt óc ch.ó, bảo Phó Viễn Hàng dỡ mười quả dưa hấu lớn xuống.

 

Lão Cao hớn hở nhận lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-372.html.]

 

Ông quen , Tô Đào Đào lúc nào cũng nghĩ đủ cách để đối đãi với công nhân.

 

Họ dựng lán và bếp lò ngay công trường nhà ăn tạm thời, ngoài việc nấu cơm bình thường, đầu bếp còn đổi thực đơn nấu chè đậu xanh và các loại hoa giải nhiệt.

 

Từ khi khởi công giữa mùa hè đến nay, công trường một ai say nắng.

 

“Chị đến đúng lúc lắm, cho chị xem cái ."

 

Lão Cao thần bí .

 

“Cái gì ?"

 

Tô Đào Đào tò mò theo....

 

Chương 302 Mẹ ơi, con nuôi nó~~

 

Tô Đào Đào theo lão Cao đến một hầm trú ẩn bên sườn núi.

 

“Vào đây xem."

 

Lão Cao .

 

Tô Đào Đào đưa Phó Viễn Hàng trong.

 

Lão Cao bê thang leo lên, sờ soạng một hồi, dùng gậy gỗ gõ gõ một viên gạch nóc hầm trú ẩn, cúi đầu Tô Đào Đào :

 

“Nghe thấy ?

 

Bên trong rỗng đấy."

 

Tô Đào Đào ngạc nhiên:

 

“Bên trong giấu đồ ?"

 

Lão Cao loay hoay nửa ngày mới tháo viên gạch đó xuống, đưa cho Phó Viễn Hàng.

 

Phó Viễn Hàng đưa tay đón lấy, chuyển cho Tô Đào Đào.

 

Lão Cao xuống thang :

 

“Lấy xem thử ."

 

Tô Đào Đào cầm viên gạch rỗng lên xem, từ bên trong lôi một xấp giấy.

 

Thực sự là giấy.

 

“Mở xem ."

 

Lão Cao hào hứng Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào mở xem——

 

Vậy mà là một xấp văn tự nhà đất (địa khế)!

 

, một tờ, mà là một xấp!

 

Những tờ giấy dó vuông vức, lẽ vì năm tháng quá lâu nên những chỗ gấp khúc úa vàng và nhăn nheo, các góc còn chỗ hư hại.

 

chữ đó rõ ràng, nội dung súc tích, ghi rõ lý do bán đất, bán mảnh đất nào, diện tích bao nhiêu mẫu, tên mua, giá cả bao nhiêu, vân vân.

 

Tô Đào Đào chỉ xuống chân:

 

“Đây là văn tự của mảnh đất chân chúng ?"

 

Lão Cao chỉ địa chỉ đó:

 

“Chị xem, đúng , chị xem địa chỉ , chính là khu vực , khu ngày xưa tên gọi như thế , tổng diện tích bao gồm cả ngọn núi, cũng xấp xỉ với liệu đo đạc đây."

 

Đất đai là do đích lão Cao đo đạc, đương nhiên ông nhớ rõ.

 

Tô Đào Đào :

 

“Mảnh đất và ngọn núi thuộc về chính phủ ?"

 

Lão Cao lắc đầu :

 

“Không , chỗ ngày xưa thuộc về dân làng xung quanh, một đại địa chủ, chính là mua trong văn tự , mua hết những mảnh đất lẻ tẻ , tập trung thành một khu, mới thành một vườn trái cây quy mô lớn như bây giờ.

 

Nghe đại địa chủ khi cải cách ruộng đất mang theo văn tự đất đai nước ngoài, chính sách... tóm là những mảnh đất tạm thời do chính phủ tiếp quản."

 

Tô Đào Đào trầm tư, lúc Bí thư Triệu dẫn theo Bộ Vũ trang và công an đại đội tìm kiếm kỹ lưỡng như phát hiện .

 

“Nói , quyền sở hữu mảnh đất tranh chấp, nếu chính sách đổi, chủ nhân của mảnh đất trở về thì thể thu hồi đất bất cứ lúc nào ?"

 

 

Loading...