Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:23:29
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó đôi tay ngắn ngủn của Trần Trần vỗ vỗ phong thư:
“Trần Trần~~ Cha~~ Thư~~”
Tô Đào Đào trợn tròn mắt, cô vòng vo như , ngay cả bản cô cũng cần sắp xếp suy nghĩ, mà nhóc hiểu ?
Còn thể suy một ba, bà nội là của chú nhỏ , gửi thư tới là cha ?
Tô Đào Đào ôm lấy cánh tay Trần Trần lên xuống trái :
“Trần Trần con thật sự là một đứa trẻ hai tuổi ?”
Chẳng lẽ cũng giống cô là xuyên tới, là một linh hồn già cỗi núp lớp vỏ bọc trẻ con ?
Trần Trần chớp chớp mắt, đôi mắt trong veo sáng ngời như suối nước núi, Tô Đào Đào thầm nghĩ đứa nhỏ trưởng thành xinh xắn như , còn thông minh thế , bảo các bạn học của con sống đây?
Tô Đào Đào ôm lấy bé lắc lắc:
“Trần Trần đúng , bà nội chính là của chú nhỏ, nhưng còn cha của chú nhỏ, cũng chính là ông nội của Trần Trần, vì bảo vệ Tổ quốc mà hy sinh, trở thành một hùng.
cha của Trần Trần thì khác, cha chỉ vì nhu cầu công việc mà đến một nơi khá bí mật, mãi rút thời gian để về thăm Trần Trần,” Tô Đào Đào giơ giơ bức thư trong tay, “Bây giờ cha gửi thư tới đây, tin rằng Trần Trần sẽ sớm gặp cha thôi.”
Thực Phó Chinh Đồ căn bản đến sự tồn tại của Trần Trần, kết hôn bao lâu nhiệm vụ, đó luôn ở trong trạng thái mất liên lạc, mãi đến hôm nay mới đầu tiên nhận thư của , căn bản là cơ hội để cho sự tồn tại của Trần Trần.
Tô Đào Đào bóc thư mặt con, theo thói quen của cô, bóc thư chắc chắn sẽ mặt con, ngộ nhỡ trong thư một chữ cũng nhắc tới Trần Trần, bé sẽ đau lòng bao?
Tô Đào Đào cất bức thư , đ-ấm đ-ấm chân:
“Trần Trần, đưa con chụp tấm ảnh gửi cho cha nhé?
Cha vẫn thấy Trần Trần , chúng để cha xem dáng vẻ trai của Trần Trần.”
Thực lên huyện nên cùng với Chu Linh Lan và Phó Viễn Hàng chụp một tấm ảnh cả gia đình, bây giờ bảo Chu Linh Lan chuyên môn chạy một chuyến bà chắc chắn sẽ chịu, chỉ thể chụp cô và Trần Trần để gửi cho Phó Chinh Đồ, để sự chuẩn tâm lý.
Trần Trần từng chụp ảnh, cũng thế nào là “dáng vẻ trai", nhưng như chắc chắn là chuyện , liền miệng đồng ý ngay.
Cách thời gian tập trung về lúc năm giờ còn hơn một tiếng, Tô Đào Đào màng mệt mỏi, tranh thủ thời gian đưa Trần Trần đến tiệm chụp ảnh.
Tiệm chụp ảnh thời cũng là đơn vị quốc doanh, nắm giữ kỹ thuật chụp ảnh cũng là một bát cơm sắt, ảnh màu vẫn bắt đầu phổ biến, cũng thấy ảnh đen trắng, thiết của tiệm chụp ảnh cũng vô cùng đơn sơ, một tấm vải nền xám xịt, một chiếc máy ảnh kiểu cũ, mấy chiếc ghế, là bộ bối cảnh.
Thập niên 70 đang thịnh hành loại “ảnh nhỏ xíu", kích thước đầy một tấc, giá rẻ, ưa chuộng, nhưng Tô Đào Đào định chụp loại .
Tiệm chụp ảnh cũng phố lầu hầm ở Song Giang Khẩu, môi trường cũng tương tự như tiệm cơm quốc doanh 1, Tô Đào Đào dự định “chụp ngoại cảnh".
Sau khi hỏi rõ giá cả và các lưu ý, Tô Đào Đào hỏi:
“Thầy , thể chụp ở bên ngoài ?
chụp cả phong cảnh bên ngoài nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-35.html.]
Cảnh sắc nơi hai dòng sông hội tụ thật sự là trời ban, nghĩ đến việc thể sắp rời khỏi nơi , Tô Đào Đào để một chút kỷ niệm, thời đại giống đời , một chiếc điện thoại chụp đó, cơ hội để những ký ức quý giá nhiều, phong cảnh bên ngoài dù cũng hơn tấm phông nền xám xịt bên trong .
Thợ chụp ảnh cũng là đầu tiên thấy chụp cả phong cảnh bên ngoài, suy nghĩ một lát gật đầu:
“Được thôi, nhưng hiệu quả hình ảnh đảm bảo , khả năng sẽ cháy sáng quá mức.”
Tô Đào Đào :
“Không , chụp nhiều thêm mấy tấm là .”
Thợ chụp ảnh im lặng một chút, nên nhắc giá ảnh cho cô , nhưng cách ăn mặc của họ tệ, chắc cũng thiếu vài đồng bạc , nhưng vẫn rõ:
“Ảnh sáu tấc năm hào một tấm, ảnh bán bốn hào, năm tấc thì ít hơn một hào, hai tấc thì một hào một tấm, cô rõ yêu cầu .”
Tô Đào Đào gật đầu:
“Đều chụp ảnh sáu tấc, bế con chụp hai tấm, con chụp riêng một tấm, chụp riêng một tấm, tổng cộng chụp bốn tấm.”
Thời đại hiếm ai nỡ tiêu tiền như , thợ chụp ảnh kỹ Tô Đào Đào một lượt:
“Bên trong nhà vệ sinh, rửa mặt .”
Tô Đào Đào suýt chút nữa quên mất “thuật dịch dung" của , lòng yêu cái ai cũng , Tô Đào Đào tự nhiên cũng ngoại lệ.
Mấy phút , Tô Đào Đào rửa ráy cho và Trần Trần sạch sẽ , khi thợ chụp ảnh thấy hai con như lột xác , cả ngẩn tại chỗ, đồng chí nữ xinh đến ông cũng vạn ngờ tới, thế nào nhỉ, giống như một viên ngọc trai bám đầy bụi bặm bấy lâu nay bỗng chốc rửa sạch lớp bụi, đột nhiên tỏa sáng rực rỡ khiến thể rời mắt.
Đặc biệt là đôi mắt trong veo như nước , đuôi mắt xếch lên, dường như chỉ cần cong môi một chút là thể khiến say đắm, thợ chụp ảnh nghề bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên gặp một đồng chí nữ rạng rỡ như .
Đợi ông chỉnh xong góc chụp, bên Tô Đào Đào tạo xong tư thế.
Tấm đầu tiên cô dùng tay bế Trần Trần, để Trần Trần giơ tay lên cao uốn cong đỉnh đầu, bản cô thì nghiêng đầu về phía bé, tay trái giơ cao uốn xuống, cùng với tay của Trần Trần tạo thành một hình trái tim chuẩn cho lắm.
“Ngoan nào, lát nữa chú thợ chụp ảnh hô một hai ba, thì con theo cùng hô 'cà tím' nhé?”
Trần Trần đầu chụp ảnh, đối với thứ đều vô cùng tò mò, bé cứ chằm chằm cái máy đen ngòm trong tay thợ chụp ảnh, Tô Đào Đào mới kéo sự chú ý.
Thợ chụp ảnh vốn dĩ còn định chỉ dẫn Tô Đào Đào tạo dáng, ngờ cô tự sáng tạo một động tác chẳng giống ai thế , ông cũng gì thêm, bắt một trạng thái khá , đếm một hai ba.
Bên phía Tô Đào Đào dẫn Trần Trần hô:
“Cà tím!”
Ống kính liền định vị nụ nhất của hai con, cũng định vị dòng sông chảy ngừng và những ngọn đồi khéo léo của thiên nhiên.
Hai con hạ tay xuống, Tô Đào Đào động tác OK, thợ chụp ảnh hiểu ý, đếm một hai ba, Trần Trần cần Tô Đào Đào dẫn dắt, tự bắt đầu hô “cà tím".
Tô Đào Đào đột nhiên nghiêng đầu hôn lên má Trần Trần khi thợ chụp ảnh hô đến “ba".
Một tiếng “tách", khung hình .