Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:50:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đài radio, tin tức, ca nhạc, thể d.ụ.c, kể chuyện... tất cả các chương trình, cũng giống như ba đứa nhỏ , tuyệt đối bỏ sót cái nào.”

 

Nghe mãi cho đến buổi trưa, Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu lấy cơm về mà vẫn còn thấy thỏa mãn.

 

“Nếu cho đài radio nghỉ một lát là nó cháy hỏng đấy.”

 

Tô Đào Đào nhịn mà dọa bọn trẻ.

 

“Hả~~ đài radio cũng hỏng ạ~~” Việc đài radio sẽ hỏng vượt ngoài phạm vi nhận thức của Trần Trần.

 

Tô Đào Đào :

 

“Tất nhiên là sẽ hỏng chứ, con suốt ngày ngủ cũng mà, đến lúc nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi.”

 

Trần Trần chớp chớp mắt:

 

ơi~~ lúc con ngủ buổi tối~~ nó cũng đang ngủ mà~~ tụi con rút điện ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Không sai chút nào!

 

Sơ suất quá.

 

“Đồ điện và giống , thể mở liên tục thời gian dài như , tóm ăn cơm xong hãy để đài radio nghỉ ngơi, các con cũng nghỉ, khi ngủ trưa mới tiếp.”

 

Trần Trần bĩu môi:

 

ơi~~ quạt điện mở cả đêm cũng hỏng mà~~ con tin là đài radio mở cả ngày cũng sẽ hỏng ~~ buổi tối nó thể nghỉ ngơi~~”

 

Tô Đào Đào:

 

“...”

 

Lần đầu tiên cảm thấy trẻ con quá thông minh cũng là chuyện gì vui vẻ cho lắm.

 

Tô Đào Đào hít sâu một :

 

“Nghe lời , nếu hỏng là nữa .”

 

Trần Trần chớp mắt, ánh mắt vô cùng kiên định:

 

ơi~~ hỏng cũng ạ~~ cha con sẽ sửa mà~~”

 

Tô Đào Đào tức đến phát .

 

Rõ ràng những lý do đều thể thuyết phục bé.

 

đài radio nghỉ ngơi một lát, ?”

 

Lần Trần Trần phản bác cô nữa:

 

“Dạ ạ~~ để nó nghỉ ngơi một xíu ạ~~”

 

Cậu bé xong, lạch bạch chạy tắt đài radio:

 

“Đài radio nghỉ ngơi ~~ chúng mau ăn cơm thôi~~ ăn xong nghỉ sớm~~ để còn dậy sớm tiếp~~”

 

Đừng Trần Trần nhỏ tuổi nhất, nhưng thực trong đám trẻ , thật sự là đều theo Trần Trần mà .

 

Phó Viễn Hàng luôn nuông chiều bé, gì cũng chiều theo.

 

Mộc Mộc thì theo Phó Viễn Hàng.

 

Hai đứa nhỏ còn vốn dĩ theo sự chỉ huy của Trần Trần.

 

Ngay cả Bạch Bạch cũng lời Trần Trần nhất, cách nào khác, Trần Trần coi Bạch Bạch như em trai mà nuôi, đồ ngon ăn một miếng là Bạch Bạch một miếng.

 

Bạch Bạch cũng ngốc, theo chủ nhỏ là thịt ăn, đương nhiên lời Trần Trần .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-364.html.]

Có thể , nếu Trần Trần là một đứa trẻ nghịch ngợm, sự dẫn dắt của Trần Trần thông minh, đám trẻ lớp mầm non của căn cứ lớn lên chắc chắn sẽ loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.

 

May mắn là Trần Trần .

 

Tô Đào Đào thật sự nghĩ thôi cũng thấy rùng .

 

Tuy nhiên, khi bé ngày càng lớn, suy nghĩ cũng ngày càng độc lập, dỗ dành, , giảng đạo lý cho bé chắc chắn sẽ ngày càng khó khăn.

 

Nói chuyện bên phía căn cứ.

 

Lãnh đạo căn cứ nhận đơn xin của Phó Chinh Đồ, im lặng lâu.

 

Chuyện của B-éo B-éo thật gây xôn xao lớn, gần như đến mức đều .

 

Mọi đều đôi vợ chồng lòng lang thú Lý Đông Lượng và Lý Thu Cúc ngược đãi B-éo B-éo, và còn bỏ rơi nuôi nữa.

 

Lý Đông Lượng chối bỏ trách nhiệm thế nào thì cũng gạt khỏi vụ , chuyện định tính như .

 

Ai bảo họ là vợ chồng chung một nhà chứ?

 

Chức vụ của Lý Đông Lượng ở công đoàn coi như tong.

 

Cho dù hiện tại sẽ giáng chức giảm lương ngay lập tức, nhưng từ nay về , sẽ đóng đinh sống cột trụ sỉ nhục, bao giờ trọng dụng nữa, chuyện thăng chức tăng lương càng là cần nghĩ tới.

 

Lý Đông Lượng đó nghĩ chuyện quá đơn giản, cứ tưởng đẩy hết chuyện lên đầu Lý Thu Cúc là bản thể phủi sạch.

 

Thực tế đến giờ vẫn cảm thấy liên quan gì đến .

 

Việc đ-ánh rõ ràng là hành vi của một Lý Thu Cúc.

 

Anh cảm thấy đúng là một kẻ oan uổng, chẳng chẳng thích mà nuôi B-éo B-éo bấy nhiêu năm, cuối cùng nhận lấy kết quả thế .

 

Hiện giờ ở đơn vị, chẳng , đặc biệt là những đồng nghiệp con cái, thỉnh thoảng bóng gió mỉa mai vài câu là chuyện nhỏ.

 

Còn đồng nghiệp cố ý gây khó dễ cho , lãnh đạo chuyện những trách mắng mà còn trách bản bất cẩn.

 

Lý Đông Lượng giờ đây hối hận xanh cả ruột, sớm việc bỏ nuôi B-éo B-éo sẽ để hậu quả nặng nề thế , lúc đầu cũng sẽ từ bỏ B-éo B-éo.

 

Sáng đưa B-éo B-éo học, trưa cho bé ăn ở nhà tập thể, chỉ thời gian từ lúc chiều đón về đến tối tan là Lý Thu Cúc ở riêng với B-éo B-éo.

 

Anh chỉ cần quản thúc Lý Thu Cúc thì chắc xảy chuyện gì.

 

bây giờ gì cũng muộn .

 

Dù bây giờ đòi B-éo B-éo cũng chẳng ích gì.

 

Trong lòng Lý Đông Lượng thật vô cùng hận Lý Thu Cúc, cuộc hôn nhân hữu danh vô thực , ngoài việc “cưới thanh niên tri thức từ thành phố lớn” giúp danh tiếng của ở quê vẻ ho hơn một chút, thì gần như mang cho bất kỳ lợi ích nào.

 

Lý Đông Lượng bắt đầu tính toán những mối quan hệ thể lợi dụng, ở đây chào đón thì cũng cần thiết cứ treo ở đây mãi.

 

cũng là một sinh viên chính quy, vẫn chút mối quan hệ, tranh thủ lúc còn trẻ, nghĩ cách tìm lối thoát khác mới là đạo lý đúng đắn.

 

Còn về Lý Thu Cúc...

 

Vốn cũng là vợ chồng giả tạo, khi cần thiết thể cắt đứt dứt khoát, cũng nhất thiết đèo bồng gánh nặng .

 

Anh chỉ cần đến một nơi mà đám ở quê tìm thấy , là thể thoát khỏi đám quỷ hút m-áu ở quê , thì càng cần thiết nuôi Lý Thu Cúc.

 

Nói cho cùng bà cũng chỉ là một gánh nặng thậm chí còn công ăn việc .

 

Lý Đông Lượng là một kẻ ích kỷ tột cùng, khi hạ quyết tâm, liền bắt đầu liên lạc với những mối quan hệ thể dùng , tự tìm lối thoát cho .

 

Lãnh đạo sớm gọi Phó Chinh Đồ đến chuyện.

 

Thái độ của Phó Chinh Đồ trong việc điều Lý Lập Phong qua đây vô cùng kiên định.

 

Lợi và hại đều phân tích rõ ràng, và một nữa bảo chứng cho nhân phẩm của Lý Lập Phong.

 

Lãnh đạo hỏi Phó Chinh Đồ:

 

“Cậu kiên trì điều Lý Lập Phong qua đây là vì tình cảm cá nhân, là vì nhu cầu công việc chiếm phần nhiều?

 

 

Loading...