Phó Viễn Hàng:
“Thôi ông, gì đáng sợ , chỉ là thích chuyện thôi."
Mộc Mộc đồng tình:
“Anh đối với Trần Trần chuyện rõ nhiều còn gì."
Phó Viễn Hàng thể đồng ý hơn:
“Anh cũng chỉ nhiều hơn một chút khi đối diện với chị dâu và Trần Trần thôi, xem Bàn Bàn còn chẳng sợ kìa."
Bàn Bàn hiểu hỏi:
“Bố của Trần Trần với Trần Trần như , tớ còn mong bác là bố tớ nữa là, tớ sợ bác chứ?"
Mộc Mộc vội vàng bước tới bịt miệng Bàn Bàn:
“Cậu nhỏ thôi cho nhờ..."
Bàn Bàn:
“Ưm ưm..."...
Trong phòng tầng hai.
Trần Trần tìm thấy từ trong đống quần áo của bố một cái “hộp lớn" màu nâu xám nhiều nút bấm.
Mặc dù nó lớn, chút khác biệt so với “món quà nhỏ" mà bố khi .
đây là thứ duy nhất trong hành lý của bố “trông" giống quà nhất .
“Bố ơi~~ Là cái ạ~~"
Phó Chinh Đồ lấy quần áo sạch từ trong tủ , gật đầu:
“ , nó gọi là đài thu thanh bán dẫn."
Lúc Phó Chinh Đồ và Tô Đào Đào kết hôn, trong “ba bánh một vang" thì cái đài lúc đó phiếu, kịp mua nên đưa tiền mặt cho cô, vẫn luôn mua.
Chuyến công tác Phó Chinh Đồ thực vẫn nghĩ mua quà gì cho Trần Trần, thỉnh thoảng ngang qua phố phường thấy tiếng đài phát thanh mới chợt nhớ , một cái đài ở nhà bạn với họ cũng tồi.
Thế là tận dụng thời gian rảnh rỗi thu thập đủ loại nguyên liệu, trong phòng thí nghiệm ở nơi công tác cái gì cũng , công cụ và phụ liệu đều đầy đủ, tiện tay lắp ráp chiếc đài thu thanh bán dẫn .
Đài thu thanh thị trường đều lớn, chiếc qua cải tiến của nhỏ hơn một vòng so với loại bán ngoài thị trường, nhưng kích thước vẫn nhỏ, đại khái chỉ nhỏ hơn một chút so với bốn viên gạch ghép .
Trần Trần ôm nổi, đài thu thanh nghiên cứu hồi lâu, bộ não thông minh gặp vùng mù kiến thức, hiểu nguyên lý của nó:
“Bố ơi~~ Cái dùng để gì ạ~~"
Phó Chinh Đồ cắm điện, xoay nút điều chỉnh kênh.
Trần Trần cảm thấy cái đài trong tay bố dường như ma thuật , chẳng mấy chốc, âm thanh trầm bổng vang lên từ trong “chiếc hộp".
Trần Trần trợn tròn mắt, miệng cũng há thành hình chữ O......
Chương 289 Đào Đào, nhớ ?
Trần Trần vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm, híp mắt:
“Bố ơi~~ Bố giỏi quá ~~ Bên trong là giọng của ai thế ạ~~"
Phó Chinh Đồ vặn âm thanh lớn lên một chút, :
“Phát thanh viên, chúng thông qua sóng vô tuyến điện tiếp nhận giọng của phát thanh viên từ phương xa truyền đến.
Ông đang kể một câu chuyện về thời kháng chiến, mỗi ngày cùng một thời điểm ông đều tiếp nối nội dung của ngày hôm để kể tiếp."
“Dạ ạ~~" Trần Trần gật đầu thôi, bàn tay nhỏ sờ sờ cái đài, “Mẹ và chú nhỏ đều kể câu chuyện bao giờ cả~~ Bố ơi~~ Ngoài kể chuyện ~~ đài thu thanh còn thể gì nữa ạ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-357.html.]
Những đứa trẻ đủ thông minh sẽ hỏi những câu hỏi như .
Phó Chinh Đồ :
“Còn thể các loại tin tức, thông báo, dự báo thời tiết, còn thể ca nhạc... nhiều công dụng."
“Oa~~" Trần Trần trợn tròn đôi mắt lớn, “Giỏi quá ~~ Bố dạy con dùng với ạ~~"
Phó Chinh Đồ chỉ các nút bấm phổ cập kiến thức cho Trần Trần một lượt, cuối cùng :
“Con còn nhỏ, tự ý động phích cắm, đây cũng với con về việc điện giật , con sự đồng hành của bố thì mới thao tác, nhớ ?"
Họ đều chú ý đến các loại nguy cơ mất an , từ nhỏ phổ cập kiến thức cho bạn nhỏ, từ việc dùng điện đến d.a.o kéo, đến lửa và nước, vân vân, nếu lớn cùng, Trần Trần sẽ chạm .
“Con ạ~~ Bố ơi~~ mang xuống cho cùng ạ~~"
Phó Chinh Đồ dọn dẹp xong quần áo sạch sẽ, một tay xách đài thu thanh một tay dắt bạn nhỏ xuống lầu.
Trần Trần nhảy nhót, vẻ mặt phấn khích :
“Chú nhỏ ơi~~ Nhà đài thu thanh kể chuyện ~~ Chú cần kể chuyện cho cháu nữa ạ~~"
Phó Chinh Đồ :
“Đài thu thanh thời gian phát sóng cố định, chín giờ tối là còn nữa ."
“A~~" Trần Trần một tẹo thất vọng, “Được ạ~~ Trước khi ngủ cháu vẫn kể chuyện cơ~~"
“Anh, mua đài thu thanh ?"
Thời buổi , trong nhà bất kể sắm thêm món “đồ lớn" nào cũng là chuyện đáng để ăn mừng.
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Còn chức năng ghi âm nữa, mua cho em băng ghi âm tiếng nước ngoài, thuận tiện cho em học ngoại ngữ, bây giờ dạy em cách bật tắt đài, tối về dạy em những cái khác."
Phó Viễn Hàng hiếm khi để lộ cảm xúc, nhe răng gật đầu:
“Vâng ạ."
Mộc Mộc đương nhiên là thấy đài thu thanh , tất nhiên, với bản tính tiết kiệm của dì Chung thì loại đồ điện gia dụng thiết thực thể nào xuất hiện ở nhà họ .
Con trai ở độ tuổi , ai mà chẳng thích những thứ mới lạ chứ?
“Thích thật đấy, A Hàng."
“Chúng thể cùng băng ghi âm."
Phó Viễn Hàng .
Mộc Mộc bấy giờ mới hớn hở:
“Ừ ừ ừ."
Bàn Bàn thấy bao giờ, đối với món đồ lớn cũng vô cùng hiếu kỳ, tuy nhiên bé càng ngưỡng mộ hơn là bố của Trần Trần mua cho Trần Trần một món quà lớn như .
Cậu bé cảm thấy đời còn bố nào hơn bố của Trần Trần nữa.
Cũng bé thể phân phối cho một bố .
Lúc Tô Đào Đào về đến nhà, các bạn nhỏ đang vây quanh đài thu thanh kể chuyện một cách say sưa.
Ngay cả Bạch Bạch cũng yên tĩnh phục bên chân Trần Trần, mắt lim dim như thể hiểu .
Nó cũng là thành viên đầu tiên phát hiện Tô Đào Đào về, đột ngột mở mắt , lao đến bên cạnh Tô Đào Đào vẫy đuôi xoay vòng.
Trần Trần cũng phát hiện , dậy dang rộng hai tay chạy “bạch bạch" tới: