Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 328
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà xưởng và khu sinh hoạt cũng tách biệt , để dư địa, thể mở rộng bên ngoài bất cứ lúc nào.”
Lỡ trở thành một nhà máy lớn với mấy nghìn công nhân thì ?
Lúc đó thì tham khảo các tiện ích kèm của căn cứ , những gì cần đều hết."
Phó Chinh Đồ cô, gật đầu:
“Được, ."
Hồi đó việc xây dựng căn cứ tham gia bộ quá trình, sự tự tin vẫn .
Hai vợ chồng đạt sự đồng thuận, thảo luận thêm mười phút về các chi tiết mới kết thúc “buổi họp trưa" .
Trần Trần ban đầu chỉ định một lát đầu gối chú nhỏ, ngờ một hồi ngủ thật.
Chân Phó Viễn Hàng tê , nhưng cũng nỡ cử động, sợ bé thức giấc.
Phó Chinh Đồ nhẹ tay nhẹ chân bế Trần Trần lòng.
Tô Đào Đào tranh thủ lúc đầu óc còn tỉnh táo, lập tức bắt đầu tối ưu hóa bản kế hoạch.
Phó Chinh Đồ tới mặt cô, nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, khẽ:
“Nghỉ ngơi một lát ."
Tô Đào Đào dùng tiếng thì thầm đáp :
“Em mệt."
Phó Chinh Đồ đậy bản kế hoạch của cô , cất ngăn kéo.
Tô Đào Đào lườm một cái, thỏa hiệp tựa ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Phó Viễn Hàng dường như hiểu mà như hiểu cuộc đối thoại của trai và chị dâu, vô cùng khát khao tiếp thu kiến thức mới.
Những gì còn ít quá mất.
Hôm nay Tô Đào Đào xử lý nhiều việc nên mơ mơ màng màng ngủ .
Lúc tỉnh dậy, ba vị quý ông trong nhà đều còn ở đó nữa.
Cô cử động vai cổ, vươn vai một cái, nghỉ ngơi một lát xong cả thấy tinh thần hẳn lên.
Hiệu suất việc buổi chiều cao hơn hẳn.
Mãi đến khi dì Chung tới gõ cửa cô mới ngẩng đầu lên:
“Mời ."
Dì Chung cầm bản sơ yếu lý lịch của Chu Thời Diên :
“ gặp đó , và Tri Thu đều thấy , trực tiếp xác định thời gian phỏng vấn , bảo sáng mai tới thêm một chuyến nữa."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Được ạ, lát nữa dì với Tiểu Lục một tiếng, giao cho .
, bản nguyện vọng vị trí nào ?"
Dì Chung lắc đầu :
“Không , theo sự sắp xếp của xưởng, trai đó tuổi đời lớn nhưng thì khá trầm ."
“Chuyện lúc thủ đô thì , thế nào?"
Tô Đào Đào hỏi.
Dì Chung :
“Không hề dối, thật lòng:
Một là bản thích nghi với khí hậu ở thủ đô;
Hai là cảm thấy khí việc kiểu dưỡng lão ở nhà máy khiến thấy áp lực, liếc mắt một cái là thấy hết cả cuộc đời, lãng phí thời gian, giống như mấy ông cụ chờ nghỉ hưu trong nhà máy;
Ba là ở gần bố một chút, xa như .
thấy năng thành thật."
Tô Đào Đào mỉm một cái, gì.
Lớp trẻ ở thời đại mà những suy nghĩ tiến bộ như nhiều.
Chu Thời Diên đúng là một nhân tài thể đào tạo .
Dì Chung thở dài một tiếng:
“ bỗng nhiên nghĩ đến Cát Cát nhà , môi trường việc vất vả như mà nó cứ im lặng tiếng suốt mấy năm trời."
Tô Đào Đào :
“Mỗi đều những theo đuổi và suy nghĩ riêng của , chỉ thích hợp thích hợp chứ đúng sai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-328.html.]
Dì Chung gật đầu:
“ là , trai trẻ ý tưởng, chắc chắn thể chuyện hợp với cháu."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cứ để Tiểu Lục dẫn dắt một thời gian, sẽ điều đến bên cạnh cháu."
“ , chuyện xem mắt của Cát Cát thế nào ạ?"
Tô Đào Đào thuận miệng hỏi một câu....
Chương 262 Anh chuyện thì cứ , đóng dấu lên !?
Nhắc đến việc gia đình, Chung chủ nhiệm ngay lập tức biến thành dì Chung.
Dì vỗ đùi một cái:
“Đừng nhắc nữa, nhắc đến là bực , đúng là một con lừa bướng bỉnh, nhất định chịu gặp."
Dì Chung tiếp tục thở dài:
“ của Trần Bình Quả sắp xếp cho con bé xem mắt , vạn nhất thấy ưng ý thì Cát Cát nhà đúng là 'Tô Châu quá hậu một đĩnh đáp' ."
(Ghi chú:
Tô Châu quá hậu một đĩnh đáp, phương ngôn, nghĩa là qua làng thì còn tiệm nữa, lỡ mất cơ hội .)
Tô Đào Đào nghĩ một hồi, thực dì Chung là hiểu chuyện, chỉ là khi gặp chuyện của con cái thì trở thành kiểu “phụ quái vật" .
thể nuôi dạy một đứa trẻ tính cách như Mộc Mộc thì dù quái đến cũng đến nỗi nào.
Cô hứa với Mạc Gia Cát là nhắc với dì Chung chuyện tìm cô hỏi thăm về Chu Vi Ninh.
Tô Đào Đào cân nhắc một chút, cái gọi là quan thanh liêm khó xử việc nhà, cô quyết định vẫn là nên xen việc nhà của khác.
Mạc Gia Cát luôn là chừng mực, rõ cái gì.
Từ việc chọn nhà máy việc mà đội hộ vệ là trong lòng tính toán .
Tô Đào Đào chỉ :
“Cát Cát chừng mực mà, dì cũng cần ép quá c.h.ặ.t."
Dì Chung :
“ mà ép nó ?
Từ việc khăng khăng nhà máy thép đến việc khăng khăng đội hộ vệ, bao giờ chủ cho nó cả.
Thôi thôi, quản nó nữa, cứ để nó ở suốt đời .
việc đây, tám giờ sáng mai Chu Thời Diên đến phỏng vấn nhé."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cháu , dì ạ."...
Trần Trần món quà của bố, tự nhiên mang đến trường để “kích thích" các bạn nhỏ.
Bé thông minh bao nhiêu chứ, Phó Viễn Hàng đưa bé đến trường xong, bé lập tức “sắp xếp" nhiệm vụ cho chú nhỏ.
Bảo chú về nhà lấy mực đỏ cho bé!
Không mực đỏ thì con dấu dùng , các bạn nhỏ sẽ tinh túy của món quà .
Phó Viễn Hàng giờ luôn nuông chiều bé, đối với bé là cầu tất ứng.
Tự nhiên là gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Cậu đến đầu cầu thang đ-á thì thấy Mộc Mộc đang xổm ở đầu ngõ nhà , đang đợi .
Phó Viễn Hàng tới:
“Mộc Mộc, tìm tớ ?"
Mộc Mộc ném một viên đ-á nhỏ về phía , tiện thể tặng thêm một cái lườm:
“Tớ tìm thì tớ tìm Bạch Bạch và Trần Trần chắc?"
Phó Viễn Hàng nghiêng tránh né, tới mở cửa.
Mộc Mộc theo sân, ngừng dùng tay quạt gió:
“Nóng ch-ết tớ , mà về muộn tí nữa là tớ nướng khô luôn !
Không , tớ uống miếng nước ...
Ơ, cái gì đây?"
Mộc Mộc “bãi cát" của Trần Trần.
Cậu mới tới mấy ngày mà thêm một thứ to đùng như thế .