Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ái chà ơi, dọa ch-ết , cái ánh mắt của B-éo mà đáng sợ thế?

 

Cứ như ăn tươi nuốt sống , đây nhận là hạng nhỉ.”

 

Tiểu Lục theo bóng lưng bà , luôn cảm thấy bà còn gây chuyện nữa.

 

“Đường dài mới ngựa , ở lâu mới lòng .”

 

Tiểu Lục .

 

Dì Chung :

 

“Câu dì thích , cũng là câu dì với cháu, trai trẻ khá lắm, đây là dì lầm .

 

Vẫn là con mắt của Xưởng trưởng Tô nhà chúng tinh tường nha, cháu đúng là vài ngón nghề đấy.”

 

Tiểu Lục :

 

“Chủ nhiệm Chung dì đừng cháu nữa, so với dì cháu còn non lắm.”

 

Dì Chung lắc đầu:

 

“Không , nếu những lời cháu cùng thì chuyện hôm nay kết thúc .”

 

Thực Tiểu Lục cảm thấy dù những lời đó thì chuyện lẽ vẫn còn dư âm.

 

Dì Chung tiếp tục :

 

“Tiểu Lục , lòng thể đến thế nhỉ?

 

Đào Đào một lòng một vì xưởng, bận đến mức quên ăn quên ngủ, ngay cả Trần Trần nhỏ thế cũng gần như hằng ngày ăn nhà bếp tập thể, em còn chẳng thời gian nấu cơm.

 

Vậy mà vẫn kẻ mở miệng là vu khống, bôi nhọ em , chỉ cần đầu óc bình thường đều vị trí đó của Đào Đào ai cũng .”

 

Tiểu Lục :

 

“Không , chị Tô của cháu bụng chịu, chấp hạng tiểu nhân ạ.”

 

Dì Chung gật đầu:

 

, thôi , dì báo cáo tình hình với Xưởng trưởng Tô, cháu đến phân xưởng trông chừng một chút.”

 

Tiểu Lục khôi phục vẻ hi hi ha ha thường ngày, động tác chào kiểu quân đội với dì Chung:

 

“Tuân lệnh, Chủ nhiệm Chung.”

 

……

 

Chương 268 Máy bay kìa~~ Đang bay trời kìa~~

 

Dì Chung và Tiểu Lục kiểm tra xong cũng đến giờ tan .

 

Tô Đào Đào lâu nấu bữa trưa cho bạn nhỏ, sáng nay lúc khỏi nhà dặn Phó Viễn Hàng mua thức ăn, buổi trưa cô tiện đường đón Trần Trần về luôn là .

 

Trương Xuân Thành hôm nay buổi trưa về ăn cơm, Hạ Tri Thu sớm hơn Tô Đào Đào nên đón Đông Đông .

 

Khi Tô Đào Đào đến trường, bé B-éo đáng thương đang B-éo xách tai lôi khỏi lớp học.

 

Bé B-éo to “oa oa”, hét:

 

“Tại, tại cho con chơi với Trần Trần, con học!

 

Con chơi với Trần Trần, oa oa oa oa……”

 

Mẹ B-éo sức lôi bé B-éo :

 

“Học hành gì nữa?

 

Mẹ mất việc , lấy tiền cho con học?

 

Mẹ bảo con bao nhiêu là đừng chơi với , là ai?

 

Mẹ con là ai?

 

Con xứng ?

 

Đi, mau về nhà cho , con còn thì cần về nhà nữa, con ch-ết đói bên ngoài cũng thèm quản!”

 

“Oa oa oa……”

 

Bé B-éo dù b-éo đến mấy thì rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ hơn bốn tuổi, sức lực tự nhiên lớn bằng lớn, B-éo lôi đau nên chỉ lớn.

 

Vừa gọi “Trần Trần”.

 

Làm cho bạn nhỏ Trần Trần ngẩn ngơ cả .

 

Tô Đào Đào là ai chứ, B-éo như thì chẳng cần đợi dì Chung báo cáo cũng kẻ tung tin đồn nhảm là ai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-336.html.]

 

Lúc B-éo ngang qua Tô Đào Đào, cố ý huých cánh tay cô, lạnh lùng cô một cái:

 

“Cô đừng đắc ý!

 

gặp may cả đời !”

 

Tô Đào Đào mỉm nhàn nhạt, đáp :

 

bà sẽ gặp xui xẻo cả đời.”

 

Nói xong liền quan tâm đến bà nữa, đón Trần Trần.

 

Trần Trần tì cằm lên đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm, ghé cửa sổ, chớp mắt bé B-éo:

 

“Mẹ ơi~~ Bạn B-éo thế ạ~~”

 

Tô Đào Đào đẩy chiếc xe nhỏ của Trần Trần qua, bế bạn nhỏ lên:

 

“Chắc là mâu thuẫn gì với bạn thôi, thôi, về nhà nào, món ngon cho con.”

 

Trần Trần đung đưa hai cái chân ngắn nhỏ, hì hì :

 

“Mẹ ơi~~ Mẹ cũng là một trăm điểm nha~~”

 

Mẹ đối với bé lúc nào cũng hì hì, bao giờ to tiếng với bé như B-éo, càng bao giờ lôi kéo mắng mỏ bé……

 

Tô Đào Đào xoa xoa đầu Trần Trần:

 

“Bởi vì Trần Trần nhà chúng là một đứa trẻ một trăm điểm, bao giờ để bố lo lắng mà.”

 

Trần Trần hì hì nhún nhún đôi chân ngắn:

 

“Cả nhà chúng đều một trăm điểm ạ~~”

 

Tô Đào Đào:

 

, bố và chú nhỏ, còn cả bà nội nữa đều là một trăm điểm.”

 

Trần Trần:

 

“Vâng ạ~~”

 

……

 

Dì Chung Tô Đào Đào đón Trần Trần nên đợi sẵn ở cổng.

 

Thấy cô liền nhanh ch.óng tiến tới đón:

 

“Dì thấy B-éo mặt đen như nhọ nồi, lôi đ-ánh bé B-éo, cháu đoán là bà đúng ?

 

các cháu chạm mặt ?”

 

Tô Đào Đào thông minh thế nào dì Chung rõ.

 

Tô Đào Đào:

 

“Cháu đoán , chắc là bà cháu nên đem con trút giận thôi ạ.”

 

Người cảm xúc định như thực sự sẽ hại đứa trẻ.

 

Dì Chung thở dài:

 

là hạng gì cũng , đây thật sự nhận là hạng .”

 

Tô Đào Đào :

 

“Rất nhiều cặp vợ chồng chung sống cả đời còn chẳng đối phương là ma nữa là, nhận cũng là chuyện bình thường thôi ạ.”

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Cũng đúng, cần dì báo cáo chi tiết cho cháu ?”

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Ở đây nơi để chuyện, cũng đáng để lãng phí thời gian , các dì cứ xử lý theo quy định là ạ.”

 

Dì Chung gật đầu:

 

“Đào Đào , con mắt của cháu dì thật sự khâm phục, Tiểu Lục hôm nay cũng bằng con mắt khác, tiền đồ của chức phó… khụ khụ, tiền đồ tương lai của thật thể đo lường .”

 

Tô Đào Đào :

 

“Không mắt của cháu , mà là mắt của kỹ sư Phó nhà cháu , do đích rèn giũa thì mà kém ạ.”

 

Dì Chung ngẩn , chợt :

 

 

Loading...