Thân ngay chẳng sợ bóng vẹo, chuyện thực chúng chẳng sợ , còn tung tin đồn nhảm vô căn cứ, chúng sẽ truy cứu đến cùng.”
“Nghe thấy cả ?”
Dì Chung Trịnh Tú Mai, “Đi thôi, đến văn phòng một chuyến.”
Dì Chung với hai trợ lý của :
“Hai đứa giúp dì trông chừng một chút, để họ thông đồng lời khai.”
Trịnh Tú Mai lo lắng đến mức vò góc áo thôi, bà xưa nay vốn miệng nhanh hơn não, tự thấy cũng chẳng ý gì mà, tại rầm rộ như chứ?
“Ngồi , cô cứ coi như trò chuyện bình thường, giống như lúc buôn chuyện bát quái hằng ngày là .”
Dì Chung .
Trịnh Tú Mai càng thêm thấp thỏm yên:
“Chủ, Chủ nhiệm Chung, Trợ lý Lục, thực sự chỉ là tùy tiện một câu thôi, ý gì cả.”
Tiểu Lục vẽ sơ đồ quan hệ nhân vật sổ, lấy Trịnh Tú Mai trung tâm, vẽ một mũi tên hướng trong.
“Vậy cô từ lúc nào, từ ?
Cô cần căng thẳng, cô đầu tiên , cứ thành thật trả lời là .”
Tiểu Lục .
Trịnh Tú Mai nghĩ ngợi:
“Là thím Trương, chính là đồng chí Trương Ái Đệ với , chắc là thứ hai, bà hỏi chuyện , bảo , bà kể cho .”
Trịnh Tú Mai ngừng xua tay:
“ ý tôn trọng Xưởng trưởng Tô và Trợ lý Lục, chỉ là trò chuyện buôn chuyện bình thường thôi, căn bản tính chất nghiêm trọng của sự việc.
bây giờ , bao giờ chuyện như nữa, bao giờ lưng khác nữa, thật đấy, thề!”
Tiểu Lục đ-ánh dấu ngày tháng lên đường kẻ, đuôi mũi tên chữ “Trương Ái Đệ”.
Dì Chung cũng ghi chép , gật đầu :
“Được , cô bảo Tiểu Liên gọi Trương Ái Đệ , những chuyện khác đừng gì cả, càng thông đồng lời khai.”
Tiểu Liên là một trong hai trợ lý của dì Chung.
Trịnh Tú Mai thấy họ dường như truy cứu, thở phào nhẹ nhõm, ngừng gật đầu:
“Vâng , nhất định sẽ bậy, bảo Trương Ái Đệ .”
Dì Chung :
“Cô báo tên cho Tiểu Liên là , cô cần gọi.”
Trịnh Tú Mai:
“Vâng .”
……
Sau khi Trịnh Tú Mai ngoài, đến mặt Tiểu Liên truyền đạt lời của dì Chung, lẳng lặng về vị trí việc của .
Mọi thấy bà , tự nhiên xúm hỏi han tình hình.
Tiểu Liên :
“Đừng xì xào bàn tán, ai việc nấy , đến lượt các thì tự nhiên sẽ gọi thôi.”
Tiểu Liên đến mặt Trương Ái Đệ:
“Đến lượt bà , đến văn phòng Chủ nhiệm Chung một chuyến .”
Trương Ái Đệ nơm nớp lo sợ, đầu Trịnh Tú Mai.
Trịnh Tú Mai cúi đầu, ngay cả ánh mắt cũng dám tiếp xúc với bà .
Cũng vẫn là cách thức hỏi chuyện đó, khi Trương Ái Đệ ngoài gọi một công nhân khác .
Người công nhân đó ngoài gọi hai khác, ước chừng là những cùng buôn chuyện một lúc.
Cứ như mà truyền tay , càng những về càng thêm hoảng hốt, khi chỉ còn vài thì phát hiện đều là cùng một tổ, .
Cuối cùng, tất cả ánh mắt đều tập trung của Lý Đại Phúc, cũng chính là B-éo.
Đến khi cuối cùng chỉ còn ba , một trong đó nhịn khẽ hỏi:
“Mẹ B-éo, sắp đến lượt chúng , rốt cuộc bà từ thế?”
Mẹ B-éo lo lắng đến mức mồ hôi ướt đẫm cả tay, bà nhàn nhạt đó một cái:
“Chẳng chúng cùng ?
Bà hỏi thì hỏi ai?”
Người đó giãn đồng t.ử, kinh ngạc bà ……
……
Chương 267 Bà thể cần mặt mũi, con và chồng bà thì
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-334.html.]
Thím Hảo suýt chút nữa thì :
“Mẹ B-éo, bà, bà thế là ý gì?
Rõ ràng là bà cho mà, cái gì gọi là cùng ?
chính là bà đấy.”
Chương Hà cũng thấp giọng :
“ thế, hôm đó là bà đang , chúng đều đang mà.”
Mẹ B-éo bình thản lắc đầu:
“ nhớ nữa, hôm đó mỗi một câu, cũng chẳng nhớ những gì, ai khơi mào càng nữa.”
Chương Hà :
“Chỉ ba chúng thôi, lấy mỗi một câu?
Toàn là với thím Hảo bà đấy chứ.”
“Đừng xì xào bàn tán nữa, thím Hảo, bà .”
Tiểu Liên tới .
Thím Hảo nghiến răng, lườm B-éo một cái văn phòng dì Chung.
Đến văn phòng dì Chung, thím Hảo khăng khăng khẳng định là B-éo cho họ .
“Vừa nãy bà còn sống ch-ết nhận, rõ ràng là bà cho chúng , còn ở đó chối bay chối biến bảo là chúng cùng thấy.
Lúc đó , bà và chị dâu Lý ở đó, chúng đều đang cả.”
Tiểu Lục :
“Chị dâu Lý xong thì thôi, áp rễ truyền ngoài, còn bà thì , bà là đầu tiên tin đồn rêu rao, nếu bà bậy thì chuyện cũng đến mức lan rộng như .”
Thím Hảo ngẩn :
“Lan, lan rộng?
Lan rộng là gì ạ?”
Tiểu Lục:
“……”
Lớp xóa mù chữ cũng nên đưa lịch trình thôi.
Dì Chung :
“Vốn dĩ một bà xong chuyện bát quái mà truyền ngoài thì , bây giờ cho cả xưởng đều thì gọi là lan rộng.”
Thím Hảo cẩn thận thưa:
“, chỉ với một Tô Thiếu Linh thôi mà, cô cái loa phường to như thế, cũng rêu rao, cố ý , nữa, đ-ánh ch-ết cũng !”
Tiểu Lục:
“……”
Chẳng B-éo cũng chỉ với một bà ?
Cuối cùng chẳng vẫn truyền rầm rộ đó thôi.
“Được , bà ngoài , gọi B-éo đây.”
……
Mẹ B-éo vẻ mặt bình thản bước , xuống.
Tiểu Lục hỏi thẳng:
“Tại tung tin đồn như ?”
Mẹ B-éo mắt thẳng, :
“Không tung tin mà, cũng từ khác thôi.”
Tiểu Lục :
“Bà ai ?”
Mẹ B-éo :
“Thím Hảo và chị dâu Lý họ đang , chỉ một câu thuận miệng vài câu thôi, truyền ngoài mà.”
Dì Chung và Tiểu Lục .
Dì Chung :
“Lúc ba các bà chuyện còn ai khác ở đó ?”
Mẹ B-éo lắc đầu :
“Chắc là ai , chú ý.”