Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 366
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
...
Nhà Tô Đào Đào tối nay quả thực cũng ăn gà.
Tô Đào Đào tối nay món gà nấu dừa, đùi gà c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ, cả nhà đều chia phần.
Tuy nhiên, Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng đều thành thói quen, hễ gắp trúng miếng thịt đùi gà là sẽ theo thói quen nhường cho Trần Trần hoặc Tô Đào Đào ăn.
Tối nay thêm B-éo B-éo, gắp thịt đùi gà đều ngầm hiểu mà nhường cho B-éo B-éo ăn.
Ngay cả Trần Trần cũng như .
B-éo B-éo lớn ngần , bao giờ ăn miếng thịt gà nào ngon đến thế, hạnh phúc đến mức sắp bay bổng lên luôn .
Trần Trần gắp một miếng thịt đùi gà bỏ bát của B-éo B-éo.
B-éo B-éo che bát , lắc đầu:
“Trần Trần, tự ăn , cần gắp cho tớ nữa , tớ ăn thế là đủ .”
Trần Trần kiêu hãnh B-éo B-éo :
“Mẹ tớ lợi hại ?
Mẹ cơm ngon cực kỳ luôn ý~~”
B-éo B-éo gật đầu:
“Ừ ừ ừ, cơm canh dì Đào Đào là ngon nhất mà tớ từng ăn!
Cảm ơn dì Đào Đào ạ.”
“Không gì.”
Tô Đào Đào gắp cho B-éo B-éo ít rau xanh:
“Thịt ăn, rau cũng ăn, cái gọi là ăn uống cân bằng.”
B-éo B-éo ngừng gật đầu:
“Dạ , chỉ cần là dì Đào Đào , con đều thích ăn hết!”
Đứa trẻ B-éo B-éo cũng thật đáng quý, thế mà mà chẳng hề Lý Thu Cúc nuôi dạy cho hư hỏng chút nào.
Hồi lúc loạn một trận ở lớp mầm non, còn tưởng bé là một đứa trẻ nghịch ngợm cơ.
Không ngờ chỉ là vì chơi với Trần Trần, thu hút sự chú ý của Trần Trần mà thôi.
Tình hình của Lý Lập Phong, Phó Chinh Đồ ở trong bếp với Tô Đào Đào .
Bất kể Lý Lập Phong thể điều về căn cứ việc , cũng sẽ nghĩ cách đến gặp B-éo B-éo một chuyến.
Phó Chinh Đồ cũng hứa ngày mai sẽ đưa B-éo B-éo gọi điện thoại cho Lý Lập Phong.
Còn về vấn đề để giao tiếp với B-éo B-éo, Phó Chinh Đồ quả thực giỏi cho lắm.
Nên là, Phó Chinh Đồ giỏi giao tiếp với bất kỳ đứa trẻ nào khác ngoài Trần Trần.
“B-éo B-éo, dì Đào Đào với con chuyện nhé.”
B-éo B-éo ngẩng đầu lên khỏi bát cơm, nghiêm túc Tô Đào Đào:
“Dì Đào Đào, dì gì ạ?”
Tô Đào Đào đôi mắt trong veo của đứa trẻ, dịu dàng hỏi bé:
“Người cha của con là cha ruột của con, chuyện con hiểu nghĩa là gì ?”
B-éo B-éo gật đầu:
“Con hiểu ạ, ông cũng giống như cha của Trần Trần, cha của Đông Đông, đều là các chú cả, chẳng qua là ông nhặt con về nhà nuôi nên con gọi là cha thôi.”
Tô Đào Đào gật đầu:
“ , là như thế đó, tụi dì tìm thấy cha ruột của con , nhưng hiện tại chú đang ở một nơi xa, tiện qua đây ngay , chú sáng mai gọi điện thoại cho con , con đồng ý ?”
B-éo B-éo há hốc miệng, miếng thịt gà trong miệng rơi xuống, bé chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác Tô Đào Đào:
“Dì Đào Đào, dì tìm thấy cha của con ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-366.html.]
Có là một cha giống như cha của Trần Trần ?”...
Chương 296 B-éo B-éo lớn thế ~~ lạc lâu như mà cũng tìm ~~
Tô Đào Đào câu hỏi của B-éo B-éo cho hình, theo bản năng sang Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ mỉm tiếng động, gắp cho cô một miếng thịt.
Thật lòng mà , cha như Phó Chinh Đồ thể là vạn một, còn việc Lý Lập Phong là cha giống như Phó Chinh Đồ thì Tô Đào Đào cũng .
Trần Trần má phồng lên, giống như một chú sóc nhỏ đáng yêu, bé nuốt thức ăn trong miệng mới với B-éo B-éo:
“B-éo B-éo ơi, đời hai cha nào giống hệt ~~ tớ với cũng giống mà~~ đến cả ốc biển to cũng hai cái giống ~~”
Đây lẽ là kinh nghiệm đúc kết của nhóc tì Trần Trần.
B-éo B-éo quả nhiên chút thất vọng.
Tô Đào Đào :
“B-éo B-éo, cha của con chắc chắn cũng yêu con, chỉ là mỗi một cách thể hiện tình yêu khác thôi.
Con cha của Mộc Mộc xem, cha của Đông Đông nữa, họ đều là những cha khác với cha của Trần Trần, nhưng họ đều là những cha .”
B-éo B-éo gật đầu:
“Vậy con , nhưng con gì với chú cả, con bao giờ gặp chú .”
Trần Trần vỗ vỗ vai bạn :
“B-éo B-éo đừng sợ~~ tớ cùng ~~ nếu ông mắng ~~ tớ sẽ mắng ông ~~”
Tô Đào Đào dở dở :
“Cha của B-éo B-éo mắng B-éo B-éo chứ?”
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút:
“Vậy tại cha của B-éo B-éo mãi chịu tìm B-éo B-éo ạ~~ Cha con công tác bảy ngày nhớ con lắm mà~~
B-éo B-éo lớn thế ~~ lạc lâu như mà cũng tìm ~~”
Tô Đào Đào & Phó Chinh Đồ & Phó Viễn Hàng:
“...”
Phó Hạo Trần nhỏ tuổi ơi, con thật là đặt câu hỏi đấy, con đ-âm trúng tim đen của bạn nhỏ con hả?
Tô Đào Đào thở dài, trẻ con lớn , đúng là dễ dỗ dành chút nào.
“Cha của B-éo B-éo vẫn luôn tìm B-éo B-éo mà,” Phó Chinh Đồ gắp cho Trần Trần một miếng cà rốt mà bé mấy thích ăn, “chỉ là biển mênh m-ông, mãi vẫn tìm thấy thôi.”
Tô Đào Đào :
“ , ví dụ như nếu Trần Trần cứ nhất quyết đòi theo chú nhỏ tàu hỏa về đón bà nội, đường chen lấn đến lạc mất, thì cha cũng khó tìm thấy con đấy.”
Trần Trần cau mày nhỏ gặm cà rốt, nghĩ ngợi một hồi, chớp chớp đôi mắt to :
“Thì tìm chú công an là mà ~~ Đông Đông chẳng cũng lạc ~~ tụi con chỉ cần tìm chú công an giúp đỡ~~ là tìm chú Trương với dì Thu Thu ạ~~”
Tô Đào Đào:
“...”
Phó Viễn Hàng xoa xoa cái trán chút đau nhức, nó như , còn sợ hãi dám theo về nữa mà, mới đó bao lâu ?
Đã nghĩ đến việc tìm chú công an giúp đỡ ?
“Có thể con tìm thấy công an bế mất , con cũng thể đảm bảo chắc chắn sẽ gặp một lớn lương thiện như con giúp tìm công an, điểm quan trọng nhất là,”
Phó Chinh Đồ liếc con trai:
“Con quên lượng ở ga tàu hỏa ?
Lượng dịp Tết còn đông hơn con thấy nhiều, với chiều cao của con, thể khi phát hiện thì dẫm bẹp dí .”
Trần Trần nghĩ đến lượng đông đúc ở ga tàu hỏa, há há mồm, còn cách nào phản bác nữa, chiều cao chính là nỗi đau của bé, cả lớp bé thấp nhất đấy: