Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 348
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đều tưởng B-éo B-éo nuôi dưỡng , thực B-éo B-éo càng b-éo khỏe thì chứng tỏ đ-ánh càng nhiều."
Mộc Mộc cách tổng kết, logic và khả năng diễn đạt của vốn , chỉ vài câu rõ ngọn ngành sự việc.
Dì Chung xong tức giận vỗ bàn:
“Cái bà Lý Thu Cúc , hổ dữ còn ăn thịt con, bà thể đối xử với con trai như , còn tính nữa !"
Mộc Mộc lắc đầu :
“Anh Lý Khoan bảo B-éo B-éo là bà nhặt về."
Dì Chung kinh ngạc:
“Hả?
Còn chuyện ?
Sao dì nhỉ?"
Mộc Mộc đẩy vai dì Chung:
“Ôi Chủ nhiệm Chung của con ơi, giờ lúc chuyện , dì mau nghĩ cách cứu B-éo B-éo !"
Mộc Mộc dứt lời, Tô Đào Đào cũng vặn tới nơi:
“B-éo B-éo con ruột của Lý Thu Cúc ?"
Nói xong thuận tay khép cửa .
“Mẹ ơi~~" Trần Trần mếu máo, tủi giơ tay về phía Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào bế lấy bé đang tủi , vỗ nhẹ lưng:
“Không , ."
“Mẹ ơi~~ B-éo B-éo đ-ánh là vì kể với con~~ bạn mắng đấy~~ cứu B-éo B-éo với~~" Đừng thấy Trần Trần nhỏ mà lầm, thực bé cái gì cũng .
Tô Đào Đào khẽ vuốt lưng Trần Trần:
“Mẹ , đừng lo."
“Hiện giờ tình hình thế nào ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Mộc Mộc nhanh ch.óng kể sự việc một nữa.
Tô Đào Đào suy nghĩ một lát:
“Dì Chung, dì gọi điện cho công đoàn , bảo bố B-éo B-éo mau đến bệnh viện, cháu sẽ gọi điện cho Vũ Cương, chuyện nhất định một lời giải thích, rùm beng lên, càng lớn càng , để triệt để dập tắt ý định đ-ánh con của bọn họ."
Dưới sự giám sát của quần chúng, chỉ cần bọn họ đụng B-éo B-éo một chút thôi, mỗi một bãi nước bọt cũng đủ dìm ch-ết bọn họ.
Công tác tư tưởng cho B-éo B-éo cũng , để bé tự mạnh mẽ lên mới .
Dì Chung gật đầu:
“Được."
Hai chia gọi điện thoại.
Bố B-éo B-éo là Lý Đông Lượng nhận điện thoại, dì Chung mắng cho một trận vuốt mặt kịp, mặt đen hơn đ-ít nồi.
Dì Chung căn bản cho cơ hội giải thích, trực tiếp chụp mũ, vợ chồng lòng đen tối, ngược đãi con nuôi trong thời gian dài, đ-ánh đứa trẻ như lấy mạng, căn bản coi đứa trẻ là , giờ chân đứa trẻ gãy, m-ông thì nát bét, đang ở bệnh viện dở sống dở ch-ết mà đôi vợ chồng chẳng thấy bóng dáng .
Còn sẽ báo công an, bắt đôi vợ chồng lòng lang thú cải tạo ở nông trường vân vân và vân vân.
Cái miệng của dì Chung thì dạng .
Trận mắng nhiếc xối xả khiến Lý Đông Lượng ngay cả cơ hội cãi cũng .
Lý Đông Lượng những lời cáo buộc hết điều đến điều khác nghiêm trọng hơn, nghi ngờ nghiêm trọng là dì Chung tìm nhầm .
Mãi đến khi dì Chung mắng xong cúp điện thoại, Chủ tịch Công đoàn gõ gõ lên mặt bàn của , với vẻ mặt nghiêm túc.
Nói bảo mau đến bệnh viện xử lý chuyện của đứa trẻ, còn nếu vợ chồng dám đụng đứa trẻ một nữa, sẽ báo công an ngay lập tức, việc cũng khỏi nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-348.html.]
Lý Đông Lượng sợ đến mức mặt xanh mét.
Anh căn bản chẳng chuyện gì đang xảy .
Đành liên tục , bàn giao công việc hớt hải chạy đến bệnh viện.
Khi đến bệnh viện, bác sĩ xử lý xong vết thương cho B-éo B-éo.
B-éo B-éo đang sấp giường bệnh, vẻ mặt đầy thỏa mãn ăn đồ ăn vặt mà Mạc Gia Triết mua cho, căn bản giống bộ dạng của đang thương tích.
B-éo B-éo mặt cửa, là đầu tiên phát hiện Lý Đông Lượng đến, bé gọi một câu nhạt nhẽo:
“Bố."
Mạc Gia Triết đầu , đàn ông ngoài ba mươi tuổi, tay cầm cặp công văn, dáng vẻ thư sinh, ăn mặc chỉnh tề, chỉ là biểu cảm cau mày B-éo B-éo mang theo sự xét nét và nghi hoặc, chứ chẳng thấy mấy phần quan tâm.
“B-éo B-éo thế ?"
B-éo B-éo ngốc, bé đang giúp , nếu bản thể nỗ lực một chút, lẽ sẽ đ-ánh nữa, thế nên bé :
“Mẹ đ-ánh con , m-ông đ-ánh đến chảy m-áu luôn, bố ơi con thực sự nghịch ngợm mà, nhưng cứ hở là đ-ánh con, hôm qua chân con cũng là do đ-ánh hỏng con mới ngã đấy."
Lý Đông Lượng nghiến răng:
“Thế con ?"
B-éo B-éo khó hiểu :
“Con mà, nhưng bố bảo là do con nghịch ngợm nên mới đ-ánh con, nhưng bố ơi con thực sự nghịch ngợm."
Lý Đông Lượng:
“Không nghịch ngợm bà đ-ánh con?"
Đ-ánh vài cái mà rùm beng lên thế , cũng chịu luôn.
B-éo B-éo bĩu môi, nào cũng , bé chẳng nữa.
B-éo B-éo dứt khoát im lặng, tiếp tục ăn đồ ăn vặt mà chú Gia Triết mua cho.
Chú Gia Triết là , đưa bé gặp bác sĩ, còn mời bé ăn đồ ngon.
Mạc Gia Triết thấy thái độ của như , nhịn mà xen :
“Anh Lý, chẳng lẽ nên hỏi xem đứa trẻ thương thế nào ?
Anh là cha mà đối với con cái thèm hỏi han đành.
Các sống chung một mái nhà, Lý Thu Cúc thường xuyên ngược đãi đứa trẻ vô cớ, mỗi đ-ánh xong cho một miếng ngon, cho nó ngoài, đ-ánh nghiêm trọng thế mà thực sự chút gì ?"
Lý Đông Lượng mấp máy môi.
Những khác trong phòng bệnh nổi nữa:
“Làm mà ?
Nói trắng là con nhặt về nên để tâm thôi."
“Đứa trẻ cũng là con , thể như chứ, ngay cả nhặt mèo nhặt ch.ó về nhà cũng ngược đãi cơ mà?
Huống chi là con ?"
“ thế, đứa trẻ trông thì vẻ nuôi dưỡng , hóa là dùng việc đ-ánh để đổi lấy miếng ăn, cái nhà là hạng gì ?"
“Ôi, đứa trẻ tội nghiệp quá, đúng , nhà lão Hồ chẳng con ?
Bọn họ nuôi thì là đem đứa trẻ cho nhà lão Hồ nuôi , họ thích trẻ con lắm, chắc chắn sẽ quý như vàng như ngọc cho xem."...
Chương 280 Nhặt về thì nhà các , là chính
Mạc Gia Triết hổ là con trai của dì Chung, khi hỏi đứa trẻ gặp chuyện gì, liền thản nhiên một câu “ con ruột nên tay nặng".
Có lập tức nhận B-éo B-éo là con nhà Lý Thu Cúc, nhà họ Lý đ-ánh con cũng chẳng chuyện ngày một ngày hai.
B-éo B-éo giọng to, cứ đ-ánh là rống lên, chỉ Lý Thu Cúc như ma “nhập định" mới thấy, chứ hàng xóm thường xuyên thấy tiếng của bé.