Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:23:30
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Trần quá quen thuộc, biểu cảm của thợ chụp ảnh thì khó thể diễn tả bằng lời.”
Đây thật sự là tấm ảnh bất ngờ nhất mà ông từng chụp, tấm ảnh hiệu quả tự nhiên nhất, hai con thế nào cũng giống đầu chụp ảnh, giống như sinh là dành cho ống kính .
Những tấm ảnh đơn đó càng chứng minh điều .
Tô Đào Đào tùy ý đó, cần gì cả, mỉm nhẹ với ống kính, đủ nghiêng nước nghiêng thành.
Trần Trần, một bé ngầu như , mỗi khi thấy khẩu hiệu một hai ba đều tự động “cà tím", rạng rỡ đến mức ngay cả những bông hoa dại ven đường cũng tự cảm thấy bằng.
Dựa kinh nghiệm chụp ảnh nhiều năm, thợ chụp ảnh cần xem thành phẩm cũng bộ ảnh khi rửa sẽ kinh diễm đến mức nào.
“ thể rửa thêm một bộ ảnh để trưng bày trong tủ kính ?”
Ông hỏi.
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Xin , nhất là nên ạ.”
“ mi-ễn ph-í cho cô tiền hai tấm ảnh, hoặc rửa thêm một bộ tặng cho cô.”
Thợ chụp ảnh vẫn cố gắng một chút.
Không để thu hút khách, cả huyện chỉ tiệm chụp ảnh , ai cũng chỉ thể đến đây chụp, chỉ đơn thuần là trưng bày tác phẩm nhiếp ảnh xuất sắc của thôi.
Tô Đào Đào vẫn lắc đầu.
Thợ chụp ảnh c.ắ.n răng:
“Mi-ễn ph-í bộ, cô đến đây chụp ảnh đều mi-ễn ph-í hết.”
Bên Tô Đào Đào lấy tiền :
“Thật sự xin , ạ, chúng còn vội , phiền ông quá.”
Thợ chụp ảnh tiếc nuối, nhưng tiếp tục khó khác.
Nhân lúc ông biên lai, Tô Đào Đào mượn nhà vệ sinh nữa.
Khi bước , cô trở về dáng vẻ mặt mũi nhem nhuốc lúc mới .
Thợ chụp ảnh kinh ngạc, chỉ chỉ mặt cô:
“Cô cố ý ?”
Tô Đào Đào nhẹ:
“Để tránh chuốc lấy rắc rối ạ.”
Thợ chụp ảnh lúc mới hiểu tại cô trưng bày ảnh:
“ hiểu , cô là một đồng chí , cuộn phim vặn hết , sẽ tranh thủ rửa ngay, phiên chợ tới cô đến lấy nhé.”
Tô Đào Đào lời cảm ơn, thời gian đến bốn rưỡi chiều, cô vội vàng bế Trần Trần chạy đến điểm tập trung.
Lại là một ngày vội vội vàng vàng, mãi cho đến khi về đến nhà ăn xong cơm tối giường, cả nhà đều ngủ say, Tô Đào Đào vẫn cứ cảm thấy như quên mất chuyện gì đó, thêm một hồi mới bật dậy:
“ , bức thư của chồng hờ vẫn xem!”
Chương 23 Phó Chinh Đồ hại phong bình
Tô Đào Đào mang theo tâm trạng thấp thỏm yên mở bức thư của Phó Chinh Đồ .
Cứ ngỡ hơn hai năm gặp, cho dù dào dạt vài trang giấy, thì ít cũng một bài văn nhỏ ngàn tám trăm chữ để giãi bày nỗi lòng, về tình hình hiện tại, đưa một lời giải thích gì đó.
Kết quả chỉ bốn chữ:
“Chẳng bao lâu nữa sẽ về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-36.html.]
Đôi mắt đào hoa của Tô Đào Đào trợn lên còn to hơn cái chuông đồng, mảnh giấy thư mỏng manh cô lật lật xem, nắn soi đèn dầu, còn suýt nữa hơ lên lửa, thậm chí nhỏ nến hoặc nhúng nước để xem mật mã gì dùng đến “lửa hiện", “nước hiện", “nến hiện" mới thấy chữ .
rõ ràng là , cái gì cũng , chỉ bốn chữ !
Tô Đào Đào tức , tiện tay ném bức thư lên giường, đây là một tờ thông báo đấy chứ?!
Đặc biệt cô là một keo kiệt như mà lúc gửi điện báo về nhà còn gửi tận bảy chữ cơ đấy, chữ của tính tiền theo lượng , một đàn ông mang bao nhiêu phận chồng, con, cha, ...
mất tích hơn hai năm, mà chỉ chia cho mỗi một chữ, ngay cả một lời hỏi thăm cơ bản cũng !
Tô Đào Đào cảm thấy việc đưa Trần Trần chụp ảnh hôm nay giống như một trò , ngay cả mong thư hồi âm cũng còn, lẽ căn bản chẳng quan tâm đến những nhà .
Phải , nếu cũng sẽ mất tích một cách kỳ quái lâu như mà xuất hiện.
Chút nhiệt huyết le lói và mong đợi nhỏ nhoi của Tô Đào Đào dành cho chồng hờ từng gặp mặt bóp ch-ết trong bốn chữ đó.
Cô đ-ấm đ-ấm cái gối mấy cái, càng đ-ấm chính hơn.
Nghĩ cái gì ?
Đây là thời đại mà chỉ cần xem mắt gặp mặt là thể kết hôn, thậm chí khi kết hôn còn từng gặp mặt , cuộc hôn nhân bối cảnh thời đại như thì gì đáng để mong đợi chứ?
Tô Đào Đào cứ ngỡ sẽ tức đến mức ngủ , ngờ lật hai cái ngủ lúc nào , khi chìm giấc ngủ, ý nghĩ mơ hồ hiện là, ông trời quả nhiên công bằng, cho cô một em bé thiên thần, nỡ cho thêm một ông chồng tận tụy nữa, thôi cứ sống đại .
Cả đêm đó Tô Đào Đào đều mơ, chính xác mà là ác mộng, cô mơ thấy Phó Chinh Đồ lạnh lùng tuyệt tình cầm một con d.a.o dài bốn mươi mét chút biểu cảm đuổi theo c.h.é.m cô, cứ đuổi, cô cứ chạy...
Chạy cho đến khi tiếng gà gáy “ò ó o" vang lên, Tô Đào Đào mới giật bật dậy từ giường, sợ đến mức toát mồ hôi lạnh...
Việc đầu tiên Tô Đào Đào là về phía bức thư cô vứt sang một bên, tức tối cầm lên ném xuống đất, lầm bầm:
“Đồ khốn Phó Chinh Đồ, xứng một đại tiên nữ da trắng xinh chân dài như và một bảo bối thiên thần như Trần Trần !”
Tuy nhiên, khi sửa soạn xong xuôi, cô vẫn phòng nhặt bức thư đó lên về phía nhà bếp.
Tô Đào Đào Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng Phó Chinh Đồ bình an đến nhường nào.
Cô gặp ác mộng nên ngủ quên, giờ , Trần Trần đang ngoan ngoãn ăn trứng hấp, Phó Viễn Hàng pha xong sữa dê, Chu Linh Lan bưng đĩa bánh áp chảo lò lên.
Chu Linh Lan thấy Tô Đào Đào, hiền hậu :
“Đào Đào hôm qua mệt lắm đúng ?
Sao ngủ thêm chút nữa?”
Thần sắc Tô Đào Đào chút phức tạp, đợi định, khi bắt đầu ăn, để đảm bảo sẽ xảy các hành vi nguy hiểm như phun sữa, sặc nghẹn bàn ăn, mới lấy bức thư của Phó Chinh Đồ đặt lên bàn, bình tĩnh :
“Mẹ, hôm qua Chinh Đồ thư về ạ.”
Chu Linh Lan tưởng nhầm:
“Đào Đào, con gì cơ?”
Phó Viễn Hàng cũng vẻ mặt căng thẳng cô.
Chỉ “ chuyện" Trần Trần đang đung đưa đôi chân ngắn, ngẩng đầu lên từ bát trứng hấp, vẻ mặt thản nhiên :
“Cha~~ Thư~~”
Chu Linh Lan run rẩy tay cầm phong thư bàn lên:
“Chinh Đồ gửi thư về ?
Thật ?
Tạ ơn trời đất, tạ ơn trời đất...”
Phó Viễn Hàng vội vàng ghé sát .