“Như , Tô Đào Đào trái nhẹ nhõm ít.”
Dù cô cái gì cũng nấu, rau gia vị gì đó mua cũng , ngay cửa nhà sẵn, hái một ít là đủ nêm nếm.
Mảnh vườn cửa bí ngô và bí xanh khi quả thì lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.
Trần Trần bây giờ còn một thú vui giải trí nữa là vườn ngắm dưa.
Dì Chung bảo bé đừng sờ thường xuyên, nếu dưa sẽ lớn , còn thể rụng quả.
Trên quả bí xanh nhỏ còn gai nữa, sẽ đ-âm tay.
Trần Trần ngoan hề đưa tay sờ, mỗi ngày chỉ đếm , xem chúng lớn thêm , thỉnh thoảng cũng lấy cái cốc tưới chút nước.
Trí nhớ bé , thiếu quả nào bé đều .
Có một ngày một quả dưa nhỏ mới thành hình gió mưa đ-ánh rụng, nhóc buồn lâu.
Buổi trưa nắng như , nhóc đội chiếc mũ nan nhỏ của ở vườn xem dưa.
Đông Đông Trần Trần lây lan, cũng quý những thứ nhỏ bé .
Thế là hai nhóc giữa trưa nắng xổm trong vườn ngắm dưa.
Cũng may mặt trời hôm nay lớn lắm, nếu Tô Đào Đào lo lắng bọn trẻ say nắng .
Hai nhóc đang hăng hái đếm dưa, bỗng nhiên đỉnh đầu truyền đến một giọng :
“Chào các em, cho hỏi các em nhà Tô xưởng trưởng Tô Đào Đào ở ?"
Hai nhóc đồng thời ngẩng đầu tới.
Đây là một trai trông vẻ lẽ lớn hơn Phó Viễn Hàng vài tuổi.
Trần Trần thích chuyện với lạ lắm, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm giữ chiếc mũ nan, dùng đôi mắt to tròn xoe .
Đông Đông hỏi :
“Anh là ai thế ạ?
Tìm Tô xưởng trưởng gì ạ?"
Thiếu niên thấy nhóc tì hỏi một cách nghiêm túc, nhất thời thế mà nghẹn lời.
Anh giải thích thế nào với hai nhóc tì cộng còn bằng lẻ của về lý do tìm Tô xưởng trưởng đây?
Trần Trần chắc là cảm thấy trai trông khá trai giống , hiếm khi mở miệng hỏi:
“Anh tìm em gì thế ạ~~"
Thiếu niên kinh ngạc Trần Trần:
“Tô xưởng trưởng là em ?"
……
Chương 254 Anh trai~~ Anh là chú~~
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ gật đầu:
“Dạ đúng ạ~~ Anh tìm em gì ạ~~"
Đông Đông dậy:
“Dì Đào Đào của em bận lắm, ai dì cũng gặp , báo tên ."
Trần Trần nặng nề gật đầu:
“Báo tên ~~"
Thiếu niên hai đứa bé đáng yêu, nhịn mỉm , hỏi:
“Có các em là hai bạn nhỏ bao bì kẹo dừa ?"
Trần Trần chớp chớp mắt, Đông Đông một cái.
Chú út vẽ bóng lưng của và Đông Đông in lên túi kẹo dừa là chuyện Trần Trần , còn túi kẹo đó nữa kìa.
Trần Trần bây giờ còn là Trần Trần một hai tuổi từng thấy qua sự đời nữa, là một Trần Trần nhanh nhẹn thấy qua sự đời:
“Anh vẫn trả lời~~ câu hỏi của chúng em~~ Tại cứ hỏi câu hỏi của chúng em thế ạ~~"
Chu Thời Diên cực kỳ thích bé xinh xắn , xổm xuống với Trần Trần:
“Anh tên là Chu Thời Diên, các em thể gọi là Thời Diên."
Trần Trần lắc đầu:
“Anh còn lớn hơn cả chú út của em nữa~~ Anh trai~~ Anh là chú~~"
Chu Thời Diên:
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-318.html.]
Anh mới mười tám tuổi, ngay cả một tiếng “ trai" cũng xứng gọi ?
Đông Đông kéo kéo áo Trần Trần:
“Trần Trần, tớ bảo chuyện với lạ, chúng đều quen , tùy tiện gọi là chú."
Trần Trần nặng nề gật đầu, nghiêm túc thảo luận chuyện với Đông Đông:
“Dạ đúng ~~ Mẹ tớ cũng thế ạ~~ mà~~ Tớ mới tên ~~ Có tính là quen nhỉ~~"
Đông Đông lắc đầu :
“Tớ thấy tính, trông giống lắm."
Trần Trần đồng ý:
“Sao tớ thấy giống nhỉ~~"
Đông Đông:
“Vạn nhất là thì ?"
Trần Trần :
“ mà~~ Chúng đang ở ngay cửa nhà mà~~ Người lừa chúng ~~"
Chu Thời Diên:
“..."
Các bé , các bé cứ thảo luận những chuyện ngay mặt như thật sự chứ?
Mẹ các bé dạy các bé đừng mặt họ ?
“Ngay cửa nhà đúng ?
Cảm ơn em nhé Trần Trần."
Chu Thời Diên nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chiếc mũ nan nhỏ của bé.
“A~~" Trần Trần loay hoay với chiếc mũ nan, “Đông Đông~~ Cậu mới gọi tên tớ~~ Bị thấy kìa~~"
Đông Đông xòe tay:
“Giờ cũng gọi tên tớ , tớ cũng lộ còn ..."
……
Tô Đào Đào nén hết bộ câu chuyện.
Mảnh vườn và nhà chỉ cách một bức tường, kỹ là thể rõ mồn một.
Từ lúc Chu Thời Diên xuất hiện hỏi chuyện, Tô Đào Đào chú ý tới .
Phó Viễn Hàng định ngoài xem tình hình nhưng Tô Đào Đào kéo .
Cô xem hai nhóc tì ứng phó thế nào, rốt cuộc vẫn là những đứa trẻ đến sự hiểm ác của lòng , đáng yêu quá mất.
Tô Đào Đào cửa, trực tiếp hỏi:
“Chu Thời Diên đúng , tìm chuyện gì ?"
Đợi Tô Đào Đào rõ diện mạo của , ngược chút kinh ngạc, cô đến khu tập thể lâu như , ngoại trừ gia đình , hiếm khi thấy thiếu niên nào làn da trắng như .
Đây là một thiếu niên giữa ranh giới của một đàn ông và một bé, sơ mi trắng quần đen, khuôn mặt tràn đầy collagen, ánh mắt trong trẻo, mang đậm cảm giác thiếu niên.
Trần Trần vẫn khá chuẩn, trông giống .
Trần Trần giữ chiếc mũ nan chạy tới:
“Mẹ ơi~~"
Tô Đào Đào bế nhóc lên:
“Mẹ mà , con định để lộ luôn ?"
Trần Trần lắc đầu:
“Không chuyện đó ạ~~"
Chu Thời Diên thấy Tô Đào Đào, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm, đúng như lời đồn, cô quả thật xinh đến mức quá đáng.
Cậu mỉm :
“Chào chị Tô xưởng trưởng, tên là Chu Thời Diên, cha cũng giống như kỹ sư Phó, đều là nhân viên nghiên cứu của căn cứ.
năm nay mới nghiệp cấp ba, đó nghỉ hè về nhà bà ngoại ở thủ đô một chuyến, lỡ mất đợt tuyển dụng của quý xưởng.
Hôm nay đến đây để tự tiến cử, xin hỏi quý xưởng còn vị trí nào phù hợp với ?
ngại khổ ngại mệt, việc gì cũng thể ."