Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 337
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng thế , năm đó kỹ sư Phó nổi tiếng ở căn cứ một lý do là thường xuyên trợ lý, chẳng trợ lý nào việc lâu trướng cả.
Chinh Đồ bao giờ chủ động đuổi , là họ tự lóc bảo nổi chủ động xin thôi.
Trợ lý hiện tại của ông Mạc nhà dì từng trướng Chinh Đồ mấy tháng, đến bây giờ vẫn còn khoe mãi đấy.
Ông Mạc cũng thường xuyên bảo do Chinh Đồ rèn giũa đúng là khác biệt.
Tiểu Lục là trợ lý theo Chinh Đồ lâu nhất, chỉ vì Chinh Đồ đổi vị trí công tác, cần công tác ngoài nữa nên Tiểu Lục mới trở thành nhân viên cơ động.
Sau đó thì theo cháu, trở thành một viên đại tướng của xưởng chúng , đúng là duyên phận mà.”
Tô Đào Đào chợt nhớ đến Tiểu Lục đầu tiên đón họ ở ga tàu hỏa, cái tên Tiểu Lục cứ nằng nặc đòi theo cô việc, bất giác nở một nụ ấm áp.
“Thực nên là mắt cấp của Tiểu Lục , dù là cháu là kỹ sư Phó nhà cháu, đều là chủ động lựa chọn và kiên định theo đến cùng.”
Dì Chung:
“Cháu đúng, mắt của Tiểu Lục cũng .
Cũng chính vì thế mà dì mới càng thêm tức giận, đều là đường đường chính chính việc cho xưởng mà khó như , hạng đó thật sự khai trừ mười cũng chẳng thấy nhiều.”
“Dì Chung……”
Tô Đào Đào lắc đầu với bà, “Chuyện ở xưởng thì cứ để xưởng giải quyết ạ.”
Dì Chung quanh, may mà mấy , thấp giọng :
“Lần dì sẽ chú ý.”
……
Tô Đào Đào về đến nhà, Phó Viễn Hàng nấu cơm xong, thức ăn cũng thái và rửa sạch sẽ, chỉ đợi Tô Đào Đào về là xuống chảo xào.
“Chị dâu, Trần Trần, hai về ạ?
Để em nhóm lửa.”
“Tiểu Hàng của chúng giỏi quá, thế chị đỡ bao nhiêu việc đấy.”
Tô Đào Đào .
Trần Trần híp mắt:
“Chú nhỏ một trăm điểm~~ Giỏi quá ~~”
Phó Viễn Hàng xoa cái đầu nhỏ của Trần Trần:
“Cháu là giỏi nhất.”
Trần Trần:
“Vâng ạ~~ Cháu cũng là một đứa trẻ một trăm điểm ạ~~”
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng đều nhịn mà bật .
Tô Đào Đào đang định xào rau thì Phó Chinh Đồ cũng về đến nơi.
“Sao giờ về ?
Hôm nay bận ?”
Phó Chinh Đồ vẻ mặt áy náy :
“Có việc đột xuất công tác một chuyến, nhanh thì một tuần, chậm thì mười ngày.”
Tô Đào Đào ngẩn :
“Đột ngột thế ?
Có gấp ?
Nếu gấp thì để em nấu bát mì cho ăn .”
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không kịp nữa , lấy quần áo là ngay.”
Tô Đào Đào :
“Anh lên thu xếp , em cho cái bánh trứng, nhanh lắm.”
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được.”
Trần Trần như cái đuôi nhỏ bám theo Phó Chinh Đồ:
“Bố ơi~~ Bố thế ạ~~”
Phó Chinh Đồ bế con lên, xoa đầu bé, lên lầu :
“Bố máy bay đến một nơi xa, con ở nhà ngoan nhé, lời và chú nhỏ.”
Trần Trần c.ắ.n bàn tay nhỏ mũm mĩm:
“Máy bay kìa~~ Đang bay trời kìa~~ Bố ơi~~ Bố cho con cùng với ạ~~ Con cũng bay~~”
……
Chương 269 Bố ơi~~ Khi nào nhớ bố thì con thế nào ạ~~
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-337.html.]
Phó Chinh Đồ :
“Lần vội vàng nên mang con , bố hứa với con, sẽ tìm cơ hội cho con máy bay.”
Trần Trần “~~” một tiếng, vẻ mặt chút thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn :
“Được ạ~~”
Bố bao giờ thất hứa với bé, những việc bố hứa đều , những việc thể dắt bé theo bố đều sẽ dắt theo.
Nên bố dắt thì Trần Trần là thật sự dắt , bé sẽ khó bố.
Phó Chinh Đồ xoa đầu con trai:
“Đến lúc đó bố sẽ mang về cho con một món quà nhỏ.”
Đôi mắt to của Trần Trần sáng lên:
“Vâng ạ~~ Vậy bố ơi~~ Khi nào bố về ạ~~”
Phó Chinh Đồ :
“Chắc là một tuần đến mười ngày gì đó.”
Trần Trần chớp mắt Phó Chinh Đồ:
“Bố ơi~~ Khi nào nhớ bố thì con thế nào ạ~~”
Phó Chinh Đồ hôn lên trán con, đặt con xuống:
“Bố sẽ cố gắng về sớm, khi nào nhớ bố thì hãy xem những tấm ảnh chúng chụp chung.”
Mấy tấm ảnh chụp bằng máy ảnh của Chu Chính rửa , Phó Chinh Đồ bây giờ cũng luôn mang theo ảnh cả nhà bên , thỉnh thoảng lấy xem.
“ mà ảnh bằng bố ạ~~” Trần Trần thực sự thích bố, tiếp tục cái đuôi nhỏ của bố, rời nửa bước.
Phó Chinh Đồ nhịn bật :
“Là bố là .”
Trần Trần bỗng nhiên chạy bịch bịch về phòng , lấy một hình giấy gấp thích nhất qua, đặt túi hành lý của Phó Chinh Đồ:
“Quà tặng bố đấy ạ~~ Nhớ nhớ Trần Trần nhé~~”
Phó Chinh Đồ phì , bế bạn nhỏ lên hôn trán bé:
“Cảm ơn con, bố sẽ nhớ con mà.”
Trần Trần cong đôi mắt to:
“Cũng nhớ và chú nhỏ nữa nhé~~”
Phó Chinh Đồ:
“Được, con thể ghi nhớ mỗi ngày những gì, đợi khi bố về thì kể cho bố , bố bỏ lỡ quá trình trưởng thành mỗi ngày của Trần Trần.”
Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một chút:
“Được ạ~~ Con thể vẽ ~~ Rồi đóng dấu~~ Rồi ngày tháng lên~~ Như là bố sẽ ngay thôi ạ~~”
Phó Chinh Đồ:
“Được, bố thu xếp xong , chúng xuống thôi.”
Quay trở tầng một, Tô Đào Đào đang bận rộn tíu tít trong bếp.
Thấy Phó Chinh Đồ xuống, cô liền dặn Phó Viễn Hàng:
“A Hàng, đưa cái bánh rán xong cho trai em .”
Phó Chinh Đồ đặt bạn nhỏ xuống, bếp ôm Tô Đào Đào một cái:
“Anh nhé, ở nhà vất vả cho em , sẽ về sớm nhất thể, ga giường cứ đợi về giặt, gạo mì những thứ nặng nề cũng đừng mua vội, đợi về mua.”
Tô Đào Đào ôm một cái, dụi đầu ng-ực :
“Anh ngoài chú ý an , ba bữa cũng ăn đúng giờ nhé.”
Phó Chinh Đồ xoa đầu cô:
“Anh , thời gian thể liên lạc với em, đừng lo lắng, sẽ bình an trở về.”
Tim Tô Đào Đào “thịch” một cái, buột miệng hỏi:
“Lần một mạch hai ba năm nữa đấy chứ?”
Tô Đào Đào hỏi , công việc của Phó Chinh Đồ là bí mật, dù khi căn cứ định hơn nhiều nhưng vẫn mang tính chất bảo mật.
Phó Chinh Đồ ngẩn , cảm giác tội lập tức dâng lên, đôi mắt hẹp dài Tô Đào Đào sâu hoắm:
“Xin em, sẽ , muộn nhất mười ngày nhất định về, nếu lịch trình đổi cũng sẽ gọi điện báo cho em.”
Tô Đào Đào thực sự cũng chỉ thuận miệng thôi, gật đầu bảo:
“Em , .”
Phó Chinh Đồ hôn lên trán Tô Đào Đào ngay mặt bạn nhỏ.
Trần Trần chạy bịch bịch tới:
“Trần Trần cũng thơm thơm nữa~~”