Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 371

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Trần :

 

“Cậu nhớ chương trình phát thanh chúng ~~ Đài radio chính là cái máy để phát chương trình đó đấy~~"

 

Quả Quả gật đầu:

 

“Vậy thì bố của Trần Trần thật lợi hại, mời cả loa phát thanh về nhà cơ ..."...

 

B-éo B-éo trầm tư, bé vẫn đang khổ sở suy nghĩ, rốt cuộc nên chọn một bố như thế nào đây?...

 

Bên phía Phó Chinh Đồ bận rộn đến mức quên bẵng mất Hồ Dương – một trong những ứng cử viên bố của B-éo B-éo.

 

Mãi đến giờ nghỉ trưa Hồ Dương đích tìm đến, Phó Chinh Đồ mới nhớ là quên với .

 

“Xin nhé."

 

Phó Chinh Đồ rót cho một chén .

 

Hồ Dương nhấp một ngụm :

 

“Tình hình thế nào?

 

Hôm nay lãnh đạo đột nhiên với tìm thấy bố đẻ của B-éo B-éo ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

là như , nộp đơn xin điều chuyển bố đẻ của B-éo B-éo về đây công tác, họ lẽ sẽ sớm đoàn tụ."

 

Hồ Dương kinh ngạc Phó Chinh Đồ:

 

“Bố của B-éo B-éo cũng ngành ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Là một chuyên gia giám sát ngoài trời giỏi, chỗ đúng lúc đang cần nhân tài như , mà ông chính là bố đẻ của B-éo B-éo."

 

Hồ Dương còn thể gì nữa đây?

 

“Vậy thì tình cờ quá, điều tra kỹ ?

 

Liệu sai sót gì ?"

 

Trên thực tế, năng lực việc của Phó Chinh Đồ nghi ngờ.

 

Chỉ là vợ từng tiếp xúc với B-éo B-éo, đặc biệt yêu quý đứa trẻ đó.

 

Cứ ngỡ là thể đón về nhà nuôi, vui mừng khôn xiết, phen chắc là thất vọng .

 

“Chắc chắn đến tám chín phần," Phó Chinh Đồ quá tuyệt đối, “Ông sẽ tranh thủ ghé qua một chuyến, lúc đó chuyện sẽ rõ ràng thôi."

 

Hồ Dương gật đầu, cũng mừng cho B-éo B-éo:

 

, thể trở về bên cạnh đương nhiên là nhất, haizz, xem và đứa nhỏ đó vẫn duyên ."...

 

Chương 301 Chị đến đúng lúc lắm, cho chị xem cái

 

Tô Đào Đào hiếm khi cơ hội đưa một Phó Viễn Hàng ngoài.

 

Nói “hiếm khi" cũng chính xác, là “ đầu tiên".

 

Mỗi ngoài, Phó Viễn Hàng đều đóng vai “phương tiện giao thông" của nhóc Trần Trần, cõng thì cũng là bế, hiếm khi thong thả thế .

 

Tô Đào Đào xong việc từ trưa, như hẹn từ sáng, cô đến chỗ cụ Đường đón giờ ăn trưa, đưa dạo một chuyến.

 

“Hay là ăn cơm trưa xong hãy ?"

 

Cụ Đường luyến tiếc .

 

Tô Đào Đào bảo:

 

“Ngày mai là cuối tuần , hôm nay cháu đưa em dạo ."

 

Phó Viễn Hàng dạo bận rộn trông nom hai đứa nhỏ ở nhà, gần như thời gian cho riêng .

 

Cụ Đường nghĩ cũng đúng:

 

“Ngày mai Trần Trần qua đây ?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Chắc là qua ạ, em học."

 

Cụ Đường:

 

“Ngày mai cuối tuần ?

 

Cuối tuần cũng học ?"

 

“Nhà máy dạo bận chạy đơn hàng, Tết thực hiện chế độ nghỉ luân phiên, lớp mầm non cũng ạ."

 

Tô Đào Đào .

 

Lúc Trần Bình Quả hoặc dì Tần nghỉ thì sẽ điều một từ xưởng qua giúp trông trẻ.

 

Người lớn nghỉ thì trẻ con thể theo về nhà chơi, hoặc vẫn gửi đến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-371.html.]

 

Gửi đến trường thì lớn cũng nghỉ ngơi hơn, tùy ý của mỗi thôi.

 

Tạm thời sắp xếp như , đợi xưởng mới xây xong, thứ sẽ trở bình thường.

 

Tô Đào Đào đưa Phó Viễn Hàng ăn ở tiệm cơm quốc doanh.

 

Phó Viễn Hàng từ lâu thể tự lập, tiệm cơm liền tìm cho Tô Đào Đào một chỗ :

 

“Chị dâu, chị ăn gì?

 

Để em mua."

 

Tô Đào Đào :

 

“Thịt kho tàu, những thứ khác em cứ tự xem mà gọi."

 

Phó Viễn Hàng gọi một phần thịt kho tàu, một phần đậu phụ xào cải thảo.

 

Thời buổi ai cũng tiết kiệm, mỗi một món .

 

“Em chỉ gọi hai món thôi ?

 

Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, gọi thêm món gì em thích ."

 

Tô Đào Đào .

 

Phó Viễn Hàng ghé sát nhỏ giọng :

 

“Chị còn ăn gì nữa ?

 

Em thấy họ món gì cũng ngon bằng chị ."

 

Tô Đào Đào nhịn :

 

“Được , tối nay ăn gì?

 

Chị cho."

 

Phó Viễn Hàng hiện tại sẽ giống như , cái gì cũng dám nhắc tới, nghĩ một lát :

 

“Lâu em ăn món vịt kho tía tô chị ."

 

Món vịt kho tía tô Tô Đào Đào cũng là một tuyệt phẩm, ăn một là nhớ mãi quên.

 

Thực vịt ở vùng thiếu, những con nuôi ở ven biển, ăn cá nhỏ và nghêu sò, thịt tươi ngon, Đặng Đản đây chính là công nhân của trại nuôi vịt.

 

Sau Tô Đào Đào mở xưởng thực phẩm mới chuyển sang xưởng việc.

 

“Được," Tô Đào Đào gật đầu, “Lát nữa chúng mua vịt, thể nhờ dì Chung giúp gác bếp, em chịu trách nhiệm nhổ lông đấy nhé."

 

Tô Đào Đào cái đám lỗ chân lông con vịt mà hội chứng sợ lỗ sắp phát tác , đây cũng là một trong những lý do khiến cô ít khi món vịt.

 

Phó Viễn Hàng toe toét :

 

“Vâng ạ."

 

Thịt kho tàu tuy ngon nhưng Tô Đào Đào ăn hai ba miếng là ngấy.

 

Tô Đào Đào thích ăn thịt mỡ, Phó Viễn Hàng liền gắp phần thịt nạc cho cô, thì ăn phần thịt mỡ bì b-éo ngậy.

 

Miếng thịt kho tàu ngọt, c.ắ.n một miếng là nước thịt tuôn , thơm lừng cả miệng, Phó Viễn Hàng cảm thấy ăn bao nhiêu cũng ngán.

 

Trước đây Phó Viễn Hàng từng nghi ngờ, Tô Đào Đào thích ăn mỡ là vì để dành phần mỡ ngon lành cho mấy em , thì ăn phần thịt nạc khô xác.

 

Sau mới phát hiện , cho dù cả một chậu lớn, Tô Đào Đào vẫn cứ là một miếng mỡ cũng đụng tới.

 

Phó Viễn Hàng mới nhận là cô thực sự thích ăn thịt mỡ.

 

Sao thích ăn thịt mỡ nhỉ?

 

Rõ ràng là ngon như mà.

 

Phó Viễn Hàng hiểu nổi.

 

Cũng là tay nghề của đầu bếp tiệm cơm quốc doanh khá .

 

Cuối cùng hơn nửa bát thịt kho tàu đều chui tọt bụng Phó Viễn Hàng.

 

Tô Đào Đào thì ăn nhiều đậu phụ xào cải thảo.

 

Tô Đào Đào ăn no buông đũa:

 

“Lát nữa ?"

 

Phó Viễn Hàng vẫn đang dọn nốt chỗ đồ ăn còn , lùa nốt hạt cơm cuối cùng mới :

 

“Đến hiệu sách ạ, em mua sách."

 

Phó Viễn Hàng dạo để dành một ít tiền, chẳng mấy khi tiêu xài gì.

 

“Đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến xem sách, thỉnh thoảng cũng thư giãn thích hợp, lao động kết hợp với nghỉ ngơi."

 

Tô Đào Đào .

 

 

Loading...