Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trợ lý của lão Cao ghi chép sót một chữ những lời Tô Đào Đào .”

 

Lão Cao :

 

“Đội thi công hiện tại vẫn đang ở công trình khác, bên chị định bao giờ khởi công?"

 

Tô Đào Đào :

 

“Đo đạc xong bàn giao bản vẽ và bản kế hoạch, xin phê duyệt khẩn cấp, ước tính nhanh nhất cũng mất một tháng như thế."

 

Lão Cao tính toán một chút:

 

“Xếp các chị còn hai công trình nữa, một tháng là đủ ."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Vậy , về sẽ sớm bản vẽ."

 

“Tô xưởng trưởng, chị và kỹ sư Phó đều là những tài cả, cái gì cũng ."

 

Lão Cao đến giờ vẫn còn nhớ bản vẽ của cô, thể là chuyên nghiệp.

 

“Kỹ sư Phó nhà đúng là một tài, thì , cũng chỉ chút lông mi lông cánh thôi, đều dựa cả đấy."

 

Tô Đào Đào khiêm tốn .

 

Lão Cao là việc thực tế, giỏi nịnh nọt, khi trình bày xong ý tưởng của thì việc luôn.

 

Tô Đào Đào chỉ tay lên ngọn núi với Đổng Thăng Bình:

 

“Anh xem rừng dừa , kỹ sư Phó một cái băng chuyền từ xuống, dừa cứ thế lăn thẳng từ xuống, đặt một cái máy c.h.é.m gì đó, lăn xuống là thuận tiện bổ vỏ luôn, tiết kiệm bao nhiêu chi phí vận chuyển và nhân công bổ dừa."

 

Đổng Thăng Bình qua địa hình một chút, tưởng tượng cảnh tượng đó, gật đầu :

 

“Cách của kỹ sư Phó thực sự ."

 

“Chúng lên đó xem thử , Tiểu Lục với lão Cao một tiếng."

 

Tô Đào Đào .

 

Tiểu Lục:

 

“Vâng ạ."

 

Tô Đào Đào và Đổng Thăng Bình dạo quanh sườn núi một chút, tìm thấy con đường nhỏ dẫn lên núi.

 

Rừng dừa là trồng nhân tạo, núi cũng quản lý, đến lối một đàn ông trung niên đội mũ nan, da đen nhẻm, vóc dáng g-ầy nhỏ, trông cực kỳ tinh ranh chặn :

 

“Các là ai?

 

Ở đây cho ngoài ."

 

Tiểu Lục đúng lúc, rút giấy tờ và văn bản cho đó xem:

 

“Ở đây sắp xây nhà máy, đây là giấy tờ của chúng , đây là phê duyệt, xem ."

 

“Xây nhà máy?

 

Chúng nhận thông báo gì cả."

 

Người đó nửa tin nửa ngờ, nhận lấy văn bản xem qua một chút.

 

“Chuyện chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là rõ ngay, chúng lừa các gì?

 

Ở đây ngoài dừa thì chẳng gì cả, chúng cho dù đến trộm dừa thì cũng chẳng mang mấy quả, đúng ?"

 

Tiểu Lục đùa một câu.

 

Người đó xem xong giấy tờ và văn bản, vẫn lắc đầu:

 

“Các lên."

 

“Làm thế nào mới lên?"

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

Người đó :

 

“Phải sếp của chúng đồng ý mới ."

 

“Sếp các là ai?

 

Gọi đây ."

 

Tiểu Lục .

 

Người đó :

 

“Sếp chúng ở đây."

 

Tiểu Lục :

 

“Thì tìm về chứ, lẽ cứ tìm thấy thì chúng cứ lên mãi ?

 

Ở đây là chính phủ phê duyệt để xây nhà máy, mẩu rừng dừa cũng thuộc quyền quản lý của nhà máy.

 

Được , với cũng rõ ràng , mau gọi sếp các tới đây ."

 

Ánh mắt đó thoáng lóe lên một chút, vẫn lắc đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-321.html.]

“Sếp chúng hôm nay ở đây, các là hôm khác hãy tới ."

 

“Hôm khác là hôm nào?"

 

Tô Đào Đào hỏi.

 

Người đó vẫn lắc đầu:

 

cũng , sếp chúng hành tung bất định, lúc nào đến lúc nào cũng chắc , cũng liên lạc với ."

 

Tiểu Lục nổi giận:

 

“Anh!"

 

Tô Đào Đào ngăn Tiểu Lục , liếc canh đường đang lộ vẻ tinh ranh:

 

“Nếu cứ nhất định lên thì ?"

 

Người canh đường:

 

“Các định lấy đông h.i.ế.p yếu, xông bừa bãi ?"

 

“Xông bừa bãi?"

 

Tô Đào Đào lấy văn bản từ tay Tiểu Lục, “Anh chữ, cũng rõ nội dung , là định thừa nhận thôi.

 

Cánh rừng dừa là của công, đừng trông lâu quá tưởng là đất tự canh của nhà đấy nhé?"

 

Người canh đường hề hoảng hốt :

 

“Các cũng đừng ăn bừa bãi vu khống , chỉ là một canh đường, cấp dặn dò thế nào thì thế nấy.

 

Hôm nay trừ phi các đ-ánh ch-ết , dẫm lên xác qua, nếu sẽ cho lạ ."

 

Tô Đào Đào nháy mắt một cái, Đổng Thăng Bình tay với canh đường:

 

“Đắc tội ."

 

Người canh đường linh hoạt né tránh, bỗng nhiên từ trong túi móc một cái còi, dùng sức thổi mạnh một cái——

 

Một tiếng rít ch.ói tai vang vọng khắp cả rừng dừa.

 

Lũ chim nhỏ đang nấp trong rừng dừa hóng mát giật , vỗ cánh lũ lượt bay .

 

Cùng lúc đó, trong rừng dừa truyền đến tiếng bước chân, còn tiếng “sột soạt" phát khi quần áo ma sát với cỏ cây.

 

Không lâu , một toán mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen, quần vải thô màu xám, xuất hiện con đường nhỏ một cách đều tăm tắp...

 

Ba Tô Đào Đào , chuyện ?

 

Là gặp thổ phỉ ?

 

……

 

Chương 257 Cứ tưởng các giấu vàng bạc châu báu gì đó chứ

 

Đổng Thăng Bình và Tiểu Lục theo bản năng chắn mặt Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào vỗ vỗ cánh tay họ, hiệu cho họ tránh .

 

Tô Đào Đào lạnh lùng liếc một vòng, nhàn nhạt hỏi:

 

“Ý gì đây?"

 

Người canh đường một tiếng:

 

“Không ý gì cả, lãnh đạo bảo chúng canh đường ở đây, chúng việc tận tụy, đến một con ruồi lạ cũng dám thả ."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

là một con ruồi lạ, , ngọn núi lên nữa."

 

Tô Đào Đào ném chìa khóa xe cho Tiểu Lục, dùng tay che miệng, nhỏ:

 

“Đi một chuyến đến huyện ủy, báo cáo tình hình đúng sự thật cho Bí thư Triệu, khi cần thiết thì đưa đội vũ trang bộ sang đây, ngọn núi vấn đề."

 

Tiểu Lục lo lắng cô:

 

“Hay là chị , em ở đây canh cho."

 

Tô Đào Đào liếc :

 

“Đừng nhảm, loại như , một thể đ-ánh năm đứa."

 

Tiểu Lục:

 

“..."

 

Tiểu Lục chỉ tay họ:

 

“Các cứ đợi đấy cho , Tô xưởng trưởng của chúng mà thiếu mất một sợi lông chân nào thì để yên cho các !"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Đồng chí Tiểu Lục , câu chẳng chút sức thuyết phục nào cả.

 

Người canh đường đến mặt áo đen dẫn đầu, lưng về phía Tô Đào Đào và những khác, ghé tai cái gì.

 

Người áo đen dẫn đầu liếc Tô Đào Đào một cái, khi kinh diễm là sự nghi hoặc.

Loading...