Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-02-21 10:47:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Chinh Đồ cô từ xuống một lượt, thấy cô bình an vô sự mới gật đầu:

 

“Ừm."

 

Tô Đào Đào tươi như hoa, chạy lon ton tới, trực tiếp lên yên xe đạp, một tay ôm lấy eo Phó Chinh Đồ:

 

“Đi thôi, đến nhà ăn tìm mấy đứa nhỏ nhà ."

 

“Ngồi cho vững."

 

Phó Chinh Đồ đạp bàn đạp, chở Tô Đào Đào rời khỏi nhà xưởng một cách vững chãi.

 

Tiểu Lục mặt đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

“Phó công và chị Tô nhà đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp mà, những nhất đời đều tụ hội ở nhà họ .

 

Nhìn nụ của chị Tô xem, ngọt ngào như ăn mật ."

 

Đổng Thăng Bình vỗ vai , :

 

“Đi ăn cơm , về nhà xem thế nào."

 

Tiểu Lục đột nhiên Đổng Thăng Bình :

 

“Anh Đổng, cũng là một chồng , chắc chắn cũng là một cha .

 

Phó công cũng là một cha , lũ trẻ con đảo đều ngưỡng mộ Trần Trần.

 

Sau em cũng lấy vợ , một chồng , một cha ."

 

Đổng Thăng Bình :

 

“Đại trượng phu ngoài bảo vệ tổ quốc, về nhà hiếu thảo cha , yêu thương vợ con, đó chẳng là điều đương nhiên ?"

 

Tiểu Lục gật đầu lia lịa:

 

“Anh đúng, là đương nhiên."...

 

Tô Đào Đào vỗ vỗ lưng Phó Chinh Đồ:

 

“Có lão Cao tìm ?"

 

Phó Chinh Đồ “ừm" một tiếng, “Chuyện nhỏ chứ?"

 

Tô Đào Đào:

 

“Xem chừng là nhỏ, nhưng cụ thể là chuyện gì em hỏi, cũng từ chối bằng khen ."

 

Phó Chinh Đồ :

 

“Em đúng, chuyện cứ coi như từng xảy , phía lão Cao cũng dặn dò ."

 

Tô Đào Đào tựa đầu lưng Phó Chinh Đồ, gì thêm.

 

Nói chuyện với thông minh đúng là nhẹ nhàng mà.

 

Nhà xưởng ngay lưng nhà ăn, đạp xe một loáng là tới.

 

Tô Đào Đào nhảy xuống xe:

 

“Anh cất xe , em tìm Trần Trần và Tiểu Hàng ."

 

Tô Đào Đào bước nhà ăn, liếc mắt một cái thấy Trần Trần đang trong góc.

 

Mọi dường như mặc định cái bàn đó là chỗ riêng của nhà họ .

 

Từ đầu tiên họ đến nhà ăn ăn cơm, dường như luôn ở cái bàn đó.

 

Tóm nếu vẫn còn chỗ khác thì cái bàn đó chắc chắn sẽ để trống.

 

Dù cho họ đến nhà ăn ăn cơm thì cũng hiếm đến cái bàn đó.

 

Trần Trần là một đứa trẻ tính cách đặc biệt hướng ngoại.

 

Đối với quen, bé hoạt bát, nhiều.

 

đối với lạ thì còn xem tâm trạng của bé .

 

tiêu chuẩn lựa chọn của riêng , đối với những bé thích thì bé sẽ thêm vài câu.

 

Bình thường bé đều mấy khi tiếp chuyện lạ.

 

Tô Đào Đào cũng sẽ nhồi nhét cho con tư tưởng nhất định chào hỏi khác, nhất định nhiệt tình với khác, nhất định thế thế với khác.

 

Kiếp , cô một em họ gia cảnh bình thường, lúc nhỏ bố em luôn nhồi nhét tư tưởng .

 

Bắt em gặp ai cũng ba phần, nhiệt tình, rót bưng nước, khiến thấy dễ chịu, nếu sẽ lưng là em lễ phép, giáo d.ụ.c, vân vân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-326.html.]

Cuối cùng dẫn đến việc em họ đó khi lớn lên trở thành kiểu luôn lấy lòng khác, trong trường học, trong công việc, trong cuộc sống đều là các kiểu hy sinh bản , khúm núm.

 

Chỉ sợ sai một chút xíu thôi là thích nữa, lưng , hề chút tự tin nào.

 

Em sống mệt mỏi, cuối cùng còn trầm cảm.

 

Tất nhiên, ví dụ về em họ thể cực đoan và là trường hợp cá biệt.

 

Tô Đào Đào hy vọng con chút hình bóng nào của em họ đó .

 

Cô sẽ giáo d.ụ.c con lễ phép, phép tắc, nhưng càng hy vọng con giữ cá tính và sự tự tin.

 

Cách cư xử với lạ thế nào, bao gồm cả Phó Viễn Hàng nữa, đều là sự tự do của bọn trẻ.

 

Lúc đầu Trần Trần một trong góc, thỉnh thoảng tiến lên bắt chuyện với bé.

 

Trần Trần thỉnh thoảng gật đầu, im lặng chơi đồ chơi của .

 

Đối với những hỏi đông hỏi tây, thường bé mấy khi đáp .

 

Mọi dần dần quen với tính cách của Trần Trần nên cũng phiền bé quá nhiều nữa.

 

Thỉnh thoảng chào hỏi gì đó, Trần Trần đều sẽ lễ phép đáp .

 

Tô Đào Đào bước đến bàn của Trần Trần giữa một loạt những lời chào “Chào Tô xưởng trưởng".

 

“Bạn nhỏ Trần Trần, con đang ?"

 

Trần Trần dừng động tác tay, đôi mắt to tròn “tinh" một cái, khi thấy là Tô Đào Đào, ngay lập tức cong thành hình vầng trăng khuyết, đưa tay về phía cô:

 

“Mẹ ơi~~ Mẹ về ạ~~"

 

Tô Đào Đào bế bạn nhỏ lên, thơm mỗi bên má một cái:

 

, con thế , chú nhỏ ?"

 

Trần Trần chỉ hàng dài đang xếp hàng lấy cơm:

 

“Xếp hàng~~ lấy cơm cơm~~"

 

Trần Trần xong, Phó Chinh Đồ cũng xuống.

 

Trần Trần định bĩu môi chỗ .

 

Vừa thấy là bố, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết:

 

“Bố ơi~~ Bố cũng đến ạ~~"

 

lâu lắm ăn trưa cùng bố .

 

Phó Chinh Đồ lấy từ trong túi một con dấu, đưa cho Trần Trần:

 

“Tặng con ."

 

Trần Trần tò mò đón lấy:

 

“Cái là gì thế ạ~~"

 

Ngày nào cũng thấy ba chữ “Phó Hạo Trần" lò nướng, thực Trần Trần nhận tên .

 

Vấn đề là các nét chữ con dấu ngược , thoạt bé thực sự nhận .

 

Phó Chinh Đồ lấy một cuốn sổ nhỏ , ấn lên một trống.

 

Ba chữ “Phó Hạo Trần" theo lối chữ chính khải hiện rõ giấy.

 

Lúc Trần Trần mới nhận :

 

“Oa~~ Là tên của con nè~~"

 

“Nhanh khắc xong ?"

 

Tô Đào Đào ngạc nhiên hỏi.

 

Hình như cô mới với chuyện khắc con dấu cho Trần Trần ngày hôm qua thôi mà?

 

Tìm khắc chắc cũng nhanh thế , lẽ nào Phó công việc “lén lút" khắc ?

 

Phó Chinh Đồ lấy thêm hai cái khác:

 

“Trước đây khắc một cái định tặng cho Tiểu Hàng , đó nghĩ đến việc khắc cho em và Trần Trần mỗi một cái, hôm qua mới vặn khắc xong."

 

Nói thì đúng là thật khéo.

 

Con dấu của riêng Phó Chinh Đồ chính là do tự khắc.

 

Theo lời thì là chút da lông, khắc một con dấu thì vẫn .

 

 

Loading...