“Bỏ lỡ sự trưởng thành của Trần Trần hai tuổi là niềm hối tiếc cả đời của .”
Sau , dù chuyện gì xảy , cũng sẽ để bản rơi tình cảnh nữa.
Con cái và của con, đều giữ bên cạnh.
Phó Chinh Đồ siết c.h.ặ.t cánh tay Tô Đào Đào, kéo cô lòng vỗ về.
“Kể chi tiết chuyện của B-éo B-éo cho , để với Lý Lập Phong.”
Tô Đào Đào gật đầu:
“Thật là thế ...”...
Trần Trần cũng giống như Tô Đào Đào, đều thích ăn bánh kếp.
Đừng bé nhỏ thó, tự thể xử lý hết một cái, uống thêm một ly lúa mạch sữa.
B-éo B-éo thì khỏi , bé ăn sáng ở nhà dì Chung , mà vẫn thể ăn thêm một cái bánh kếp và một ly lúa mạch sữa nữa.
Từ khi “bạn ăn” B-éo B-éo đến, lượng sữa bột tiêu thụ trong nhà tăng lên nhanh.
Tóm Trần Trần ăn gì, B-éo B-éo ăn nấy.
Lượng ăn của Trần Trần vốn nhỏ, lượng ăn của B-éo B-éo còn bằng 1,5 Trần Trần, mức tiêu hao chút lớn .
Nếu Tô Đào Đào lo lắng B-éo B-éo ăn quá no, thật sự để bé thả cửa mà ăn, e rằng bằng lượng ăn của hai Trần Trần.
Ăn sáng xong, Tô Đào Đào :
“Hôm nay về xem đổi ít tem sữa bột , tháng ăn nhà tập thể nhiều, lương thực trong nhà còn thừa một ít, thể mang đổi tem sữa bột.”
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được, chắc là đổi thôi.”
“Bên phía Lý Lập Phong tin tức gì, nhớ gọi điện thoại cho em một tiếng, đó em nhờ Cát Cát tra cứu về Hồ Dương, nếu thể điều chuyển qua đây thì cũng cần tra nữa.”
Tô Đào Đào .
Phó Chinh Đồ bảo:
“Hồ Dương vấn đề gì, chuyện để xử lý, em đừng bận tâm.”
Tô Đào Đào gật đầu :
“Em , lo liệu thì em chẳng quản nữa .”
Phó Chinh Đồ nở một nụ thành tiếng.
Lúc sắp cửa, Trần Trần đưa cho cha một quyển sổ:
“Cha ơi~~ lúc cha ở nhà bảy ngày ~~ con bao nhiêu việc thế ~~”
Phó Chinh Đồ khi bảo Trần Trần ghi chép những việc mỗi ngày, bé ngoan ngoãn lời, đều dùng sổ ghi hết.
Phó Chinh Đồ nhận lấy quyển sổ, trân trọng cất cặp công tác, bế bé lên xoa xoa cái đầu nhỏ:
“Lên xe cha sẽ xem, con ở nhà ngoan nhé, tối về cha chơi cờ với con.”
Trần Trần hớn hở ôm cổ cha nũng nịu:
“Dạ ~~ con ngoan lắm ạ~~”
“Được , thả cha là cha muộn đấy.”
Tô Đào Đào .
Trần Trần thật sự thích cha, Phó Chinh Đồ cũng là một cha vô cùng xứng đáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-362.html.]
Tình cảm cha con họ thật sự .
Dĩ nhiên, Trần Trần cũng yêu nhất, trong lòng bé, vị trí của Tô Đào Đào ai thể lay chuyển ....
Đông Đông hôm nay gì cũng chịu học, bé hiếm khi quậy phá như , Hạ Tri Thu bé cho hết cách, đành đưa sang nhà Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào lúc chuẩn ngoài, liền :
“Tiểu Hàng và Mộc Mộc sắp khai giảng , Trần Trần và B-éo B-éo cũng sớm học thôi, cứ để bọn trẻ vui vẻ chơi đùa vài ngày .”
“ cũng thấy ngại quá, nó nhà cô đài radio thể kể chuyện, nên thế nào cũng chịu học.”
Hạ Tri Thu , “Hay là, hôm nay để B-éo B-éo sang chỗ ăn cơm?”
Tay nghề nấu nướng của Hạ Tri Thu ở giữa Tô Đào Đào và dì Chung, chỉ là mức độ cơm nước gia đình bình thường, vẫn ăn .
Tô Đào Đào :
“Không , trưa bọn trẻ thường ăn ở nhà tập thể, chỉ nấu bữa tối thôi, vẫn xoay xở .”
Hiện tại cô quả thật bận, thời gian nấu cơm, cũng may nguyên liệu thời đại đều là đồ thuần tự nhiên độc hại, nhà tập thể quản lý nên cơm canh cũng sạch sẽ, càng dầu bẩn thịt thối, lớn trẻ con ăn đều yên tâm.
Bản Tô Đào Đào cũng thường xuyên ăn ở nhà tập thể.
Chỉ là khẩu vị lẽ ngon lắm thôi.
trẻ con thời cũng ít khi kén ăn, đều dễ nuôi.
Đợi chân của B-éo B-éo đỡ hơn một chút, Tô Đào Đào cũng định để bé học.
Bây giờ chỉ Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc là hai đứa trẻ lớn trông nom mấy đứa nhỏ, may mà mấy đứa nhỏ đều ngoan, trong nhà nhiều thứ để chơi nên trông cũng tốn sức lắm.
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đôi khi còn đóng vai thầy giáo, dạy chúng nhận một bảng chữ cái, con đơn giản.
Trần Trần thì từ sớm , thường bé học mấy mà cứ tự chơi một .
Phó Viễn Hàng còn đến chỗ ông cụ Đường học vẽ nữa, vì sự xuất hiện của B-éo B-éo mà trì hoãn mấy .
Đáng lẽ hôm nay Tô Đào Đào lên thị trấn cũng thể đưa bé đến chỗ ông Đường học, giờ cũng đành gác .
Sức hấp dẫn của đài radio đối với mấy đứa trẻ lớn nhỏ quá lớn, buổi phát thanh bắt đầu đúng bảy giờ sáng.
Bọn trẻ vẫn giờ phát sóng, đợi lớn hết mới bê ghế đẩu , ngay ngắn đài radio, chờ Phó Viễn Hàng bật máy.
Đối với chúng mà , đài phát cái gì quan trọng, chỉ cần thấy giọng của phát thanh viên là thấy vui .
Chương 293 Chuyện ván đóng thuyền, gì bất ngờ
Phó Chinh Đồ lên xe, tìm chỗ xuống, lập tức mở quyển sổ nhỏ Trần Trần đưa cho xem.
Tay bé còn nhỏ, cầm b.út còn vững, những hình vẽ đương nhiên nắn nót cho lắm.
chúng tràn đầy nét ngây thơ của trẻ nhỏ, Phó Chinh Đồ thể tưởng tượng dáng vẻ của bé lúc đó.
Ví dụ như nhóm thiếu niên của Phó Viễn Hàng phiên cõng bé lên núi chơi, bé vẽ tất cả lên, đ-ánh dấu 12345 theo thứ tự cõng .
Trần Trần nắm bắt đặc điểm nhân vật, tranh của bé thần, Phó Chinh Đồ chỉ cần qua là ai là ai, bé còn nhờ Phó Viễn Hàng ghi tên lên phía đầu mỗi .
Lúc họ ngoài tường B-éo B-éo Lý Thu Cúc đ-ánh, bé vẽ một B-éo B-éo đang oa oa, kèm theo một chuỗi nước mắt, thê t.h.ả.m.
Khung hình tiếp theo là một chậu nước tạt từ trong tường , cảnh nấp góc tường, khiến Phó Chinh Đồ mà cau mày.
Khung hình đó nữa là bọn Mạc Gia Triết đến cứu B-éo B-éo .
Cậu bé vẽ tâm.
Phó Chinh Đồ Tô Đào Đào kể qua, chỉ cần xâu chuỗi một chút là chuyện gì xảy lúc đó.