Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Lục :

 

“Thím Hảo và những khác đều là bà , bà thấy ?”

 

Mẹ B-éo vẫn vẻ mặt bình thản :

 

“Rõ ràng là ba chúng cùng thảo luận, mỗi một câu, còn là thím Hảo , bà đổ thừa cho .

 

Bên ngoài truyền rầm rộ , ai mà ai từ chứ.”

 

Mẹ B-éo xong, dì Chung trực tiếp đẩy bức thư sa thải tay cho bà .

 

“Bà sa thải , từ ngày mai cần đến việc nữa.”

 

Mẹ B-éo lặng lẽ bức thư sa thải, hỏi dì Chung:

 

“Tại ?”

 

Dì Chung đẩy bốn bản lời khai khác đến mặt bà :

 

“Lúc bà tung tin đồn, hiện trường chỉ ba , mà là bảy .

 

Đây là lời khai của bốn khác, nhất trí khẳng định bà là tung tin đầu tiên.

 

Mẹ B-éo cúi đầu lời khai, đều là cùng tổ với họ, nhưng lúc đó họ rõ ràng mặt tại hiện trường.

 

“Xét về trình tự thời gian, bà chính là tung tin đầu tiên.”

 

Tiểu Lục bổ sung thêm.

 

Mẹ B-éo ngẩng đầu lên:

 

“Các sa thải thì cứ thẳng, cần vu khống như .

 

Lúc chúng chuyện, mấy căn bản mặt ở đó.”

 

“Họ mặt đấy,” Tiểu Lục , “Lúc đó là giờ nghỉ trưa, họ ngoài xưởng hút thu-ốc, chỉ cách các bà một bức tường, thấy mồn một cuộc đối thoại của các bà.”

 

Dì Chung tiếp lời:

 

“Nếu bà và sửa đổi thì bức thư sẽ đưa đến mặt bà, cùng lắm chỉ là ghi thôi.”

 

Mẹ B-éo lạnh:

 

“Các chắc thực sự nghĩ rằng cái xưởng là do nhà mở đấy chứ?

 

Các ủng hộ Tô Đào Đào, thì chẳng sợ cô , cho rõ ràng nhé, xưởng là của công, càng của Tô Đào Đào cô .

 

Nói vài câu chuyện phiếm mà đòi đuổi việc ?

 

Vậy thì nhân dân quần chúng cả nước chắc chẳng ai nữa quá.”

 

“Bà đại diện cho nhân dân quần chúng cả nước, nhưng chúng thể đại diện cho xưởng sa thải bà, là thôi việc, còn bây giờ là khai trừ.

 

Ngay từ đầu cho bà cơ hội, chủ động nhận thì thể bỏ qua truy cứu.

 

những nhận mà còn đùn đẩy trách nhiệm, chúng tốn bao công sức tra đến chỗ bà, bà đổ cái tội lên đầu các công nhân khác.

 

Nhân phẩm như xưởng chúng dám dùng, bà hãy tìm chỗ cao khác .

 

Nếu đến bây giờ bà vẫn thấy oan thì thể tìm lãnh đạo để khiếu nại.”

 

Chủ nhiệm Chung lãnh đạo thời gian qua là vô ích, phong cách việc khá phong thái của đầu.

 

Những lời đều căn cứ, thấu tình đạt lý, công việc ở vị trí nhân sự kiêm hành chính bà xử lý vô cùng thuần thục.

 

“Nếu nhất định thì ?”

 

Mẹ B-éo .

 

“Vậy thì đừng trách chúng dùng biện pháp mạnh, một cũng thể lôi bà ngoài .”

 

Dì Chung .

 

Mẹ B-éo dậy, lạnh lùng dì Chung và Tiểu Lục, mỉa mai:

 

“Cầm lông gà lệnh tiễn, còn tưởng là lãnh đạo thật, giả bộ đạo mạo, thì cũng chỉ là một con ch.ó tay Tô Đào Đào mà thôi.”

 

Dì Chung sa sầm mặt:

 

“Bà ăn khó thế hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-335.html.]

 

Chó còn hơn loại sói mắt trắng nuôi mãi quen như bà đấy, lúc đầu là ai lóc van xin bảo là con nhỏ, cần một công việc để phụ giúp gia đình.

 

Nếu Xưởng trưởng Tô mở xưởng, bà bây giờ còn đang , bây giờ trở mặt nhanh thế ?

 

Làm sai thì chịu phạt, đó là chuyện mà học sinh tiểu học cũng , bà ở đây giả bộ gì?”

 

Luận về cãi dì Chung thua ai cả, chỉ là từ khi Chủ nhiệm Chung bà chú trọng đến hình tượng và tố chất cá nhân hơn, dễ dàng cãi cọ.

 

cái bà B-éo bà thực sự nhịn nổi.

 

Mẹ B-éo lạnh:

 

“Bà tưởng thèm thấy cái lũ chân sai vặt các chắc?

 

câu nào sai ?

 

là dùng nhà ?

 

Các chẳng là nhờ quan hệ với cô mới vị trí hiện tại ?

 

Còn cả nữa,”

 

Mẹ B-éo chỉ Tiểu Lục:

 

“Cậu và trợ lý của , ngay cả cái tên gác cổng Đổng Thăng Bình nữa, chẳng đều là đàn ông ?

 

Chẳng lúc nào cũng theo cô , giữ ý tứ là gì ?

 

câu nào sai ?

 

Bản các trong sạch thì còn sợ , đúng là đĩ còn đòi lập đền thờ!”

 

Có thể những lời như “ đĩ còn đòi lập đền thờ” thì trình độ văn hóa của B-éo thực thấp.

 

Có lẽ là vì luôn cảm thấy tài mà gặp thời, lòng đố kỵ con trở nên biến dạng.

 

Trước trong xưởng còn chút kiêng dè, đến mức bậy bạ thế , bây giờ đúng là đ-ập nồi dìm thuyền, chẳng cần mặt mũi gì nữa.

 

Dì Chung nổi nữa, gặp hạng ngang ngược đúng là như tú tài gặp binh, chẳng ngô khoai gì.

 

“Thôi , đến phòng tài vụ thanh toán lương , đừng ngoài bảo xưởng nợ lương bà.

 

Làm thì nên tích chút khẩu đức , bà cần mặt mũi nhưng con cái và chồng bà còn cần đấy.

 

Trong xưởng phục chúng chắc cũng chỉ bà thôi nhỉ?

 

Cũng chẳng xem nặng mấy cân mấy lạng, chỉ với cái vẻ mặt chua ngoa khắc nghiệt, cứ như cả thiên hạ nợ bà thế thì cho dù đưa vị trí cho bà, bà phục ?

 

vững ?”

 

Con cái và chồng rốt cuộc vẫn là điểm yếu của B-éo, bà thể cần mặt mũi, nhưng con và chồng bà thì thể.

 

lạnh mặt, rốt cuộc phản bác thêm gì nữa.

 

Tiểu Lục nãy giờ gì nhiều, đối với việc cãi với phụ nữ quả thực thạo.

 

Đến tận bây giờ mới nhịn :

 

“Bà ngoài thể năng bậy bạ, chúng cũng thể một bản thông báo khai trừ, ghi rõ hành vi của bà từng li từng tí một dán lên bảng thông báo.

 

Công đạo tự ở trong lòng mỗi , chuyện càng ầm ĩ càng , nhất là ầm ĩ đến mức lãnh đạo bắt chồng bà quản thúc hành vi của bà, để xem ai là mất mặt hơn.”

 

Vẻ mặt B-éo cuối cùng cũng biến đổi, hằn học Tiểu Lục:

 

“Hèn hạ!”

 

đúng là dự định ngoài ầm một trận, Tô Đào Đào kết bè kết cánh, liên hợp với ban lãnh đạo chèn ép công nhân cấp cơ sở.

 

Không ngờ Tiểu Lục còn cao tay hơn bà .

 

hèn hạ?

 

Bà yên tâm, chúng tuyệt đối sẽ thêm mắm dặm muối, nhất định sẽ đưa tin trung thực, Dương Liễu Nguyệt và Ngô Lệ Hoa chính là bài học nhãn tiền cho bà đấy, rời khỏi khu tập thể thì chuyện xong !”

 

“Coi như giỏi!”

 

Mẹ B-éo lạnh lùng lườm Tiểu Lục, ánh mắt như rắn độc.

 

Nói xong liền xoay rời .

 

 

Loading...