Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 327
Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực từ lúc Phó Viễn Hàng bắt đầu đến chỗ Đường lão học vẽ tranh, bắt đầu khắc cho .”
Mỗi ngày khắc một chút, mười ngày nửa tháng kiểu gì cũng khắc xong.
Sau đó là định tiện thể khắc cho Tô Đào Đào và Trần Trần mỗi một cái, đợi khắc xong hết mới đưa cho , nên mới trì hoãn đến tận hôm qua mới coi như công.
Kết quả là hôm qua Tô Đào Đào đề cập với chuyện khắc con dấu cho Trần Trần.
là khéo thành chuyện mà.
Hôm nay còn cần mài giũa một chút, giờ mới thể mang tặng .
“Em cũng nữa ?"
Tô Đào Đào mặt đầy vẻ ngạc nhiên cầm lấy con dấu của , cũng ấn tên lên cuốn sổ nhỏ của Phó Chinh Đồ.
“Đẹp quá, em thích lắm."
Phó Chinh Đồ:
“Thích là , lấy cơm."
Trần Trần thích con dấu nhỏ của , định ấn thêm mấy cái nữa, kết quả ấn đến cái thứ ba thì hết mực đỏ .
“Mẹ ơi~~"
Tô Đào Đào :
“Không , về nhà chấm chút mực là thể ấn .
Con dấu từ nay về đại diện cho chữ ký cá nhân của con, ấn linh tinh nhé, chỉ ấn lên tác phẩm của thôi."
Trần Trần dường như hiểu mà như hiểu, gật gật đầu:
“Con ơi~~ Con sẽ ấn linh tinh ạ~~"
Phó Viễn Hàng lấy cơm , nhận con dấu thuộc về cũng vô cùng vui sướng.
Giống như Trần Trần, ấn đến khi hết sạch mực mới chịu dừng .
Tô Đào Đào cũng những lời tương tự.
Phó Viễn Hàng cũng bày tỏ sẽ ấn linh tinh.
“Các bạn nhỏ, chúng gì với đồng chí Phó Chinh Đồ tặng quà cho chúng nhỉ?"
Sau đó, ba ăn ý Phó Chinh Đồ, đồng thanh :
“Cảm ơn ạ!"
Phó Chinh Đồ nhếch môi :
“Ăn cơm thôi."
Gia đình bốn mới bắt đầu tận hưởng bữa trưa ấm áp lâu ....
Chương 261 Chàng trai trẻ ý tưởng
Sau bữa trưa, Tô Đào Đào bảo Phó Viễn Hàng đưa Trần Trần về nghỉ trưa, cô chuyện cần bàn bạc với Phó Chinh Đồ.
Trần Trần cứ bám lấy bố chịu buông tay.
Tô Đào Đào đành đưa tất cả về xưởng.
Sự xuất hiện của Phó Chinh Đồ thu hút ít công nhân viên xem.
Người từng gặp Phó Chinh Đồ, từng gặp Phó Chinh Đồ, hễ đến đều tìm cớ tới xem cho bằng .
Đổng Thăng Bình buổi trưa về nhà thăm vợ đang mang thai, Tiểu Lục hăng hái đang trực ở phòng bảo vệ.
Cứ chằm chằm theo gia đình bốn họ mà nỡ rời mắt.
Vào đến văn phòng, Tô Đào Đào với Trần Trần:
“Con và chú nhỏ ghế sofa nghỉ ngơi một lát , bố bàn chút việc."
“Được ạ~~" Bạn nhỏ ngoan ngoãn leo lên ghế sofa, gối đầu lên chân Phó Viễn Hàng nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Phó Chinh Đồ, hôm nay Trương công an, chính là phụ trách vụ Đông Đông suýt bắt cóc , hôm nay cũng mặt ở hiện trường.
Hôm nay cũng chính dẫn tìm thấy cửa đường hầm bí mật từ núi thông phía đối diện con đường."
Tô Đào Đào vẽ sơ qua bản vẽ:
“Lúc về em đặc biệt liếc mắt một cái, đại khái là ở vị trí , hiện giờ em vẫn thể khảo sát địa hình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-327.html.]
Nếu em đoán sai thì núi chắc là một hầm trú ẩn, đường hầm bí mật lẽ là từ hầm trú ẩn núi thông thẳng phía đối diện con đường."
Tô Đào Đào vẽ một bến cảng ở cách con đường đối diện xa:
“Đây là một cảng khẩu đối ngoại, bến cảng đảo tàu buôn cập bến , sản phẩm của chúng tiện đường thủy.
Ở đây thì khác, sản phẩm của nhà xưởng mới thể đường thủy để tiêu thụ đến các thành phố ven biển khắp cả nước."
Tô Đào Đào vài ký hiệu bản đồ đơn giản:
“Đến lúc đó em sẽ xem xem hầm trú ẩn ở vị trí nào.
Nếu vị trí thích hợp, em định đ-ánh thông luôn đoạn đường thông qua phía nhà xưởng bên , đến lúc đó trực tiếp vận chuyển hàng qua đường hầm bến cảng.
Dùng xe đẩy tay là thể thành, tiết kiệm ít chi phí vận chuyển."
Đây cũng là ý tưởng bất chợt nảy trong đầu Tô Đào Đào khi nhóm Trương công an phát hiện đường hầm bí mật.
Đi đường bộ thì vận chuyển hàng đến ga tàu hỏa hoặc bưu điện , đó trung chuyển khắp cả nước.
đường thủy thì khác, trực tiếp gửi hàng từ điểm đến điểm là đích đến, thời gian vận chuyển cũng tiết kiệm nhiều.
Tất nhiên, phương thức vận chuyển chỉ dành cho các thành phố ven biển, hàng hóa các thành phố ven biển thì vẫn bắt buộc đường bộ.
Công trình gian khổ và đồ sộ nhất thì nhóm Lăng Thông vô tình giúp họ thành , Tô Đào Đào chỉ cần nối thông đoạn đường phía bên nhà xưởng là xong, công trình lớn.
Lúc Tô Đào Đào , đôi mắt sáng rực như phát quang.
Phó Chinh Đồ thích nhất là vẻ mặt tự tin và vui vẻ của cô.
Anh gật đầu:
“Ý tưởng ."
Tô Đào Đào híp cả mắt:
“Em cũng thấy khá , nhưng vẫn cần khảo sát thực địa đó mới ."
Phó Chinh Đồ:
“Vị trí hầm trú ẩn gần với mặt của núi, khó để đ-ánh thông."
Mắt Tô Đào Đào sáng lên:
“ , khi xây dựng căn cứ từng khảo sát địa hình, chắc chắn mà."
Phó Chinh Đồ :
“Vẫn còn đại khái ấn tượng, ý tưởng của em khả thi đấy."
“Vậy thì quá ."
Tô Đào Đào mặt đầy phấn khởi, “Em thậm chí còn thấy thể cải tạo hầm trú ẩn thành kho hàng, bên trong đông ấm hạ mát, thích hợp để lưu trữ hàng hóa.
Phía bên nhà xưởng mở một cánh cửa để đưa hàng lưu trữ.
Phía bên mở một cánh cửa để đưa hàng bến cảng vận chuyển khắp cả nước.
Hoàn mỹ!"
Phó Chinh Đồ ngạc nhiên cô.
Anh cảm thấy Tô Đào Đào thực sự là một thiên tài kinh doanh, thường xuyên nhiều ý tưởng bất chợt nảy , đều là những ý tưởng mà khác vắt óc cũng nghĩ .
“Không ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Phó Chinh Đồ đưa tay xoa xoa đầu cô, mỉm gật đầu:
“Hoàn mỹ."
Tô Đào Đào lấy bản thảo kế hoạch :
“Vậy thì quyết định như thế nhé, em sẽ chỉnh sửa bản kế hoạch một chút, về ."
Phó Chinh Đồ:
“..."
Tô Đào Đào Phó Chinh Đồ:
“Đợi em lấy kích thước chính xác sẽ giao cho thiết kế, em còn cần một bức tường bao nữa, một bức tường bao kiên cố như thành đồng vách sắt .